Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 389: Phản Kích Sắc Bén, Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:01
Chuyện Hứa gia trung gian kiếm lời túi riêng hút m.á.u tướng sĩ, tuy rằng truyền đến sôi sùng sục, nhưng người Hứa gia lại không thừa nhận, đương gia nhân của Hứa gia đứng ra nghĩa chính ngôn từ nói tiền của nhà bọn họ toàn bộ là làm ăn chân chính mà có được; thậm chí thả lời ra, nói người ác ý bôi nhọ nhà bọn họ nhất định sẽ gặp báo ứng. Hứa gia quả thực đang làm ăn, hơn nữa những việc làm ăn này còn rất kiếm tiền, còn về việc có phải làm ăn chân chính và có trung gian kiếm lời túi riêng hay không, cái này thì không ai biết được. Có Tần Chiêu cái bùa hộ mệnh này, cũng không có ai dám đi điều tra Hứa gia.
Còn về việc bên ngoài lưu truyền Hứa thị sống những ngày tháng cẩm y ngọc thực kiêu xa, bà ta là không muốn thừa nhận cũng không được. Bởi vì lời đồn bên ngoài đều là chân thực tồn tại, cứ nói bữa tiệc cua kia, lúc đó bà ta thế nhưng đã mời hơn mười vị phu nhân tham gia. Đương nhiên, hơn mười người phụ nữ cũng không thể ăn hết hai giỏ hơn một trăm c.o.n c.ua, có không ít bị Hứa thị đem tặng làm nhân tình rồi.
Hứa thị gánh cái danh tiếng như vậy, không thể tránh khỏi kéo Tần Chiêu xuống nước. Không có sự dung túng của Tần Chiêu, Hứa thị đâu có vốn liếng sống những ngày tháng như vậy.
Hứa thị tức đến nghiến răng nghiến lợi nói: “Là Hàn thị, nhất định là Hàn thị. Con tiện nhân này, ta muốn ả ta c.h.ế.t không được t.ử tế.” Chuyện này tuyệt đối là Hàn thị trù tính.
Củng ma ma cũng không ngờ thủ đoạn phản kích của Hàn Ngọc Hi lại tàn nhẫn như vậy, đây không chỉ đưa phu nhân nhà mình lên đầu sóng ngọn gió, còn kéo cả Tướng quân và Hứa gia xuống nước: “Phu nhân, cục tức này tạm thời nhịn đã.” Đối phó với người như vậy, trừ phi có thể một đòn trúng đích, những thủ đoạn nhỏ khác đều không thể dùng, dùng ngược lại hỏng việc.
Hứa thị gật đầu nói: “Món nợ này, ta sớm muộn gì cũng phải tính với ả.”
Người Tần Chiêu phái đi dò la tin tức trở về, nói: “Tướng quân, người cố ý thả ra những tin tức này là đại cô nương nhà họ Phù.” Đó chính là một quả ớt nhỏ.
Tần Chiêu rất bất ngờ, hỏi: “Sao lại là cô ta?” Thật ra so với nói kẻ chủ mưu sau màn chuyện này là Hàn thị, không bằng nói là Vân Kình. Vân Kình muốn thông qua chuyện này làm hỏng danh tiếng của hắn và Hứa gia, để đạt được mục đích thượng vị.
Người tới hồi báo nói: “Bẩm Tướng quân, quả thực là đại cô nương nhà họ Phù.”
Tần Chiêu phất tay cho người lui xuống, sau đó hỏi mưu sĩ Hạ tiên sinh: “Tiên sinh thấy thế nào về chuyện này?” Tần Chiêu cảm thấy, Phù Thanh La là bị người ta coi như s.ú.n.g mà sai đâu đ.á.n.h đó rồi.
Hạ tiên sinh đối với sự phát triển của chuyện này rõ như lòng bàn tay, nói: “Tướng quân, tâm cơ của người phụ nữ Hàn thị này quá sâu. Nhìn như chỉ là sự tranh phong của phụ nữ, nhưng lại kéo cả ngài và Tướng quân còn có Hứa gia xuống nước. Lần này chuyện tướng sĩ bên dưới đòi chăn màn thì dễ giải quyết, chỉ sợ sau này Hứa gia xảy ra sơ suất gì, vậy thì phải liên lụy đến Tướng quân rồi.” Người Hứa gia đức hạnh gì ông rất rõ, cứ cái dạng này của Hứa gia sau này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, đến lúc đó chắc chắn phải liên lụy Tần Chiêu.
Hạ tiên sinh trước kia là tâm phúc của Tần Nguyên soái, cảm niệm ân đức của Tần Nguyên soái tiếp tục ở lại giúp Tần Chiêu. Chỉ tiếc Tần Chiêu không phải Tần Nguyên soái, rất nhiều chuyện Tần Chiêu làm Hạ tiên sinh đều nhìn không vừa mắt. Nhưng nể mặt Nguyên soái, ông đều mắt nhắm mắt mở rồi.
Sắc mặt Tần Chiêu thay đổi, nói: “Ý của tiên sinh, chuyện này là b.út tích của Hàn thị, cũng không phải b.út tích của Vân Kình?” Đối với Hạ tiên sinh, Tần Chiêu vẫn tương đối tin phục.
Hạ tiên sinh nói: “Vân Kình tính tình thế nào, Tướng quân hẳn là rất rõ, loại thủ đoạn này hắn khinh thường đi dùng.” Vân Kình người này, là một hán t.ử quang minh lỗi lạc, sẽ không dùng loại kỹ lưỡng quỷ mị này.
Tần Chiêu nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu đồng ý ý kiến của Hạ tiên sinh: “Lúc ta ở kinh thành, chỉ biết ả không được trưởng bối yêu thích, tính tình cũng có chút lạnh lùng, lại không nghe ngóng được thế nhưng có tâm cơ như vậy, cũng không biết tại sao Tống Quý phi lại ban ả cho Vân Kình?”
Hạ tiên sinh nói: “Nữ t.ử này gả cho Vân Kình chẳng qua mới hơn nửa năm, đã làm tan rã hình tượng Vân Kình tàn bạo khát m.á.u mà chúng ta xây dựng.” Hiện nay trong quân doanh đều khen ngợi Vân Kình là người đàn ông tốt yêu vợ, lo cho gia đình. Tuy rằng cũng có người thả lời nói Vân Kình sợ vợ, có điều rất nhanh đã bị nhấn chìm trong nước bọt của mọi người. Lính tráng này, quá nửa thời gian đều ở trong quân doanh, rất ít khi ở nhà, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều là vợ đang xử lý, nếu không đối tốt với vợ một chút, trong lòng đều băn khoăn! Cho nên Vân Kình thương vợ yêu nhà, điều này tuyệt đối nảy sinh cộng hưởng với bọn họ.
Tần Chiêu không lên tiếng.
Hạ tiên sinh tiếp tục nói: “Lại có chuyện Hàn thị sáng lập học đường, Tướng quân, ngài cũng đừng xem thường chuyện này. Đây không chỉ đơn thuần là mua chuộc lòng người bác tiếng thơm, những đứa trẻ này bồi dưỡng tốt sau này chính là trợ lực lớn nhất của Vân Kình.” Ý của Tần Chiêu rất đơn giản, nữ t.ử này không thể giữ.
Tần Chiêu lại không tán đồng lời này, đối với Tần Chiêu mà nói nếu không có Vân Kình chống lưng cho Hàn thị, Hàn thị cũng không run rẩy lên được. Cho nên, quan trọng nhất vẫn là phải trừ khử Vân Kình. Vân Kình c.h.ế.t rồi, Hàn Ngọc Hi cũng không nhảy nhót lên được nữa.
Hạ tiên sinh sao có thể không biết trừ khử Vân Kình mới là căn bản để giải quyết vấn đề. Chỉ là Nguyên soái lúc sinh tiền nói có Vân Kình ở đây, Du Thành mới có thể bình an vô sự. Nếu Vân Kình c.h.ế.t rồi, Du Thành rất có thể sẽ rơi vào vận mệnh giống như Đồng Thành.
Tần Nguyên soái là một người rất anh minh rất trí tuệ, nhưng người anh minh trí tuệ nữa ông cũng có điểm yếu, Tần Chiêu là cháu trai của ông, hơn nữa còn là cháu trai duy nhất. Ông biết rõ Tần Chiêu cấu kết với Tống gia, mà Tống gia đó đều là thứ lòng lang dạ sói, nhưng ông không hạ được quyết tâm xử lý Tần Chiêu. Vốn dĩ ông muốn từ từ chuyển quyền cho Vân Kình, Tần Nguyên soái biết tính tình của Vân Kình, cho dù Vân Kình khống chế quân Tây Bắc, nể mặt ông cũng sẽ không đối phó Tần Chiêu. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính, ông không ngờ Tần Chiêu thế nhưng mạo công (nhận vơ công lao), càng không ngờ bản thân lại vì thế mà mất mạng.
Tần Chiêu thấy Hạ tiên sinh nửa ngày không nói lời nào, hỏi: “Tiên sinh sao không nói gì nữa?” Hạ tiên sinh tài năng là có, nhưng trung tâm với hắn không đủ. Rất nhiều chuyện, hắn không hỏi, Hạ tiên sinh sẽ không nói, càng không nói chủ động hiến kế rồi.
Hạ tiên sinh nói: “Tướng quân, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Kình, không phải dễ dàng như vậy.” Kể từ sau khi Vân Kình lộ diện, Tống gia liền muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Kình. Hạ độc, mỹ nhân kế các loại kế sách đều dùng qua, thậm chí còn tốn cái giá cực lớn mua chuộc thị vệ cận thân của hắn ám sát, đáng tiếc đều không thành công. Cho nên, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Kình, khó hơn g.i.ế.c c.h.ế.t một Hàn thị gấp mười lần không chỉ.
Tần Chiêu nói: “Luôn có cách thôi.” Trước kia là ông nội hắn che chở Vân Kình, nếu không Vân Kình đã sớm c.h.ế.t rồi. Nhắc tới đây, hắn liền nhịn không được oán hận lão gia t.ử đã c.h.ế.t. Rõ ràng hắn mới là cháu ruột, nhưng lão gia t.ử đối với Vân Kình lại còn tốt hơn đối với đứa cháu ruột là hắn. Bây giờ thì hay rồi, Vân Kình có năng lực rồi, liền đến tranh vị của hắn.
Tiễn Hạ tiên sinh đi, Tần Chiêu lạnh mặt nói: “Lão già.” Hắn biết rất rõ, Hạ tiên sinh không phải không có cách đối phó Tần Chiêu, chỉ là ông không nguyện ý. Hắn ngược lại không muốn dùng Hạ tiên sinh nữa, nhưng muốn tìm một mưu sĩ tin được lại có tài năng, nói dễ hơn làm.
Hạ tiên sinh trở lại trong viện của mình, nhìn thê t.ử đang khâu quần áo cho ông, trong đầu không khỏi nảy ra ý nghĩ rời khỏi chốn thị phi Du Thành này.
Lâm thị đặt việc may vá trong tay xuống, nhu thanh nói: “Về rồi à! Thiếp đi pha ấm trà cho chàng.” Hai vợ chồng tuy rằng tuổi tác chênh lệch gần mười tuổi, nhưng tình cảm lại rất tốt.
Uống một ngụm trà, Hạ tiên sinh đặt chén trà xuống, hướng về phía Lâm thị nói: “Đợi khai xuân, nàng dẫn con về nhà mẹ đẻ ở một thời gian.” Nhà mẹ đẻ Lâm thị ở thành Cam Châu, cách nơi này lộ trình hơn nửa tháng đấy!
Sắc mặt Lâm thị thay đổi, hỏi: “Sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Hạ tiên sinh hạ thấp giọng nói: “Du Thành này, rất nhanh sẽ phải thay trời đổi đất rồi, nơi này đã không an toàn nữa.” Tài năng mưu lược của Tần Chiêu thật ra đều không kém, cũng như chuyện lần này Tần Chiêu liền biết giải quyết Hàn thị là trị ngọn không trị gốc, gốc rễ ở trên người Vân Kình. Giải quyết Vân Kình, Hàn thị cũng không nhảy nhót lên được nữa. Nhưng vấn đề là hắn đ.á.n.h giặc không được a, đ.á.n.h giặc luôn là thua nhiều thắng ít. Theo cách nói của Tần Nguyên soái, Tần Chiêu căn bản không phải là liệu tướng soái. Nhưng một thủ tướng không biết đ.á.n.h giặc, làm sao có thể ngồi vững vị trí này. Cố tình Vân Kình rất biết đ.á.n.h giặc, cho dù tính tình hắn quá ngay thẳng lại không am hiểu mưu tính, nhưng hắn đ.á.n.h giặc là thắng nhiều thua ít, hơn nữa thương vong cũng sẽ không quá lớn.
Hạ tiên sinh vốn tưởng rằng Vân Kình ít nhất cũng phải năm năm mới có thể áp chế Tần Chiêu xuống, có năm năm thời gian ông đủ để bình an thoát thân rồi. Nhưng xuất hiện biến số Hàn thị này, khiến ông cảm thấy không cần năm năm, nhiều nhất ba năm Vân Kình sẽ thượng vị.
Nghe trượng phu giải thích, Lâm thị có chút không dám tin, hỏi: “Không thể nào? Vân phu nhân lợi hại như vậy?” Đối với lời đồn bên ngoài, Lâm thị cũng có nghe thấy.
Hạ tiên sinh cười khổ nói: “Ta đây vẫn là ước tính bảo thủ đấy! Vân phu nhân này, tâm cơ sâu, tuyệt không phải người thường có thể so sánh được.” Không chỉ tinh thông mưu tính, hơn nữa tầm nhìn xa trông rộng, có được trợ lực như vậy, đối với Vân Kình mà nói tương đương với thần trợ.
Lâm thị nhíu mày nói: “Nhưng Tống gia không phải muốn chèn ép Vân Kình sao? Vân phu nhân lợi hại nữa, còn có thể đấu lại Tống gia sao? Thiếp chính là nghe nói nếu không phải Tống Quý phi giở trò xấu, Vân phu nhân gả chính là Thám hoa lang đương triều rồi. Nàng ta nếu thật sự thông tuệ như vậy, lại sao có thể bị ban hôn cho Vân Kình chứ?” Đừng nhìn Vân Kình hiện tại được người ta khen ngợi là con rể tốt, nhưng ở lúc đó Vân Kình chính là nam nhân độc thân không được hoan nghênh nhất Du Thành rồi. Không chỉ tướng mạo bình thường, quan trọng hơn là hung danh bên ngoài, hơn nữa còn xụ mặt, nhìn liền khiến người ta sợ hãi.
Hạ tiên sinh nghe xong sắc mặt thay đổi, ông trước đó phán đoán có Hàn thị phụ trợ Vân Kình nhiều nhất ba năm là có thể kéo Tần Chiêu xuống. Nhưng vừa nghe lời của thê t.ử khiến ông ý thức được mình phạm phải một sai lầm. Tần Chiêu có thể tìm Tống gia kết minh với Tống gia, Vân Kình cũng có thể kết minh với Vu gia. Đại ca của Hàn thị là Hàn Quốc công vốn thân thiết với Vu gia, do Hàn Quốc công này dắt mối bắc cầu, hai nhà chắc chắn rất nhanh đạt được nhận thức chung. Mà thế lực của Vu gia và Tống gia, lại là ngang sức ngang tài. Một khi Vân Kình kết minh với Vu gia, chính là Tống gia cũng không áp chế được Vân Kình nữa. Không quá hai năm, Vân Kình là có thể trở thành thống soái Tây Bắc rồi.
Nghĩ đến đây, Hạ tiên sinh cười khổ một cái. Ông không thể đem chuyện này nói cho Tần Chiêu, nếu không Tần Chiêu thật sự sẽ phải ra tay độc ác với Vân Kình rồi. Lão Nguyên soái lúc sinh tiền tại sao muốn đề bạt Vân Kình chèn ép Tần Chiêu, chính là biết Vân Kình có thể bảo vệ tốt Du Thành, có thể cố thủ biên thành. Hạ tiên sinh lo lắng, Vân Kình c.h.ế.t rồi thật sự sẽ như Nguyên soái nói, Du Thành sẽ trở thành Đồng Thành thứ hai. Vì đại nghĩa, chuyện này ông không thể nói ra ngoài.
Hạ tiên sinh nói với thê t.ử: “Sau tết, nàng hãy báo tin cho nhạc mẫu, đợi khai xuân liền để nhạc mẫu phái người tới đón nàng qua đó. Không có thư của ta đừng trở về. Nhớ chưa?”
Lâm phu nhân ngơ ngác gật đầu nói: “Nhớ rồi.”
