Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 2156: Phiên Ngoại Thiết Khuê (80)
Cập nhật lúc: 01/03/2026 14:11
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã ba năm trôi qua.
Ninh Trạm nhìn Như Huệ đang nhăn nhó mặt mày, cười hỏi: “Nhị tỷ, tỷ sao vậy?”
Như Huệ thở dài một hơi nói: “Ba tháng nữa là Mạnh Nhiễm Hi mãn tang rồi.” Một khi mãn tang, chắc chắn sẽ đến nhà bàn bạc ngày cưới. Chậm nhất là cuối năm nay, nàng sẽ phải xuất giá.
“Nhị tỷ, qua năm mới là tỷ hai mươi tuổi rồi, tỷ còn không muốn gả sao?” Ở tuổi này, đã là gái lỡ thì rồi. Nếu không phải Như Huệ đã đính hôn, chỉ là do giữ đạo hiếu nên bị trì hoãn, thì ra đường đã bị người ta chê cười rồi.
Như Huệ nói: “Ở nhà làm cô nương tự tại biết bao, gả chồng làm gì?” Gả chồng phiền phức lắm, hơn nữa nhà họ Mạnh lại đông người như vậy. Người đông thì thị phi nhiều, tuy chưa gả qua nhưng Như Huệ đã cảm nhận được rồi.
Ninh Trạm cười nói: “Triều đình có luật pháp, nếu cô nương quá hai mươi tuổi còn chưa gả chồng, phải nộp thêm một khoản thuế.” Tiền triều là đủ mười tám tuổi không gả, cha mẹ sẽ bị phạt. Đến triều Đại Minh luật này đã được sửa đổi, kéo dài độ tuổi thêm hai năm, sau đó đổi hình phạt đ.á.n.h gậy sang phạt tiền.
Đừng nói An Dương Bá phủ, chính bản thân nàng cũng có thể nộp nổi khoản tiền này. Nhưng vấn đề là, nếu nàng không gả thì Tiêu thị sẽ khóc c.h.ế.t mất. Đương nhiên, Như Huệ cũng không phải không muốn gả chồng, chỉ là cảm thấy gả chồng sẽ không được tự do nữa.
Ninh Trạm nhìn bộ dạng sầu mi khổ kiểm của nàng, cười nói: “Nếu tỷ ở nhà họ Mạnh sống không tốt, thì cứ về đây ở vài ngày.”
Như Huệ bực bội nói: “Ta mà về, nương chẳng càm ràm c.h.ế.t ta à! Dạo trước đại tỷ về ở thêm hai ngày, đã bị nương đuổi về rồi.”
Tiêu thị rời kinh thành hơn năm năm, Như Ý rất nhớ bà, liền dẫn hai con trai qua ở một thời gian. Ở được ba ngày, đã bị Tiêu thị khuyên về.
Ninh Trạm cười nói: “Nói bậy. Nương nào nỡ đuổi đại tỷ đi, chỉ mong tỷ ấy ở thêm vài ngày ấy chứ.” Chỉ là hai đứa con trai Như Ý sinh ra là cục vàng cục bạc của Bành phu nhân, một ngày không gặp cũng không được. Mấy ngày về đây, Bành phu nhân ngày nào cũng sai tâm phúc chạy bốn năm chuyến đến Ninh gia, chỉ sợ hai đứa cháu ngoan của bà có gì không ổn. Tiêu thị thấy vậy, đành phải để Như Ý về.
Như Ý gả vào Bành gia, vợ chồng ân ái với Bành Khang Thuận, hai con trai sinh ra lại được cha mẹ chồng yêu quý. Cuộc sống trôi qua không biết bao nhiêu thuận lợi. Phiền não duy nhất chính là Bành phu nhân quá nuông chiều hai đứa trẻ.
Như Huệ xua tay nói: “Thôi, không nói chuyện này nữa. A Trạm, ngày mai ta đi phố Đông dạo một chút. Đệ muốn gì, ta mua cho đệ.” Như Huệ quản lý cửa tiệm trong nhà, nhưng lợi nhuận của cửa tiệm đều nhập thẳng vào công quỹ, nàng không hề đụng đến. Tuy nhiên công quỹ mỗi năm sẽ trích một khoản tiền đưa vào nội viện, dùng cho mọi chi tiêu trong nội viện. Mà hậu viện chỉ có nàng và Ninh Trạm là hai chủ t.ử, Ninh Trạm lại phần lớn thời gian không ở nhà, chi tiêu không lớn. Số tiền dư ra, Như Huệ không sắm sửa trang sức kiểu mới thì cũng mua y phục đẹp, đến cuối năm trên sổ sách sẽ không còn dư một đồng bạc nào.
Ninh Trạm lắc đầu nói: “Đệ không có gì cần mua cả.” Đầu năm Ninh Trạm đã thi vào Thiên Vệ doanh. Hai ngày nay được nghỉ phép, cậu mới về nhà. Nhưng ngày mai cậu phải tụ tập với Khải Hữu và Hứa Thừa Trạch, nên không có thời gian đi dạo phố cùng Như Huệ.
Thực ra người giàu nhất An Dương Bá phủ không phải Như Huệ, mà là Ninh Trạm. Bởi vì cậu có thể đến phòng thu chi lấy tiền, hơn nữa không có giới hạn.
Ngày hôm sau, Như Huệ dẫn nha hoàn đi phố Đông mua đồ. Tiêu thị có một đống việc phải làm nên không đi cùng.
Đến phố Đông, trạm đầu tiên của Như Huệ chính là cửa tiệm trang sức vàng bạc do Khải Hữu mở. Hiện nay cửa tiệm trang sức này đã nhảy vọt trở thành nơi mua sắm trang sức hàng đầu của các phu nhân tiểu thư kinh thành. Bởi vì trang sức bên trong không chỉ kiểu dáng mới lạ, chủng loại đa dạng, mà tay nghề cũng cực tốt. Đương nhiên, giá cả những món trang sức này cũng không hề rẻ.
Như Huệ dăm bữa nửa tháng lại ghé qua, gã sai vặt đã quá quen thuộc với nàng. Rất nhanh, hắn dẫn nàng vào bao gian.
Một lát sau, chưởng quầy mang mười mấy mẫu trang sức mới nhất ra.
Như Huệ chọn một đôi hoa tai điểm thúy hình hoa cỏ, cùng một chiếc vòng tay phỉ thúy.
Chưởng quầy khen ngợi Như Huệ có mắt nhìn, sau đó nói: “Nhị cô nương, hoa tai ba mươi lượng bạc, vòng tay năm trăm năm mươi lượng bạc.” Đây là giá đã giảm hai phần, nếu không phải hơn bảy trăm lượng bạc.
Trả tiền xong, Như Huệ dẫn theo nha hoàn thân cận đi ra ngoài. Vừa ra khỏi bao gian, liền nhìn thấy Mạnh gia đại nãi nãi đang dẫn theo ba cô nương nhà họ Mạnh chọn trang sức.
Nhân khẩu nhà họ Mạnh rất đông, thế hệ của Mạnh Nhiễm Hi đinh nam có mười người, cô nương có mười hai người. Hiện nay, thế hệ thứ ba cũng lục tục ra đời. Nhân đinh hưng vượng, là điều Ninh gia không thể so sánh được.
Sắp đến Tết, các gia đình đều sắm sửa trang sức mới, y phục mới cho cô nương nhà mình. Mà cửa tiệm trang sức này của Khải Hữu vì cung không đủ cầu, nên không cung cấp dịch vụ mang đến tận nhà. Muốn mua trang sức, bắt buộc phải đến cửa tiệm.
Mạnh đại nãi nãi nhìn thấy Như Huệ, cười tươi đi đến bên cạnh nàng nói: “Không ngờ hôm nay muội cũng đến mua đồ, sớm biết vậy ta đã hẹn muội đi cùng rồi.”
Như Huệ thuộc nhị phòng, không có xung đột lợi ích với nàng ta. Hơn nữa Như Huệ là cô nương của An Dương Bá phủ lại nổi tiếng có tiền, nàng ta tự nhiên có tâm tư muốn giao hảo.
Như Huệ cười nói: “Muội cũng là sáng nay ở nhà thấy buồn chán, nên mới ra ngoài đi dạo.”
Mạnh gia ngũ cô nương nghe vậy cười nói: “Thật hâm mộ tam tẩu, muốn ra ngoài là ra ngoài.” Mạnh ngũ cô nương là đích nữ của tam phòng. Các cô nương nhị phòng vẫn đang giữ đạo hiếu, sẽ không ra ngoài dạo phố.
Như Huệ nhìn cũng không thèm nhìn nàng ta một cái, nói với Mạnh đại nãi nãi: “Đại nãi nãi, muội còn có việc đi trước một bước, các tỷ cứ từ từ xem.”
Đợi Như Huệ đi rồi, Mạnh đại nãi nãi nhìn Mạnh ngũ cô nương một cái, không nói gì thêm.
Mãi đến khi chọn xong trang sức lên xe ngựa, Mạnh đại nãi nãi mới nhẹ nhàng nói với nàng ta: “Ninh nhị cô nương còn chưa qua cửa, tiếng tam tẩu này đợi nàng ấy qua cửa rồi gọi cũng không muộn.”
Mạnh ngũ cô nương không vui nói: “Dù sao mấy tháng nữa nàng ấy cũng phải qua cửa, bây giờ gọi thì có quan hệ gì?”
Mạnh đại nãi nãi nhìn nàng ta một cái, đúng là không thông nhân tình thế thái. Còn chưa qua cửa muội đã gọi tam tẩu, người không biết còn tưởng Ninh nhị cô nương hận gả đấy! Nhưng Mạnh đại nãi nãi không nói rõ, chỉ bảo: “Nhị phòng còn chưa mãn tang, Ninh nhị cô nương lại chưa qua cửa, muội gọi như vậy không thỏa đáng.”
Mạnh ngũ cô nương mím môi, không nói gì.
Như Huệ ra khỏi tiệm trang sức, liền đi đến tiệm vải lụa, đáng tiếc không thấy tấm vải nào vừa ý.
Tiêu thị vừa nhận thiệp của Trung Dũng Hầu phủ, đang suy nghĩ nên tặng quà gì, thì thấy Như Huệ đã về.
“Hôm nay sao về sớm thế?” Như Huệ có niềm đam mê dạo phố hơn người thường. Mỗi lần ra ngoài, đều phải dạo đến chiều mới về. Hơn nữa dạo lâu như vậy, một chút cũng không thấy mệt. Lúc này mới ra ngoài hơn một canh giờ đã về, thảo nào Tiêu thị thấy lạ.
Như Huệ cười nói: “Đi dạo một mình không thú vị, nên con về. Đúng rồi nương, con mua cho nương một cái vòng tay, đặc biệt đẹp. Nương đeo vào, đảm bảo đẹp.”
Trên cổ tay Tiêu thị chỉ đeo một chuỗi phật châu, không đeo trang sức nào khác. Nếu không, Như Huệ cũng sẽ không đặc biệt mua vòng tay cho bà.
Vừa nhìn chiếc vòng này, Tiêu thị liền hỏi: “Vòng này nhìn là biết không rẻ, tốn bao nhiêu tiền?” Tiêu thị có rất nhiều châu báu trang sức, ngọc sức cực phẩm cũng có mấy bộ. Chỉ là bà chỉ khi ra ngoài xã giao mới đeo trang sức, ngày thường ở nhà đều không đeo.
Nghe nói chiếc vòng này năm trăm năm mươi lượng bạc, Tiêu thị dí trán Như Huệ nói: “Như Huệ, sau khi lấy chồng không được tiêu xài hoang phí như vậy nữa.”
Thấy Tiêu thị muốn trả tiền lại cho mình, Như Huệ ôm cánh tay Tiêu thị nói: “Nương, mấy năm nay cửa tiệm của con kiếm được không ít bạc. Chiếc vòng này là con gái hiếu kính nương.” Hai cửa tiệm, ba năm nay cộng lại kiếm được gần một vạn lượng bạc.
Thực ra Như Huệ thích hưởng thụ, nhưng cũng không phải người không biết tính toán. Bạc kiếm được tiêu một nửa, còn một nửa nàng dùng để mua ruộng mua đồi.
Tiêu thị cười nói: “Được, chiếc vòng này nương nhận. Nhưng mà, sau này không được tiêu tiền bừa bãi nữa.”
Hai mẹ con trò chuyện, nói một hồi liền lái sang chuyện của Ninh Trạm. Tiêu thị nói: “A Trạm qua năm mới là mười bảy tuổi rồi, hôn sự vẫn chưa đâu vào đâu.”
Thực ra Tiêu thị vừa về, đã có không ít người thăm dò bà. Tuy Tiêu thị nói hôn sự của Ninh Trạm phải do Hoàng hậu làm chủ, nhưng Tiêu thị là mẹ ruột. Chỉ cần bà ưng ý, đến lúc đó đi cầu Hoàng hậu nương nương ban hôn, kết quả cũng như nhau.
Như Huệ cười nói: “Nương, A Trạm phải đến giữa năm sau mới tròn mười sáu tuổi, không vội.”
“Ta chỉ sợ Hoàng hậu nương nương quá bận, quên mất việc này.”
“Nương, chuyện lớn như vậy Hoàng hậu nương nương sao có thể quên. Hơn nữa còn có Tứ hoàng t.ử, ngài ấy cũng sẽ nhắc nhở Hoàng hậu nương nương.” Nếu trí nhớ Hoàng hậu nương nương kém như vậy sao có thể quản lý đất nước rộng lớn, Như Huệ cảm thấy Tiêu thị hoàn toàn là lo bò trắng răng. Thực ra Tiêu thị không phải lo bò trắng răng, mà là nôn nóng muốn bế cháu.
Như Huệ nhìn dáng vẻ ỉu xìu của Tiêu thị, lại nghĩ đến thiệp mời dạo này rõ ràng nhiều lên, để cho chắc ăn vẫn nói: “Nương, con nói với nương, nương đừng có nhúng tay vào hôn sự của A Trạm, càng đừng đi xem mắt cô nương nhà người ta.”
Tiêu thị bực bội nói: “Ta là mẹ ruột của A Trạm, ta xem mắt cô nương cho nó thì sao? Ngộ nhỡ Hoàng hậu nương nương quên, ta bên này ưng ý rồi cũng sẽ không làm lỡ dở A Trạm.”
Như Huệ trực tiếp trợn trắng mắt: “Nương, nương quên Mao gia với Cố gia, Trần gia rồi à? Mắt nhìn của nương, đừng nói con với đại tỷ, ngay cả cha với A Trạm đều không dám tin. Nếu không, cha cũng sẽ không cầu Hoàng hậu nương nương tìm vợ cho A Trạm.”
“Lần này ta nhất định sẽ nghe ngóng kỹ càng.”
Như Huệ nói: “Nương, đừng trách con không nhắc nhở nương, nếu nương cưới cho A Trạm một kẻ quấy gia về. Đến lúc đó không chỉ cha, mà ngay cả A Trạm cũng sẽ oán nương.”
Tiêu thị nói: “Ta không đi xem mắt nữa là được chứ gì!” Lúc nói lời này, rất là ai oán. Ba đứa con, kết quả hôn sự chẳng đứa nào bà làm chủ được.
Rất tiếc, tuy Tiêu thị nói vậy, nhưng Như Huệ vẫn không yên tâm. Đợi Ninh Trạm nghỉ phép về nhà, Như Huệ liền nói chuyện này với cậu: “A Trạm, phải mau ch.óng cầu Hoàng hậu nương nương định hôn sự cho đệ. Nếu không nương sốt ruột đỏ cả mắt, bị người ta tính kế hồ đồ định hôn sự cho đệ, vậy thì hỏng bét.” Nói như vậy, cũng là do chuyện của Như Ý năm xưa để lại bóng ma. Có những kẻ vì leo cành cao, quả thực không từ thủ đoạn nào.
Đương nhiên, bọn họ không phải nặn bằng bùn, sẽ không để mặc người ta tính kế. Nhưng nếu hủy hôn, rốt cuộc cũng tổn hại đến danh tiếng của Ninh Trạm.
Ninh Trạm cũng biết tính tình của Tiêu thị, gật đầu nói: “Đợi lần sau đệ vào cung gặp Hoàng hậu nương nương, đệ sẽ nói với người chuyện này.”
“Nói thẳng thừng với Hoàng hậu như vậy không ổn lắm đâu? Hay là nhờ Tứ hoàng t.ử nói giúp đệ thì tốt hơn.”
Ninh Trạm lắc đầu nói: “Chuyện chung thân đại sự của mình tự nhiên phải tự mình lo, sao có thể để Tứ hoàng t.ử đi nói. Hơn nữa, Tứ hoàng t.ử cũng đâu biết đệ muốn cưới cô nương như thế nào.” Cưới vợ không thể qua loa, cưới vợ không hiền họa ba đời đấy!
