Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 4: Âm Mưu Bại Lộ, Di Nương Độc Kế

Cập nhật lúc: 19/02/2026 16:01

Ngủ một giấc ban ngày, buổi tối Ngọc Hi ngủ không được nữa. Xuyên qua cửa sổ, Ngọc Hi nhìn mấy cây trúc xanh ngoài cửa sổ, màu xanh biếc ấy, tràn đầy sức sống.

Quốc công gia đời thứ ba của Quốc công phủ yêu trúc thành si, cho nên tiêu tốn một khoản tiền lớn trồng ra rừng trúc này, lại ở trong rừng trúc dựng lên một tòa viện lạc, đây chính là lai lịch của Thanh Trúc tiểu trúc. Chỉ là vị trí rừng trúc hẻo lánh, cộng thêm những người ở đây đều không được c.h.ế.t già, lâu dần, viện t.ử này bị coi là nơi không may mắn, cũng liền hoang phế không dùng.

Vị trí Thanh Trúc tiểu trúc hẻo lánh, đến buổi tối vô cùng yên tĩnh. Đoàn người Thu thị hơn mười người đi tới, tiếng bước chân đặc biệt rõ ràng.

Phương mụ mụ nghe thấy tiếng bước chân lập tức đi ra ngoài.

Thu thị cũng không vào viện, chỉ đứng ngoài viện nói với Phương mụ mụ vài câu. Nghe nói Ngọc Hi đã tỉnh lại còn có thể ăn uống, bà vô cùng cao hứng. Đã hạ sốt, còn có thể ăn uống, chứng tỏ cửa ải này đã vượt qua rồi: "Phương mụ mụ yên tâm, ngày mai ta nhất định sẽ mời đại phu tới."

Biết Ngọc Hi không sao, Thu thị cũng yên tâm, dặn dò Phương mụ mụ chăm sóc tốt cho Ngọc Hi, sau đó lại dẫn mọi người trở về.

Phương mụ mụ vào phòng, nói với Ngọc Hi: "Cô nương, Đại phu nhân vừa mới tới, biết cô nương tỉnh lại, Đại phu nhân rất vui mừng."

Ngọc Hi gật đầu một cái. Tuy nói Đại bá mẫu đối tốt với nàng là để báo ân, nhưng có thể làm đến mức đó, cũng khiến nàng muôn phần cảm kích.

Ngày hôm sau Thu thị liền tra ra kẻ chủ mưu đứng sau chuyện này là Dung di nương. Trong mắt Thu thị hiện lên vẻ căm hận: "Tiện nhân này." Nếu nói Thu thị ghét nhất là ai, thì không ai khác ngoài Dung di nương.

Dung di nương là gia sinh t.ử của Quốc công phủ, sáu tuổi đã hầu hạ Hàn Cảnh Đống khi đó còn là Thế t.ử, vô cùng được Hàn Cảnh Đống yêu thích. Năm đó Thu thị vừa gả tới không bao lâu, Dung di nương đã được chẩn ra có thai. Nếu không phải Lão phu nhân nói rõ trước khi đích trưởng t.ử chưa sinh ra thì không thể có thứ t.ử, cưỡng chế rót t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cho Dung di nương, e là thứ trưởng t.ử đã ra đời rồi. Dù vậy, Dung di nương hiện tại vẫn nhảy nhót vui vẻ lắm!

Uông mụ mụ nghĩ mãi không ra: "Tại sao Dung di nương lại ra tay với Tứ cô nương?" Tứ cô nương c.h.ế.t, đối với phu nhân nhà bà cũng chẳng có lợi lộc gì.

Liễu Ngân thật lo lắng cho trí tuệ của Uông mụ mụ. Dung di nương ra tay với Tứ cô nương, không cần nghĩ cũng biết là nhắm vào phu nhân nhà nàng.

Thu thị xuất thân thế gia võ tướng, hoàn cảnh trong nhà đơn giản, chưa trải qua chuyện lục đục đấu đá. Gả đến Quốc công phủ đối đầu với Dung di nương am hiểu giở thủ đoạn, không biết đã chịu bao nhiêu thiệt thòi ngầm: "Chuyện này cứ để đó đã. Liễu Ngân, ngày mai đến khố phòng lấy hai hộp yến sào ta mới có được đưa đến Thanh Trúc tiểu trúc." Uông mụ mụ tuy người không thông minh, nhưng lời bà nói lại không sai. Lão phu nhân đang vì bệnh tình của Tam thiếu gia mà nóng ruột nóng gan, hiện tại thời điểm này không thích hợp làm to chuyện, chọc giận Lão phu nhân thì ai cũng không được lợi.

Tâm phúc của Lão phu nhân là La mụ mụ sáng sớm hôm sau cũng biết Ngọc Hi tỉnh lại. Nhận được tin tốt này bà lập tức bẩm báo chuyện này cho Hàn Lão phu nhân: "Tứ cô nương sáng sớm hôm qua đã tỉnh rồi, nghe nói tỉnh lại còn dùng hai bát cháo." La mụ mụ trong lòng thầm nhủ Tứ cô nương thật là mạng lớn, không có đại phu mà vẫn có thể tỉnh lại, còn Tam thiếu gia bên này đến giờ vẫn chưa tỉnh.

Lão phu nhân nhận được tin này, xoay tràng hạt trong tay nửa ngày không nói gì: "Bên phía Huy nhi thì Trương thái y và Bạch đại phu nói thế nào?"

La mụ mụ chần chờ một chút rồi nói: "Trương thái y và Bạch đại phu nói, nếu Tam thiếu gia hôm nay còn không tỉnh lại, thì..." Thì chuẩn bị hậu sự, câu này bà không dám nói.

Tay Lão phu nhân đang xoay tràng hạt khựng lại, qua hồi lâu, khẽ nói: "Chuyện này đừng nói cho Ngọc Thần biết." Tam cô nương Ngọc Thần và Tam thiếu gia Kiến Huy là song sinh. Ngọc Thần mấy ngày trước biết ca ca bị nhiễm thiên hoa, lo lắng quá độ mà ngã bệnh.

Hàn Lão phu nhân chỉ sinh được hai người con trai, một là Quốc công gia Hàn Cảnh Đống, một là Tam lão gia Hàn Cảnh Ngôn. Hàn Cảnh Ngôn trước sau cưới ba người vợ, nguyên phối là đích nữ Tưởng thị của Bình Thanh Hầu phủ, cũng là mẫu thân của huynh muội Ngọc Thần; người vợ thứ hai Ninh thị chính là sinh mẫu của Ngọc Hi, hai người phụ nữ đều qua đời vì sinh khó. Người vợ thứ ba Võ thị là Hàn Cảnh Ngôn cưới khi đang nhậm chức, chưa từng đến kinh thành, người của Quốc công phủ đến nay chỉ biết tên chứ chưa biết người.

Dung di nương biết Ngọc Hi chưa c.h.ế.t, rất là tức giận: "Con nha đầu thứ tư này mạng thật lớn." Đều bị nhiễm thiên hoa rồi mà vẫn không c.h.ế.t được, không phải mạng lớn thì là gì.

Nha hoàn A Quyên hạ thấp giọng nói: "Di nương, vợ A Trung bị đưa đi rồi. Di nương, sợ là chuyện kia bị phu nhân biết rồi."

Dung di nương cười khẽ: "Cho dù bà ta biết thì thế nào?" Bà ta căn bản không sợ Thu thị. Nếu không phải do Lão phu nhân, mười Thu thị cũng không phải đối thủ của bà ta.

Phương mụ mụ nhìn Ngọc Hi uống hết một bát cháo kê táo đỏ, vui vẻ nói: "Cô nương nếu cứ như vậy, không cần hai ngày nữa thân thể sẽ khỏe lại thôi."

Ngọc Hi còn chưa mở miệng nói chuyện đã nghe thấy tiếng chim hót lảnh lót bên ngoài, tâm tình lập tức rộng mở: "Mụ mụ, hôm nay thời tiết tốt, người mở cửa sổ và cửa chính ra đi." Bên ngoài ánh nắng tươi sáng, mở cửa sổ và cửa chính cũng để nàng hít thở không khí.

Phương mụ mụ đâu có chịu: "Bên ngoài gió lớn, cô nương vừa mới đỡ chút, lỡ mở cửa sổ trúng gió bị cảm lạnh thì làm sao?" Ngọc Hi không biết là tối hôm qua sau khi nàng ngủ Phương mụ mụ đã vào mấy lần, lần nào cũng sờ trán nàng xem nàng có phát sốt không. Mãi đến khi trời sắp sáng, Phương mụ mụ lại xuống bếp nấu cháo cho Ngọc Hi.

Ngọc Hi ở điểm này kiên quyết không nhượng bộ: "Mụ mụ, trong phòng mùi nặng quá, ta khó chịu." Mấy ngày liền không mở cửa sổ, trong phòng đều tràn ngập mùi t.h.u.ố.c, ngửi thấy là khó chịu.

Phương mụ mụ không lay chuyển được Ngọc Hi, đành phải chiều theo nàng.

Lúc Lữ đại phu mới được mời tới, cửa sổ trong phòng Ngọc Hi vẫn đang mở. Lữ đại phu cũng không nói gì, sau khi bắt mạch cho Ngọc Hi xong liền nói: "Đã không còn gì đáng ngại, uống thêm vài thang t.h.u.ố.c nữa là có thể khỏi hẳn." Đứa bé này nhìn thân thể thì yếu ớt, không ngờ lại có thể vượt qua kiếp nạn này.

Ngọc Hi khỏi rồi, bên phía Tam thiếu gia lại không xong.

Trương thái y bắt mạch cho Tam thiếu gia xong, đi ra ngoài nói với Lão phu nhân: "Lão phu nhân, lão hủ vô năng vi lực rồi!" Lời này ý là bảo người chuẩn bị hậu sự.

Bạch đại phu cũng tỏ vẻ mình đã cố gắng hết sức.

Lão phu nhân gắt gao nắm c.h.ặ.t tràng hạt trong tay, qua hồi lâu, gian nan mở miệng hỏi: "Thật sự không còn chút cách nào nữa sao?" Thật ra Lão phu nhân cũng đã chuẩn bị tâm lý, chỉ là thật sự đến nước này vẫn có chút không chịu đựng nổi.

Hai vị đại phu đều tỏ vẻ Hoa Đà tái thế cũng khó cứu. Thật ra người mắc bệnh thiên hoa, một là dựa vào đại phu, hai là dựa vào vận số, cả hai đầy đủ mới có thể sống.

Ngọc Thần biết ca ca mất rồi, ngay lập tức ngất xỉu. Thượng phòng một trận gà bay ch.ó sủa, náo loạn đến nửa đêm mới yên tĩnh lại.

Thu thị là người bận rộn nhất, Tam thiếu gia là c.h.ế.t yểu không thể làm tang lễ trong phủ, nhưng chắc chắn phải mời hòa thượng đến tụng kinh làm phép. Lúc này kinh thành c.h.ế.t nhiều người như vậy, hòa thượng cũng không dễ mời. Những việc này ngàn đầu vạn mối, xử lý quá mệt mỏi. Có được chút rảnh rỗi, Thu thị hỏi Uông mụ mụ: "Ngọc Hi thế nào rồi?"

Uông mụ mụ nói: "Đại phu nói Tứ cô nương đã không sao rồi, uống thêm vài thang t.h.u.ố.c nữa là có thể khỏi hẳn." Tam thiếu gia kim quý không sống được, Tứ cô nương ngay cả đại phu cũng không có lại sống sót, đây chính là mệnh.

Thu thị tuy có nhiều điểm không hài lòng với Uông mụ mụ, nhưng lòng trung thành của Uông mụ mụ thì không nghi ngờ: "Chuyện trong phủ đều phải nhìn cho kỹ, không thể để người ta dùi đục kẽ hở nữa." Chuyện lần trước chính là một bài học.

Uông mụ mụ vội đáp ứng. Những ngày này bà đều bảo phòng bếp chọn đồ tốt đưa đến Thanh Trúc tiểu trúc, chỉ sợ lại xảy ra sơ suất.

Ngọc Hi nghe tin Tam thiếu gia mất, một chút cũng không bất ngờ, bởi vì nàng đã sớm biết kết quả này. Ngọc Hi nhìn chăn gấm màu đỏ thẫm mình đang đắp, nói: "Mụ mụ, đổi cái chăn gấm này đi, đổi thành màu trơn." Tuy rằng kiếp trước cũng không vì cái chăn gấm này mà rước lấy dị nghị gì, nhưng có một số việc vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Vị trí Thanh Trúc tiểu trúc hẻo lánh, hiện giờ cũng lộ ra cái lợi của nó. Đó chính là chuyện của Quốc công phủ sẽ không quấy rầy đến nàng, để nàng có thể an tâm dưỡng bệnh.

Nằm trên giường ba ngày, nằm đến xương cốt sắp rã ra rồi. Ngọc Hi nhân lúc Phương mụ mụ bận rộn trong bếp không để ý đến nàng, tự mình mặc quần áo đi ra ngoài. Vừa đi tới trong sân, liền ngửi thấy một mùi thơm: "Phương mụ mụ, người đang làm món gì ngon thế?!"

Phương mụ mụ giật nảy mình: "Tổ tông của tôi ơi, sao người lại ra đây? Bên ngoài gió lớn, bị cảm lạnh thì làm sao?"

Ngọc Hi cười nói: "Phương mụ mụ, hôm nay không có gió, sẽ không sao đâu. Phương mụ mụ, ta sẽ không lấy thân thể mình ra đùa giỡn đâu."

Phương mụ mụ cảm thấy cô nương ốm một trận, trở nên vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, cũng không nỡ bác bỏ Ngọc Hi: "Vậy được, nhưng lát nữa nổi gió thì phải vào nhà ngay."

Ngọc Hi gật đầu nói: "Được. Mụ mụ, trong bếp đang hầm cái gì vậy? Thơm quá?"

Phương mụ mụ cười nói: "Hôm nay trù phòng đưa tới một con gà mái già để bồi bổ thân thể cho cô nương, lúc này ta đã làm sạch, đang hầm trên lò rồi! Rất nhanh là có thể ăn được."

Ngọc Hi ngửi mùi thơm này, bụng ùng ục kêu lên. Nghĩ đến nửa tháng chạy nạn kia, Ngọc Hi cảm thấy những ngày tháng hiện tại cứ như ở thiên đường. Tuy nhiên lúc uống canh gà, Ngọc Hi vẻ mặt cổ quái: "Mụ mụ, sao không bỏ muối vậy?"

Phương mụ mụ cười nói: "Cô nương không biết, gà mái già và vịt mái già hầm canh không bỏ muối ăn mới là bổ dưỡng nhất."

Ngọc Hi rất hiếm lạ: "Còn có cách nói này sao? Ai nói vậy ạ?"

Phương mụ mụ cười nói: "Người già nói, người già nói thì chắc chắn sẽ không sai. Cô nương, mỡ trong canh này ta đều hớt ra rồi, không ngấy đâu, người ăn nhiều một chút."

Nhìn thấy Ngọc Hi ăn sạch một bát thịt gà canh gà, Phương mụ mụ cười không biết vui vẻ đến nhường nào: "Cô nương, ta xoa bụng cho người."

Ngọc Hi cũng không phải thật sự chỉ mới bốn tuổi, đâu chịu để Phương mụ mụ xoa bụng cho nàng: "Không cần, ta đi lại một chút là được."

Lòng buông lỏng, cũng không kén ăn nữa, mấy ngày trôi qua, trên người cũng có da có thịt hơn, không còn gầy như que củi giống trước kia nữa, sự thay đổi của Ngọc Hi khiến Phương mụ mụ vô cùng an ủi, miệng cứ niệm phu nhân trên trời phù hộ.

So với Ngọc Hi tâm rộng thể béo, Quốc công phu nhân Thu thị lại mệt đến gầy đi một vòng lớn. Những ngày này, Thu thị ngoại trừ phải xử lý việc trong phủ, còn phải hầu bệnh.

Trương thái y nói với Thu thị đang lo lắng không thôi: "Phu nhân yên tâm, Lão phu nhân đã không còn gì đáng ngại. Tuy nhiên Lão phu nhân tuổi đã cao, không nên lao lực, cũng không thể quá đau buồn hay quá vui mừng." Thật ra người lớn tuổi, đại bi đại hỉ đều không tốt cho thân thể.

Nghe đại phu nói Lão phu nhân không sao, Thu thị thở phào nhẹ nhõm, chuyển sang hỏi: "Tam cô nương thế nào rồi?"

Trương thái y do dự một chút, nói: "Tam cô nương đây là tâm bệnh. Lòng buông lỏng, bệnh tự nhiên sẽ khỏi." Tâm bệnh không phải t.h.u.ố.c thang có thể chữa trị.

Thu thị nghe lời này có chút bất lực, bà đã khuyên rất nhiều lần nhưng đều vô dụng. Bà hiện tại chỉ ký thác hy vọng vào việc Lão phu nhân có thể khai giải được cho Tam cô nương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 4: Chương 4: Âm Mưu Bại Lộ, Di Nương Độc Kế | MonkeyD