Nông Nữ Phúc Vận: Trưởng Tỷ Mang Theo Không Gian Giao Dịch Trăm Tỷ - Chương 50: Một Cái Túi Tiền
Cập nhật lúc: 19/03/2026 17:11
Mỗi đầu bếp đều gắp một miếng, thịt gà tươi ngon mềm mượt, vị cay nồng đậm đà, họ không kìm được mà phát ra tiếng kinh ngạc giống hệt chưởng quỹ.
"Ngon, quá sức là ngon luôn."
"Cái này cũng ngon quá rồi đó."
"Thơm hơn món gà xào khô khan lúc trước nhiều, thịt gà cũng mềm hơn trước nữa."
......
Các đầu bếp không ngớt lời khen ngợi, chưởng quỹ thầm hạ quyết tâm, món này nếu đưa ra phục vụ khách chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền, số ớt trong tay tiểu cô nương này nhất định phải mua lại bằng được, dẫu sao món gà này cũng là nhờ thứ đó mà làm ra.
Chưởng quỹ là người thẳng thắn, liền nói ngay: "Cô nương, nàng mang theo bao nhiêu ớt, ta lấy hết bấy nhiêu. Nàng xem cần bao nhiêu bạc, ta sẽ bảo trướng phòng kết toán cho nàng."
Lâm Nhi suy nghĩ một chút rồi định giá cho số ớt: "Ớt này giá tám mươi văn một cân, lần này ta mang theo năm mươi cân."
Nàng định giá như vậy, một là tham khảo giá muối ăn lúc bấy giờ, hai là sợ định giá quá cao sẽ khó bán.
Nếu giao dịch thành công, sau này nàng sẽ có đường tiêu thụ ớt ổn định. Một t.ửu lầu mỗi ngày dùng lượng ớt chỉ có nhiều chứ không ít, chẳng lo không có bạc đổ vào túi.
"Được." Chưởng quỹ ngẫm nghĩ, giá muối ăn là sáu mươi văn một cân, ớt này tuy hơi đắt một chút nhưng làm món ăn lại ngon như vậy, cái giá này cũng xem là hợp lý. Ông ta lập tức đồng ý, sai tiểu nhị đi trướng phòng lấy bạc.
Một lát sau, tiểu nhị đã mang bạc tới.
Trên chiếc khay sơn đỏ là mấy thỏi bạc lớn cùng một thỏi bạc nhỏ hơn.
Chưởng quỹ nhận lấy khay bạc: "Cô nương, ở đây là ba mươi tư lạng bạc."
Lâm Nhi có chút nghi hoặc, chẳng phải đã thỏa thuận là bốn lạng sao, tại sao lại dư ra tận ba mươi lạng.
Chưởng quỹ thong thả giải thích: "Bốn lạng này là tiền mua ớt, còn ba mươi lạng kia là vì tại hạ muốn mua lại công thức món gà xào ớt này của nàng, nàng xem có được không?"
Món gà xào ớt này không chỉ cay hơn món do đầu bếp trong tiệm làm, mà thịt còn rất mềm, chưa chắc hoàn toàn là do ớt, nên ông ta nhất định phải mua bằng được công thức này.
Lâm Nhi không ngờ rằng nàng chỉ tùy tiện làm một món gà xào mà lại bán được tận ba mươi lạng. Nàng vốn làm món này là để bán ớt, đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.
"Được, tất nhiên là được rồi." Có tiền mà không kiếm thì đúng là kẻ ngốc, Lâm Nhi sảng khoái đáp ứng.
Sau khi nhận tiền, Lâm Nhi viết lại công thức món gà xào ớt, thuận tiện giảng giải cho các đầu bếp những điểm cần lưu ý. Mấy vị đầu bếp cũng rất cầu tiến, lắng nghe vô cùng nghiêm túc.
Bán xong ớt, Lâm Nhi đứng dậy cáo từ.
"Chưởng quỹ, lần này ta mang tới là ớt khô, trong ruộng nhà ta còn trồng cả ớt xanh và phiên tiêu, cũng rất ngon. Nếu ngài cần, ngày mai ta sẽ mang tới cho ngài."
Lâm Nhi chợt nhớ trong hệ thống vẫn còn ớt xanh và phiên tiêu, chi bằng đem bán sạch một thể.
Nghe thấy vẫn còn loại ớt khác, mắt chưởng quỹ sáng lên, vội vàng nói: "Cần chứ, cần chứ, làm phiền cô nương ngày mai mang tới một ít."
Ớt này đã ngon như vậy, chắc hẳn những loại tiêu kia cũng chẳng kém cạnh gì.
Lâm Nhi bỗng chốc kiếm được ba mươi lạng bạc, trong lòng vô cùng vui sướng. Nàng thuê người gửi một sọt đào cho Dư đại tỷ, sau đó bắt đầu đi mua sắm đủ thứ đồ dùng.
Nàng mua mấy con cá trắm tươi, xẻ thêm vài cân thịt lợn, lại mua rau cải trắng, cà rốt, xà lách, cải dầu và các loại rau xanh khác. Cuối cùng, nàng chạy tới tiệm điểm tâm lúc trước mua một hộp bánh hạnh nhân.
Loại bánh hạnh nhân này đắt đỏ vô cùng, một hộp tốn gần một lạng bạc. Lúc mới đến nàng còn xót tiền không nỡ mua, giờ đã kiếm được nhiều tiền như vậy, nàng nhất định phải mua một hộp mang về.
Sau khi mua đồ xong xuôi, nàng đi vào một con ngõ vắng, dặn dò A Thừa: "Chuyện bán ớt hôm nay cũng là bí mật nhỏ của chúng ta, đệ đừng nói với ai nhé."
"Vâng, đệ không nói đâu." A Thừa vui vẻ đáp lời, y rất vui vì giữa mình và tỷ tỷ lại có thêm một bí mật.
Thấy y ngoan ngoãn như vậy, lòng Lâm Nhi cảm thấy ấm áp vô cùng, nàng dịu giọng nói: "Bây giờ ta sẽ diễn trò biến hóa, đệ hãy quay lưng đi."
A Thừa ngoan ngoãn quay người lại, đứng canh ở ngoài ngõ. Y không nhìn trộm, cũng không cho phép bất kỳ ai nhìn trộm.
Lâm Nhi cẩn thận thu dọn từng món đồ trong giỏ vào không gian. Trong không gian vẫn còn mấy chiếc bao tải nàng dùng để lót đồ lần trước, đặt lên đó sẽ không sợ bị bẩn.
Đợi nàng cất xong xuôi, đột nhiên phát hiện A Thừa vốn đang đứng canh ở ngoài ngõ đã biến mất không thấy tăm hơi. Nàng có chút nghi hoặc, đang định đi ra ngoài xem thử.
Thì thấy A Thừa đã quay lại, tay y vẫn bịt c.h.ặ.t lấy mắt, hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ đã biến xong trò đó chưa?"
Lâm Nhi thấy hơi buồn cười, tiến lên nói: "Xong rồi."
A Thừa lúc này mới từ từ hạ hai tay xuống, đôi mắt sáng lấp lánh: "Đệ có thứ này muốn tặng tỷ."
Y từ trong n.g.ự.c lôi ra một chiếc túi gấm thêu chỉ vàng, như đang dâng báu vật mà đưa cho nàng: "Chính là cái này."
Lâm Nhi đón lấy, bên trong nặng trĩu, có chút cấn tay. Nàng tò mò gỡ sợi dây lụa trên túi gấm ra, thấy bên trong đặt mấy thỏi bạc trắng sáng loáng.
Nàng kinh ngạc thốt lên: "Cái này ở đâu ra vậy?"
Đôi mắt đẹp của A Thừa cong lại, bên môi nở một nụ cười rạng rỡ: "Đệ nhặt được đó."
Nhặt được sao? Thỏi bạc lớn thế này, lại còn tận mấy thỏi, vận khí của y sao lại tốt đến vậy chứ?
Thấy nàng dường như không tin, A Thừa đưa ngón tay chỉ về một phía cho nàng xem: "Chính là nhặt được ở chỗ kia kìa."
Lâm Nhi hoàn hồn, nhìn theo hướng tay y chỉ. Chỗ đó nằm ngay gần con ngõ này, cách đây không xa, hèn chi vừa rồi y đột nhiên biến mất, hóa ra là đi nhặt tiền.
Lâm Nhi cầm túi gấm nặng trịch trong tay, thầm ngưỡng mộ vận may của y.
Thế nhưng, số tiền này phải xử lý thế nào đây?
Tiền này lai lịch không rõ ràng, lỡ như đây là tiền cứu mạng của người ta, nàng lấy đi thì lương tâm sẽ không yên.
Hoặc giả đây là của công t.ử tiểu thư nhà quyền quý trong trấn đ.á.n.h rơi, vạn nhất người ta quay lại tìm, nàng khó tránh khỏi rước lấy phiền phức.
Nàng suy nghĩ một lát, quyết định đứng đây đợi thêm một chút xem có ai đến tìm tiền không. Nếu có, nàng sẽ trả lại cho họ là được.
Bèn nói: "Trong này có rất nhiều bạc, chẳng biết là của ai, chúng ta hãy đợi ở đây một lúc xem có ai tới tìm không nhé."
Trong đôi mắt sáng của A Thừa thoáng qua vẻ khó hiểu, tỷ tỷ chẳng phải nói tỷ ấy muốn có bạc sao, đệ đã nhặt về cho tỷ rồi, sao tỷ lại không lấy?
Tuy vậy y vẫn gật đầu: "Vâng." Y đứng bên cạnh nàng, cùng nàng nghiêm túc chờ đợi.
Hai người đợi rất lâu cũng không thấy bóng dáng ai. Đang định rời đi để bắt xe bò trở về thì một nhóm người kéo tới phía con ngõ này.
Đi đầu là một nam t.ử mặc cẩm y hoa lệ, vừa lay lay chiếc quạt xếp vừa phân phó: "Chính là chỗ này, lũ nô tài các ngươi hãy mở to mắt ra mà tìm cho bản thiếu gia! Tìm không thấy thì bản thiếu gia sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t các ngươi!"
Mấy tên tiểu sai vội vàng đáp lời: "Tuân lệnh, thiếu gia." Nói xong liền cúi đầu tìm kiếm thứ gì đó.
Lâm Nhi quan sát một lượt, đoán chừng có lẽ là vị thiếu gia này đ.á.n.h rơi. Đang định tiến lên hỏi thăm thì tên thiếu gia kia đã quét mắt về phía này, nhìn thấy nàng, mắt hắn ta chợt sáng lên.
Tiểu nha đầu này trông thật thanh tú, mày liễu eo thon, dáng vẻ thướt tha, đúng là hợp khẩu vị của hắn!
Hắn ta đ.á.n.h giá Lâm Nhi từ trên xuống dưới, trong lòng càng thêm thỏa mãn. Hắn gập quạt lại, mang vẻ mặt háo sắc tiến về phía này.
"Tiểu mỹ nhân, có một mình thôi sao? Trời đông giá rét thế này, có muốn bản thiếu gia đi cùng nàng uống chén rượu cho ấm người không?"
Giọng điệu khinh khỉnh, lời lẽ suồng sã này khiến Lâm Nhi khẽ nhíu mày.
Chưa kịp lên tiếng, A Thừa đã vọt tới chắn ngay trước mặt nàng, trong ánh mắt lộ rõ vẻ không vui, đầy cảnh giác nhìn kẻ vừa tới.
