Phúc Vận Nông Nữ: Trưởng Tỷ Mang Theo Không Gian Giao Dịch Trăm Tỷ - Chương 149: Thôn Trưởng Chủ Trì Công Đạo ---
Cập nhật lúc: 07/02/2026 06:03
Đám người nhà họ Thạch nhanh ch.óng tới trước cửa nhà họ Lâm, Trương thị lớn giọng c.h.ử.i bới: “Con ranh thối tha, mau cút ra đây cho ta!”
Đại môn nhà họ Lâm không đóng, mấy chị em Lâm Kiều đang nói chuyện trong sân liền nhìn thấy đám người nhà họ Thạch đang khí thế bừng bừng ngoài cửa.
Thạch lão nhị tay cầm một chiếc xẻng sắt, Thạch Nhất Nha và Thạch Nhị Nha mỗi người cầm một thanh củi đang cháy dở.
Thạch lão thái mặt đen lại, phía sau là góa phụ họ Thạch với đôi mắt đỏ hoe. Trương thị chặn ngay trước cửa nhà họ Lâm, một tay chống nạnh, chỉ tay vào Lâm Kiều mắng: “Con tiện tì, chính là do Lâm Tam Hồ nhà ngươi dẫn người tới gây sự, nên suất bảo cử của Thanh Sơn mới mất!”
Lâm Kiều lạnh lùng liếc nhìn mấy người nhà họ Thạch một lượt, hừ, nhìn tư thế này là cả nhà xuất động, lại còn mang theo hung khí, là muốn đ.á.n.h c.h.ế.t người nhà nàng sao?
Cũng phải xem nàng có đồng ý hay không!
“Trương thị, đã lâu không gặp, cái miệng của ngươi quả nhiên vẫn vừa hôi vừa bẩn như vậy. Thạch Thanh Sơn tự mình không có bản lĩnh để được bảo cử, thì liên quan gì đến Tam Hồ nhà ta?” Lâm Kiều chân mày lạnh lẽo, cất giọng băng giá: “Hôm nay ngươi dẫn theo nhiều người tới như vậy, là muốn gây sự sao?”
Ánh mắt âm u của nàng lạnh lùng quét qua Thạch lão nhị đang cầm xẻng sắt. Thạch lão nhị vừa chạm phải cái nhìn nguy hiểm đó, trong lòng bỗng thấy hoảng hốt, bàn tay cầm xẻng khẽ run rẩy.
Thạch lão thái, chủ gia đình nhà họ Thạch, vì chuyện Thạch Thanh Sơn bị hủy suất bảo cử mà tức giận không nhẹ. Lần này tới đây bà ta cũng bất chấp liêm sỉ, bước lên phía trước nói:
“Con ranh nhà ngươi bớt mồm đi, nếu không phải tại thằng nhóc Lâm Tam Hồ kia khuấy đảo, thì con đường bảo cử của Thanh Sơn nhà ta đã vững như bàn thạch rồi. Hôm nay Lâm Tam Hồ không có nhà, nợ này chúng ta cứ tính lên đầu ngươi!”
Nói lý với kẻ không có liêm sỉ là chuyện không tưởng, Lâm Kiều xắn tay áo nói: “Được thôi, mấy mẹ con các người muốn tìm chuyện chứ gì, Lâm Kiều ta sẵn sàng tiếp chiêu đến cùng!”
Ba anh em Lâm Nhị Giang, Lâm Tiểu Khê, Lâm Ngũ Tuyền cũng không phải hạng vô dụng, lập tức vác đồ đạc trong nhà chạy ra.
Góa phụ họ Thạch nấp sau lưng đám người nhà họ Thạch thấy tình thế này, ánh mắt khẽ động, ả đột nhiên đứng ra, nước mắt nước mũi giàn dụa:
“Lâm gia nha đầu, ngươi đây là muốn ép c.h.ế.t mấy mẹ con ta sao? Đại Chùy nhà ta đã mất rồi, giờ cả nhà chỉ trông chờ vào Thanh Sơn thôi. Tam Hồ nhà ngươi làm mất suất bảo cử của Thanh Sơn, mẹ con ta không còn đường sống nữa rồi!”
Lâm Kiều ghét nhất là kẻ động chút lại khóc lóc diễn trò khổ nhục kế, chân mày nàng nhíu c.h.ặ.t, lạnh lùng nói: “Câm miệng, chuyện của Thạch Thanh Sơn ta đã nói rồi, không liên quan gì đến Tam Hồ nhà ta.”
“Huyện lệnh tổ chức thi cử là dựa vào bản lĩnh của mỗi người. Thạch Thanh Sơn học vấn kém cỏi, mất đi suất bảo cử là hắn đáng đời!”
Góa phụ họ Thạch không ngờ Lâm Kiều lại tuyệt tình như vậy, không nhịn được mà gào khóc: “Nhà họ Lâm các người thật quá ức h.i.ế.p người ta mà, hu hu hu…”
Thấy con dâu cả diễn vai đáng thương không có tác dụng, Thạch lão thái đầy mặt giận dữ: “Đừng nói nhảm với con ranh c.h.ế.t tiệt này nữa, mấy mẹ con ta hôm nay phải dạy dỗ nó một trận mới được. Nhà lão nhị, lên cho ta!”
Thạch lão thái đã định phá nát tất cả, Thanh Sơn nhà bà ta không được bảo cử đều là do nhà họ Lâm hại, hôm nay bà ta không thu xếp được nhà họ Lâm thì nuốt không trôi cơn giận này!
Thạch lão nhị nghe lời lão nương nhất, giơ xẻng sắt lên mạnh mẽ lao về phía Lâm Kiều. Lâm Kiều vẫn luôn chú ý động tĩnh của hắn, nhanh ch.óng né sang một bên, chuẩn bị đợi hắn tiến lại gần sẽ tung một cước thật mạnh.
Nhưng Thạch lão nhị còn chưa kịp áp sát nàng, cổ tay bỗng nhiên đau nhói, chiếc xẻng trên tay rơi xuống, đập mạnh vào chân hắn.
Một tiếng “keng” vang lên.
“A…” Thạch lão nhị ôm lấy cổ tay, co một chân nhảy dựng lên, “Đau c.h.ế.t lão t.ử rồi…”
Cơ hội tốt, Lâm Kiều lập tức bước tới, đá mạnh một phát vào ống chân hắn.
“Á…” Thạch lão nhị ôm chân quỳ xuống, kêu t.h.ả.m thiết: “Con khốn nhà ngươi dám đ.á.n.h lén!”
“Hai đứa kia còn không mau lên!”
Thạch Nhất Nha và Thạch Nhị Nha lập tức giơ thanh củi lên, vung về phía người nhà họ Lâm. Ba anh em nhà họ Lâm cũng không phải dạng vừa, giơ chổi lên đ.á.n.h nhau với hai chị em kia.
Mắt Lâm Nhị Giang đã có thể nhìn thấy những bóng xám mờ mờ, y lại cao lớn hơn, cầm chổi đối phó với hai đứa trẻ cũng không quá khó khăn, huống hồ còn có hai tiểu trợ thủ.
Ba đứa trẻ nhà họ Lâm và hai chị em nhà họ Thạch đ.á.n.h nhau loạn xạ, Thạch lão nhị thì ngồi bệt dưới đất ôm chân, Trương thị và Thạch lão thái cùng lúc lao về phía Lâm Kiều.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát vang dội vang lên, thôn trưởng Dương Chí Nhân thở hổn hển chạy tới, bên cạnh ông còn có Điền Mạch T.ử và tám thanh niên khác.
Điền Mạch T.ử từ sớm đã chú ý tới động tĩnh bên này, sợ nhà họ Lâm chịu thiệt nên đã gọi thôn trưởng tới.
Thôn trưởng đang bàn với dân làng về việc Lâm Kiều tuyển người làm việc, tám thanh niên này chính là những người đã được Lâm Kiều chọn trúng.
“Các người định làm gì!” Thôn trưởng giận dữ quát: “Mau tách bọn họ ra cho ta.”
Tám thanh niên tiến lên kéo Thạch Nhất Nha và hai mẹ con Trương thị ra.
“Thôn trưởng, đây là việc riêng giữa nhà tôi và nhà họ Lâm, ông đừng có quản!” Trương thị tức tối nói, cơ thể mụ không ngừng giãy giụa, nhưng hai thanh niên đang giữ mụ có sức khỏe rất lớn, mụ không tài nào nhúc nhích được.
Thạch lão thái tuổi đã cao, thanh niên kia sợ bà ta bị thương nên không dùng lực mạnh, Thạch lão thái lập tức thoát ra được, chạy tới trước mặt thôn trưởng:
“Thôn trưởng, đều là do thằng nhóc Lâm Tam Hồ kia làm chuyện tốt, tiền đồ rộng mở của Thanh Sơn nhà tôi mới mất hết, ông phải làm chủ cho nhà tôi!”
Chuyện của Thạch Thanh Sơn, Dương Chí Nhân cũng có nghe qua, ông đau đầu nhìn Thạch lão thái, giọng điệu vẫn còn khách sáo:
“Đại nương, chuyện của Thanh Sơn mọi người đều rõ, cái đó căn bản không thể trách Lâm Tam Hồ được, các người muốn gây sự cũng không được tìm tới nhà họ Lâm chứ!”
Thạch Thanh Sơn vi phạm sự công bằng trong tuyển cử, đi cửa sau, khiến học t.ử trong huyện bất bình tập thể kháng nghị, việc này thì liên quan gì đến nhà họ Lâm?
“Ta không cần biết! Ta cứ phải tính nợ này lên đầu nhà họ Lâm. Ông nói xem Lâm Tam Hồ nó là một đứa bệnh tật tại sao lại phải đến thư viện đi học, nếu nó không tới thư viện thì đã không có nhiều chuyện rắc rối như vậy!” Thạch lão thái đỏ mặt tía tai.
Bà ta biết mọi sự thay đổi đều bắt đầu từ khi Lâm Tam Hồ tới học đường, nếu nó không đi học, đám học t.ử đó cũng không gây chuyện! Thanh Sơn cũng sẽ không mất suất bảo cử!
“Đúng, nương tôi nói đúng, chính là thằng nhóc Lâm Tam Hồ hại t.h.ả.m Thanh Sơn nhà tôi. Thanh Sơn nhà tôi mất suất rồi, nó cũng đừng hòng có được, nếu nó không thôi học, chúng tôi sẽ còn quấy nhiễu mãi!” Trương thị nghếch cổ nói.
Những lời lẽ vô lại này khiến dân làng đứng xem xung quanh thực sự không nghe nổi nữa, đặc biệt là những nhà nghe tin Lâm Kiều đang tuyển người làm.
Lý gia tẩu t.ử nói: “Ta nhổ vào! Trương thị, ngươi lấy tư cách gì mà bắt Tam Hồ thôi học, Tam Hồ đi học đâu có tốn một xu một cắc nào của nhà ngươi!”
Lại có người khác lên tiếng: “Đúng thế, còn Thạch lão thái nữa, đã chừng này tuổi rồi còn đi theo con dâu làm loạn, thật là mất mặt quá đi!”
“Bọn họ chính là ghen ghét nhà họ Lâm sống tốt, nên mới vội vàng tìm tới làm người ta khó chịu đấy!”
…
Nghe những lời bàn tán này, Thạch lão thái sắp tức c.h.ế.t rồi, rõ ràng là nhà họ Lâm sai, tại sao những người này đều giúp đỡ nhà họ Lâm!
“Các người câm miệng hết cho ta!” Thạch lão thái điên cuồng hét lên, “Đợi Thanh Sơn nhà ta đỗ đạt, ta nhất định sẽ bắt các người…”
“Đủ rồi!” Dương Chí Nhân nghiêm giọng quát mắng, “Nhà họ Thạch các người nếu còn tiếp tục gây sự, thì hãy dọn ra khỏi làng đi!”
