Nông Nữ Phúc Vận: Trưởng Tỷ Mang Theo Không Gian Giao Dịch Trăm Tỷ - Chương 65: Mò Cá

Cập nhật lúc: 19/03/2026 17:13

Lần này Lâm Nhi càng thêm nghi hoặc, Dương Chiêu Đệ kể từ sau khi bị nàng đ.á.n.h thì vẫn luôn có chút sợ nàng, hiếm khi dám lớn tiếng đáp trả trắng trợn như vậy, hôm nay sao lại như ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà quát tháo nàng?

Nhưng Dương Chiêu Đệ nói cũng có lý, chỗ này không phải nhà nàng, nàng không thể bá đạo đến mức không cho người khác đào, Lâm Nhi tùy tiện nói: "Tùy ngươi."

Nàng không thèm để ý đến Dương Chiêu Đệ mà tiếp tục đào rau dại, nhưng đào một lúc nàng liền cảm thấy không ổn, Dương Chiêu Đệ này căn bản không phải tới để đào rau dại, từ lúc nàng ngồi xuống, nàng ta cứ nhìn chằm chằm vào nàng, một ngọn rau cũng không đào!

Bị nhìn chằm chằm một lúc còn nhịn được, chứ bị nhìn mãi như vậy nàng thấy có chút không chịu nổi, cảm giác toàn thân đều khó chịu, liền không nhịn được mà kéo kéo cánh tay A Thừa: "Chúng ta đi thôi, ta không muốn đào ở chỗ này nữa."

A Thừa vô cùng phối hợp mà đeo gùi lên, hai người đổi sang chỗ khác.

Điều quái dị là, Dương Chiêu Đệ lại bám theo, vẫn không đào rau dại mà chỉ đứng đó nhìn chằm chằm nàng.

Lâm Nhi trong lòng bắt đầu có chút bực bội, dắt theo A Thừa lại thay đổi địa điểm, nhưng bất kể nàng đi đâu, Dương Chiêu Đệ đều như miếng cao dán da ch.ó dính c.h.ặ.t lấy nàng.

Lâm Nhi bực mình, quăng gùi và xẻng xuống, nói với cái đuôi phía sau: "Dương Chiêu Đệ ngươi có bệnh đúng không, ngọn núi này lớn như vậy, ngươi cứ bám theo ta làm gì?"

Ai dè Dương Chiêu Đệ lại thốt ra một câu vô cùng đáng ăn đòn: "Ta cứ theo đấy, giỏi thì ngươi đ.á.n.h ta đi!?"

Lâm Nhi: "..." Sao mới có mấy ngày không gặp, Dương Chiêu Đệ nhát gan lại đột nhiên bạo dạn như vậy?

Thật quá kỳ lạ, Lâm Nhi không tin, nàng làm bộ giơ nắm đ.ấ.m lên.

Dương Chiêu Đệ bị dọa lùi lại một bước, nhưng vẫn run rẩy tiến lên: "Giỏi thì ngươi đ.á.n.h ta đi."

Lâm Nhi thấy sắc mặt nàng ta đã tái nhợt mà vẫn còn gượng ép chọc giận mình, đột nhiên hiểu ra, lá gan của nhóc con này chẳng hề lớn thêm chút nào, là nàng ta bị người khác ép buộc phải tới chọc ghẹo nàng.

Còn về người ép buộc Dương Chiêu Đệ là ai, chẳng cần đoán cũng biết là Chúc thị. Mụ đàn bà Chúc thị định giở quẻ gì Lâm Nhi nàng còn lạ gì nữa, nhưng nàng sẽ không mắc bẫy đâu.

Lâm Nhi hạ nắm đ.ấ.m xuống, cười khẩy một tiếng: "Ngươi thích theo thì cứ việc theo."

Khóe môi nàng hơi nhếch lên, mắt hạnh cong cong, rõ ràng là một vẻ ngoài thuần khiết vô hại, nhưng Dương Chiêu Đệ lại nhìn thấy trong đó hình bóng của sự tinh quái, bộ dạng này y hệt lúc nàng đ.á.n.h nàng ta lần trước.

Dương Chiêu Đệ không khỏi rợn tóc gáy, nhưng vẫn đ.á.n.h bạo, vểnh mặt lên: "Hừ, biết ngay là ngươi không dám làm gì ta mà!" Nói xong liền tiếp tục đi theo Lâm Nhi, làm ra vẻ Lâm Nhi đi đâu nàng ta sẽ đi đó.

Lâm Nhi thầm cười lạnh, ngươi không phải thích đi theo sao, ta cho ngươi đi theo cho đã!

Nàng dẫn theo A Thừa đi tới một nơi u ám ẩm ướt, rồi ngồi xổm xuống, nơi này bốn phía đều là những cây cổ thụ cao lớn, ánh sáng lờ mờ, đất đai nhão nhoét.

Thỉnh thoảng còn phát ra một hai tiếng động khẽ khàng, là tiếng cành cây lay động, tiếng gió, tiếng động vật nhỏ bò trườn hòa lẫn vào nhau, trong thung lũng trống trải hiện lên vô cùng âm u.

Lâm Nhi gan lớn nên không sợ, nhưng Dương Chiêu Đệ gan thỏ đế, nhìn địa giới âm u này, trong lòng bắt đầu thấy hoảng hốt, nhưng nghĩ tới kế sách của mẫu thân, nàng ta liền nén nỗi sợ hãi mà ngồi xuống.

Thầm nghĩ Lâm Nhi còn chẳng sợ, nàng ta có gì phải sợ cơ chứ.

Lâm Nhi nhìn Dương Chiêu Đệ đang cố gồng mình, phỏng đoán trong lòng càng thêm chắc chắn, Chúc thị mụ đàn bà này chắc chắn đã gây áp lực cho Dương Chiêu Đệ rồi, nhìn Dương Chiêu Đệ kìa, sợ tới mức chân run cầm cập rồi mà vẫn còn cố tỏ ra mạnh mẽ.

Cứ cố tiếp đi, nàng không tin lát nữa Dương Chiêu Đệ còn có thể theo tiếp được.

Nàng nhếch môi, cầm xẻng nhỏ chăm chú đào nấm rừng. Phải nói là, chỗ này tuy không có mấy rau dại nhưng nấm rừng lại rất nhiều.

Lâm Nhi đào nấm rất hăng say, còn Dương Chiêu Đệ thì khổ không thấu, thầm rủa con ranh này tìm cái nơi quỷ quái gì mà vừa lạnh vừa âm u.

Nàng ta căng thẳng vểnh tai lên nghe ngóng, phòng bị nhìn chằm chằm mọi thứ xung quanh, vì ở trạng thái quá căng thẳng nên nàng ta ngày càng thấy âm thanh bên tai thật đáng sợ, luôn cảm thấy có thứ gì đó đang lay động quanh đây.

Nàng ta cứ căng thẳng như vậy hồi lâu, thấy không có chuyện gì xảy ra, cả người dần dần quen với trạng thái này, dần dà cũng không còn sợ như lúc ban đầu nữa.

Nhưng khi nàng ta vừa thả lỏng, Lâm Nhi đột nhiên kinh hãi hét lớn: "Có... có rắn kìa!"

Dương Chiêu Đệ lập tức dựng tóc gáy, rít lên: "Ở đâu!"

"Ngay... ngay bên cạnh chân ngươi kìa." Lâm Nhi run rẩy chỉ vào một chỗ.

Dương Chiêu Đệ thử nhìn một cái, cái nhìn này khiến cả người nàng ta như muốn nổ tung: "Á!"

Ngay bên chân nàng ta, một đám màu xanh lục đang từ từ nhu động, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng ma sát mặt đất.

"Mẫu thân ơi!" Nàng ta nhìn một cái liền không dám nhìn nữa, lúc này chẳng biết có phải rắn đã bò lên người hay không, nàng ta luôn cảm thấy trên người có những xúc cảm không chân thực.

Nàng ta lập tức không màng tới việc canh chừng Lâm Nhi nữa, sợ tới mức cuống cuồng chạy thục mạng rời khỏi khu vực này, ngay cả mấy cụm nấm vừa đào được cũng không thèm lấy.

"Á--"

Tiếng kêu của Dương Chiêu Đệ dần dần xa khuất, Lâm Nhi khẽ nhếch môi, cuối cùng cũng tống khứ được vị ôn thần này đi rồi.

Nàng bước tới, dùng cành cây gạt lớp màu xanh lục kia ra, bên dưới hóa ra là một con giun đất thật dài, nàng cười hì hì, gan thỏ đế mà còn dám đi theo nàng, thật chẳng chịu nổi dọa.

A Thừa lặng lẽ thu hồi chưởng phong vừa tung ra, đứng dậy bước tới bên cạnh Lâm Nhi.

Lâm Nhi nhặt mấy cụm nấm trên đất lên, cười tươi rói nói: "Tự dưng lại có thêm được ít nấm rừng."

Nàng không chú ý thấy, con giun đất đang bò về hướng nàng dưới chân, đột ngột đổi hướng, vòng qua nàng đi về phía khu vực khác.

A Thừa đem nấm bỏ vào gùi, nói: "Chúng ta đi thôi."

Lâm Nhi gật đầu: "Ừm." Đồ đào được cũng hòm hòm rồi, cũng đến lúc phải về, nếu không phải vì tránh Dương Chiêu Đệ, có lẽ nàng còn đào được nhiều hơn nữa.

Nghĩ đến đây, nàng hừ một tiếng bực bội: "Cái con bé Chiêu Đệ này, không biết phát điên cái gì mà cứ bám lấy ta không buông."

"Tỷ tỷ không thích nàng ta sao?" A Thừa hỏi.

"Cũng không hẳn là ghét, chỉ là nàng ta cứ đi theo rồi nhìn chằm chằm vào ta, khiến ta thấy không thoải mái chút nào."

A Thừa hơi nhíu mày: "Vậy thì không để nàng ta đi theo chúng ta nữa."

Lâm Nhi nhìn thấy đôi môi mỏng của chàng mím c.h.ặ.t, gò má căng ra, bộ dạng vô cùng nghiêm túc, bèn phì cười: "Ngọn núi này đâu phải do nhà chúng ta mở, nàng ta muốn đi đâu sao chúng ta cản được. Thôi bỏ đi, chẳng thèm chấp nhặt với nàng ta."

*

Hai người nhanh ch.óng xuống núi, lúc đi ngang qua sông Độ Bình, thấy vẫn còn rất nhiều người ở đó. Lâm Nhi nhìn thấy bóng dáng Lâm Tứ Hà trong đám đông nên đi về phía đệ ấy.

Bên bờ sông Độ Bình, Lâm Tứ Hà nhìn mấy con cá nhỏ ít ỏi trong thùng gỗ mà mặt mày ủ rũ. Thật là khó quá đi, đệ ấy còn nói sẽ bắt rùa nhỏ cho Ngũ Tuyền và Lục Khê nữa, vậy mà ở đây cả buổi chiều chỉ bắt được vài con cá dài bằng bàn tay.

Thằng nhóc nhà họ Bàng bên cạnh tên là Bàng Đại Hổ cười nói: "Tứ Hà, đừng buồn nữa, cá ở đây vốn dĩ không nhiều, đệ bắt được mấy con nhỏ này là tốt lắm rồi. Đệ nhìn ta đi, ở đây cả ngày trời cũng chỉ bắt được một con cá nhỏ với mấy con tép."

Một người khác tiếp lời: "Đại Hổ, ngươi còn khá hơn ta đấy, ta liên tục tới đây ba ngày rồi, vậy mà hôm nay mới kiếm được mấy con cá bột đây này."

"Cá ở sông Độ Bình này vốn đã chẳng có mấy, từ hồi sông tan băng ngày nào cũng có người tới mò, cá lại càng ít đi. Cứ coi như tới đây chơi đi, đừng hy vọng mò được cá nữa." Có người lên tiếng oán thán.

Nghe vậy, mấy thiếu niên xung quanh cũng gật đầu phụ họa: Đúng thế, cứ coi như tới nghịch nước thôi, chứ muốn mò cá thì chỉ có nước thất vọng trở về.

Nhưng Lâm Tứ Hà không tin vào cái dớp này, đệ ấy xắn cao ống quần: "Không được, đệ đã hứa với Ngũ Tuyền, Lục Khê là sẽ bắt rùa nhỏ về, đệ không tin là không mò thấy!" Nói xong đệ ấy lại lội xuống sông.

Lúc này, Lâm Nhi và A Thừa cũng đi tới. Nàng nhìn đứa đệ đệ đang đứng dưới nước với khuôn mặt viết đầy vẻ không vui, hỏi: "Sao thế Tứ Hà?"

Lâm Tứ Hà khổ sở đáp: "Tỷ tỷ, đệ chẳng bắt được mấy con cá, đệ định ở lại đây thêm lát nữa, hai người cứ về trước đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Nữ Phúc Vận: Trưởng Tỷ Mang Theo Không Gian Giao Dịch Trăm Tỷ - Chương 64: Chương 65: Mò Cá | MonkeyD