Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1706: Táo Táo Phiên Ngoại (13) - Cầu Con Nối Dõi

Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:22

Đêm dần khuya, ve sầu trên cây cũng không kêu nữa. Phủ Tổng binh, yên tĩnh lạ thường.

Táo Táo ở trên giường trằn trọc ngủ không được, đẩy tỉnh Ổ Kim Ngọc đã ngủ say.

Ổ Kim Ngọc mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung hỏi: "Sao vậy?" Phải chăm sóc ba đứa trẻ, thật không phải mệt bình thường. Mấy năm nay, hắn đều không có thời gian trồng hoa nữa. Có điều Ổ Kim Ngọc thích trẻ con, hơn nữa Trường Sinh cũng là con ruột của hắn, có mệt hơn nữa hắn cũng chưa từng oán giận với Táo Táo một câu.

Đối với việc này, Táo Táo rất áy náy. Ngày thường chỉ cần có thời gian, nàng liền ở nhà bồi Ổ Kim Ngọc cùng ba đứa trẻ.

Táo Táo nói: "Kim Ngọc, Trường Sinh nói với ta nó nghe không hiểu bài tiên sinh giảng. Kim Ngọc, chàng nói xem có phải tiên sinh không biết dạy, cho nên Trường Sinh mới nghe không hiểu?" Trường Sinh lúc ba tuổi, Táo Táo lấy Bách Gia Tính tới dạy nó, đứa nhỏ này rất nhanh đã nhận hết mặt chữ trong Bách Gia Tính. Con trai nàng thông minh như vậy lại nghe không hiểu những thứ tiên sinh dạy, hẳn là phương pháp dạy dỗ của những tiên sinh này có vấn đề.

Ổ Kim Ngọc vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Mấy vị tiên sinh đã dạy qua rất nhiều học sinh, không có khả năng không biết dạy trẻ con." Người ta đều là tiên sinh kinh nghiệm già dặn, sao có thể không hiểu dạy trẻ con.

"Nương ta nói qua, tình huống mỗi đứa trẻ không giống nhau. Phương pháp dạy dỗ của bọn họ, có thể không thích hợp với Trường Sinh." Nói xong, Táo Táo nói: "A Hữu hồi nhỏ cũng rất nghịch ngợm, đọc sách đều ngồi không yên. Tiên sinh lên lớp, đệ ấy liền ở dưới ngủ hoặc là chơi. Nương biết được, liền mời Bàng tiên sinh cho đệ ấy. Theo Bàng tiên sinh xong, Hữu Ca Nhi liền trở nên ngoan ngoãn." Bàng Kinh Luân dạy học, không chỉ mới mẻ thú vị, còn không để Hữu Ca Nhi cảm giác được áp lực. Đệ ấy học, tự nhiên liền có hứng thú.

Ổ Kim Ngọc nghĩ đến sáu chị em Táo Táo toàn bộ thành tài, cũng tán đồng cách nói này. Chỉ là, Ổ Kim Ngọc lo lắng nói: "Nhưng chúng ta tìm không được tiên sinh giống như Bàng tiên sinh." Bàng tiên sinh đó chính là Trạng nguyên lang tiền triều. Cũng chỉ có Hoàng hậu nương nương, mới có bản lĩnh tìm được người như vậy làm tiên sinh.

Táo Táo nói dự định của mình: "Ta muốn để Trường Sinh về kinh thành." Ở kinh thành, có cha nương hắn cùng A Hữu ở đó, không lo tìm không được tiên sinh tốt.

"Trường Sinh sẽ không đồng ý đâu."

Táo Táo mới mặc kệ ý kiến của nó: "Không đồng ý thì trói đi." Tiếp tục ở lại chỗ này, khẳng định sẽ bị làm lỡ dở. Không cầu Trường Sinh sau này trở thành tài t.ử, ít nhất cũng phải mạnh hơn nàng chứ! Từ khi làm cái chức Tổng binh này, Táo Táo mới biết được trước kia học đồ vật quá ít, luôn cảm thấy cái gì cũng không hiểu. Chân chính lĩnh hội câu nói kia, sách đến lúc dùng mới hận ít.

Cũng là mấy năm nay Táo Táo mới biết được, vì sao nương nàng ngày thường cứ rảnh rỗi là cầm sách xem. Cho nên mấy năm nay, Táo Táo cũng bổ túc kiến thức văn hóa.

Ổ Kim Ngọc trầm mặc một chút, nói: "Trường Sinh về kinh, ai quản?" Vạn lần không dám giao cho cha nương hắn rồi. Nếu như vậy, còn không bằng giữ lại nơi này đâu!

"Nương ta biết dạy trẻ con, để cha nương ta quản." Táo Táo quyết định tới cái tiền trảm hậu tấu, trước đem Trường Sinh đưa về kinh thành. Nàng cũng không tin, Trường Sinh đến kinh thành cha nương thật sự sẽ mặc kệ.

Ổ Kim Ngọc cạn lời, đây hoàn toàn là chơi xấu: "Nàng tiền trảm hậu tấu đoán chừng cũng vô dụng, tính tình Hoàng hậu nương nương nàng còn không rõ?" Làm cha mẹ, đều thích con cháu vây quanh đầu gối. Nhưng Hoàng hậu nương nương lại khác, ba vị Hoàng t.ử thành thân không bao lâu đã bị Hoàng hậu nương nương phân ra ngoài rồi. Từ nơi này đủ để nhìn ra, suy nghĩ của Hoàng hậu nương nương khác hẳn người thường.

"Muốn dùng phương pháp này để Hoàng hậu nương nương đồng ý dạy dỗ Trường Sinh, đến lúc đó chịu thiệt thòi khẳng định là nàng rồi. Nói không chừng Hoàng hậu nương nương giận dữ, bắt chúng ta toàn bộ hồi kinh đấy!" Quý Châu nơi này là nơi tụ tập của người Di. Người Hán cùng người Di thường có xung đột, cộng thêm nội bộ có người cố ý ngáng chân, lúc Táo Táo mới tới đó là sứt đầu mẻ trán, mười ngày nửa tháng không về nhà.

Khó khăn lắm mới quen thuộc những sự vụ này, địa phương lại xảy ra loạn.

Lúc ấy tộc Thổ Gia là tộc người Di lớn nhất huyện Bình Lũng vì trong tộc c.h.ế.t mấy người ở huyện thành, mà phán quyết của quan phủ lại bất công. Tộc Thổ Gia liên hợp tộc Miêu cùng mấy bộ tộc bức đến dưới thành huyện Bình Lũng. Vẫn là Táo Táo đích thân qua đó, cùng thủ lĩnh tộc Thổ Gia cùng tộc Miêu các tộc người Di đạt thành hiệp nghị hòa bình giải quyết việc này.

Cũng là chuyện này, khiến Táo Táo ở Quý Châu thanh danh vang dội. Người bên dưới, không dám giở trò nữa.

Hiện giờ cục diện đã tốt đẹp, nếu hiện tại trở về thì nỗ lực những năm trước, coi như đổ sông đổ biển. Công lao này, cũng rơi vào đầu người khác.

Nghĩ đến tính tình nương nàng, Táo Táo thật đúng là không dám đ.á.n.h cược. Nương nàng, đó là mềm cứng không ăn.

Nghĩ đến đây, Táo Táo phát sầu: "Vậy làm sao bây giờ? Cha nương chàng là khẳng định không được, cha nương ta lại không quản." Không ai trông nom như vậy, nàng làm sao có thể an tâm thả Trường Sinh đi.

Ổ Kim Ngọc nói: "Hay là, đừng đưa Trường Sinh đi kinh thành nữa! Sợ làm lỡ dở Trường Sinh, chúng ta từ kinh thành tìm một tiên sinh tốt tới."

Táo Táo liếc trắng mắt Ổ Kim Ngọc: "Đã là danh sư, thì không lo không có người mời. Chàng cảm thấy, chúng ta mời được người ta tới nơi này?" Tương đối với kinh thành mà nói, Quý Châu chính là nơi nghèo nàn.

Lần này, Ổ Kim Ngọc cũng khó xử.

Táo Táo suy nghĩ một chút nói: "Ta viết thư hỏi A Hữu, xem đệ ấy có nguyện ý giúp ta chăm sóc Trường Sinh hay không." Ngoại trừ Ngọc Hi, nhân tuyển tốt nhất đương nhiên là Liễu Nhi. Nhưng Liễu Nhi tự mình có con trai con gái, hơn nữa Trường Sinh lại nghịch ngợm như vậy, Táo Táo cũng ngại đem Trường Sinh giao cho Liễu Nhi chăm. Hữu Ca Nhi thì khác, không chỉ thích Trường Sinh, quan trọng nhất là đệ ấy hiện tại còn chưa có con. Chỉ cần Hữu Ca Nhi đồng ý, đệ ấy nhất định có thể chăm sóc tốt Trường Sinh.

Ổ Kim Ngọc nghĩ đến A Hữu đối với Trường Sinh yêu thương không kém gì phu thê bọn họ, cũng gật đầu đồng ý.

Nhắc tới Hữu Ca Nhi, Táo Táo đều có chút vì hắn phát sầu: "Hữu Ca Nhi thích trẻ con nhất, nhưng hiện tại thành thân đều ba năm rồi đệ muội còn chưa mang thai. Cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì." Giống như hai chị em các nàng, thành thân không bao lâu liền mang thai. Nhưng Hoàng Tư Lăng, lại phí sức chín trâu hai hổ cũng không thể mang thai, cũng là khiến người ta phát sầu.

"Hẳn là duyên phận còn chưa tới đi!" Chuyện này, bọn họ phát sầu cũng vô dụng a!

Lời này nói thật gượng ép, có điều Táo Táo cũng không muốn thảo luận nhiều. Việc này phu thê bọn họ cũng không giúp được gì, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Sáu ngày sau, Hữu Ca Nhi liền nhận được thư của Táo Táo. Xem xong thư, tâm tình Hữu Ca Nhi lập tức tốt lên.

Hoàng Tư Lăng thấy thế, cười nói: "Gia, có chuyện vui gì mà cao hứng như vậy?"

Hữu Ca Nhi cười nói: "Đại tỷ nói, muốn đưa Trường Sinh về kinh đọc sách. Biết ta thương Trường Sinh, liền muốn đem Trường Sinh giao cho ta, để ta giúp đỡ chăm sóc." Hắn đang muốn để Triệu Khiêm đi Quý Châu đón Trường Sinh, để Trường Sinh về kinh ở một thời gian. Không ngờ, Táo Táo buồn ngủ đưa tới cái gối đầu.

Nghe được lời này, Hoàng Tư Lăng vẻ mặt áy náy: "Gia, xin lỗi, đều là bụng thiếp không tranh khí." Qua cửa ba năm đều không mang thai, Hoàng Tư Lăng sốt ruột không thôi.

Hữu Ca Nhi đặc biệt thích trẻ con, cũng có chút nóng nảy bốc hỏa. Nhưng thân thể hai người lại không có vấn đề, hắn cũng không có thiếp thất thông phòng ngáng mắt Hoàng Tư Lăng, nhưng Hoàng Tư Lăng chính là không m.a.n.g t.h.a.i được.

Hai phu thê đều sốt ruột, những ngày trước Hoàng Tư Lăng nghe nói Bảo Định có ngôi miếu Tống T.ử Quan Âm đặc biệt linh nghiệm. Hữu Ca Nhi cố ý xin nghỉ, lén lút đến đó bái Tống T.ử Quan Âm. Đáng tiếc, vẫn là vô dụng.

Thuốc uống rồi Bồ Tát cũng bái rồi, chính là không m.a.n.g t.h.a.i được. Cuối cùng vẫn là Ngọc Hi nhìn không được, nói với bọn họ vợ của Gia Thuận là Liễu thị thành thân ba năm cũng không mang thai, ôm cháu gái nhà mẹ đẻ nuôi bên cạnh không mấy tháng liền mang thai.

Trước khi đính hôn, Ngọc Hi đều để thái y bắt mạch cho các nàng, thân thể bốn cô con dâu đều rất khỏe mạnh. Hoàng Tư Lăng chậm chạp không mang thai, Ngọc Hi cho rằng nàng hẳn là quá căng thẳng, dẫn đến càng muốn con thì càng không m.a.n.g t.h.a.i được. Cho nên Ngọc Hi liền muốn để Hữu Ca Nhi cũng học theo Liễu thị, ôm một đứa trẻ nuôi bên cạnh Hoàng Tư Lăng.

Hữu Ca Nhi tin phục Ngọc Hi nhất, nghe lời Ngọc Hi liền cân nhắc ôm một đứa trẻ để Hoàng Tư Lăng nuôi. Nhưng Khải Hạo chỉ có một trai một gái, trưởng t.ử là Thái tôn hắn nào dám nuôi, cô nương mới mấy tháng tuổi còn chưa cai sữa, hắn cũng không mở miệng được; Duệ Ca Nhi cũng chỉ có một con trai, hơn nữa còn ở Thịnh Kinh; Hiên Ca Nhi ngược lại có hai đứa con, nhưng đứa nhỏ là thứ xuất, thứ xuất hắn chướng mắt. Liễu Nhi ngược lại sinh hai đứa, nhưng hai vợ chồng coi con như trân châu bảo bối mà thương, mở miệng cũng sẽ không đồng ý cho hắn nuôi. Hoàng gia ngược lại ước gì đưa con đến Vương phủ, nhưng Hữu Ca Nhi chướng mắt.

Nghĩ tới nghĩ lui, Hữu Ca Nhi liền đ.á.n.h chủ ý lên người Táo Táo. Táo Táo có ba con trai, cho hắn một đứa nuôi một thời gian hẳn là không thành vấn đề. Hữu Ca Nhi thích nhất Trường Sinh, liền muốn đón Trường Sinh tới. Đương nhiên, nếu không được thì đón Đình Sinh cùng Lận Sinh cũng được.

Hữu Ca Nhi cười nói: "Nàng đừng nghĩ nhiều như vậy. Nương không phải nói phải thả lỏng tâm tình, càng căng thẳng càng không cần con sao." Lời tuy nói như vậy, nhưng hắn đều có chút sốt ruột, càng đừng nói Hoàng Tư Lăng chịu áp lực cực lớn.

Nói đến Hoàng Tư Lăng thật sự là rất may mắn rồi, Hữu Ca Nhi đối với nàng săn sóc chưa từng vì con cái trách cứ nàng, càng không nổi lên cái gì tâm tư trăng hoa. Ngọc Hi là chưa từng thúc giục, ngược lại sẽ nói với Hoàng Tư Lăng sinh con muộn chút còn có thể thoải mái thêm hai năm.

Hoàng Tư Lăng gật đầu nói: "Thiếp biết."

Hữu Ca Nhi gọi Triệu Khiêm tới, bảo hắn lập tức đi Quý Châu đón Trường Sinh đến kinh.

Hoàng Tư Lăng hỏi Hữu Ca Nhi: "Gia, Trường Sinh thích cái gì?" Biết sở thích của Trường Sinh, cũng dễ bố trí viện ở.

"Con trai, đừng làm mấy cái hoa hòe loè loẹt, đơn giản chút là được. Đúng rồi, trên tường đừng treo tranh hay chữ, treo lên cung tên d.a.o nhỏ những thứ này là được." Trường Sinh thích múa d.a.o lộng thương, trong phòng nó để cung tên nhỏ loại đồ vật này bảo đảm thích.

Nói xong, Hữu Ca Nhi lại bảo Hoàng Tư Lăng chuẩn bị thêm cho Trường Sinh mấy bộ quần áo: "Trường Sinh thích nhất đi Đắc Nguyệt lâu, đợi nó trở về ta liền dẫn nó đi Đắc Nguyệt lâu ăn một bữa ngon."

Hoàng Tư Lăng nhắc nhở: "Trường Sinh đã là về kinh đọc sách, phải tìm tiên sinh tốt cho nó." Nghe nói Trường Sinh rất nghịch ngợm, chỉ có thể tìm tiên sinh dạy ở nhà trước. Đợi đứa nhỏ này tính tình trầm ổn một chút, mới có thể đưa đến học đường.

Hữu Ca Nhi gật đầu nói: "Ừm, nàng nói đúng, ta bây giờ đi nghe ngóng ngay." Nói xong, liền hưng phấn đi ra ngoài.

Hoàng Tư Lăng sờ bụng, khổ sở nói: "Xảo Xảo, ngươi nói bụng của ta sao lại không tranh khí như vậy chứ?" Mấy chị em dâu đều sinh rồi, chỉ có nàng sống c.h.ế.t không m.a.n.g t.h.a.i được.

Thật ra nửa đêm tỉnh mộng, Hoàng Tư Lăng cũng từng nghĩ tới nạp thiếp cho Hữu Ca Nhi. Có điều ý niệm này vừa nổi lên, trong lòng nàng liền khó chịu muốn c.h.ế.t. Rốt cuộc, không nói ra lời này.

Xảo Xảo trong lòng cũng khó chịu, có điều lúc này nàng không nói lời an ủi nữa. Chuyện cũ rích, không thú vị. Xảo Xảo nói: "Trường Sinh thiếu gia lập tức muốn về kinh, Vương phi, chúng ta phải chuẩn bị quần áo cho Trường Sinh thiếu gia."

Nghe được lời này, Hoàng Tư Lăng vội lấy lụa màu xanh lam bảo thạch cùng màu đỏ thẫm các loại màu sắc tươi sáng, bảo nha hoàn bên cạnh là Xảo Xuân đưa đi phòng thêu làm sáu bộ quần áo. Trẻ con, tự nhiên là phải mặc quần áo màu sắc tươi sáng một chút mới đẹp.

Ngoại trừ quần áo quần, còn phải làm giày vớ. Hoàng Tư Lăng lại nhớ tới Trường Sinh có tập võ, vậy đệm đầu gối đệm tay những thứ này cũng ắt không thể thiếu. Ừm, trẻ con luyện công dễ bị thương, t.h.u.ố.c trị thương phải chuẩn bị. Nháy mắt, Hoàng Tư Lăng liền cảm thấy rất nhiều thứ phải chuẩn bị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1696: Chương 1706: Táo Táo Phiên Ngoại (13) - Cầu Con Nối Dõi | MonkeyD