Phúc Vận Nông Nữ: Trưởng Tỷ Mang Theo Không Gian Giao Dịch Trăm Tỷ - Chương 67: Lại Một Thùng Cá ---

Cập nhật lúc: 07/02/2026 05:01

Lâm Kiều vớt một con cá diếc từ trong lu ra, bắt đầu làm cá. Nàng dùng kéo m.ổ b.ụ.n.g, làm sạch mang, vảy, nội tạng và màng đen, sau đó dùng dầu chiên cho đến khi hai mặt vàng đều.

Nàng múc hai muôi nước lớn đổ vào nồi, cho muối, hành lá, gừng lát vào, đun lửa lớn. Chừng một khắc sau, một nồi canh cá diếc trắng như sữa đã ra lò.

Buổi tối không nên ăn quá nhiều, uống một bát canh cá nóng hổi là tốt nhất. Sợ cả nhà đói, nàng lại đơn giản rán thêm mấy chiếc bánh ngô.

Bữa cơm này cả nhà ăn rất vui vẻ, đương nhiên người vui nhất vẫn là Lâm Tứ Hà, số cá này đều do hắn bắt về mà, cứ nghĩ đến chuyện này là hắn lại thấy tự hào khôn xiết!

Ngày hôm sau, Lâm Kiều đem cá ướp xong xuôi rồi lên núi. Điều khiến nàng vui mừng là hôm nay Dương Chiêu Đệ không đến làm phiền nàng nữa.

Lâm Kiều đoán chừng thị đã bị mình dọa sợ rồi. Như vậy cũng tốt, thoát được cái đồ phiền phức ấy, tâm trạng Lâm Kiều cực kỳ tốt, đào rau dại nhanh thoăn thoắt.

Đất trời vào xuân, bóng cây xanh mướt, trong thung lũng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chim hót líu lo.

Lâm Kiều tùy ý lau đi mồ hôi mỏng trên trán, nhìn gùi rau lăng giác đầy ắp, khóe môi hiện lên một tia cười nhẹ. Không có kẻ quấy rầy, làm việc quả nhiên nhanh hơn hẳn!

Nàng quay đầu nói với A Thừa: “Hôm nay chúng ta về sớm một chút, hôm qua Tứ Hà bắt được nhiều cá như vậy, ta cũng muốn tới đó thử vận may xem sao.”

A Thừa cầm lấy chiếc xẻng nhỏ bên cạnh nàng bỏ vào gùi, giọng điệu nhẹ nhàng đáp: “Vậy chúng ta đi thôi!”

Hai người cùng nhau xuống núi.

Bên bờ sông Độ Bình, Lâm Tứ Hà đang nghi hoặc nhìn chằm chằm mặt nước. Không đúng nha, sao hôm nay lại chẳng bắt được con cá lớn nào thế này?

Bàng Đại Hổ vỗ vai hắn cười nói: “Tứ Hà, đang nghĩ gì thế?”

Lâm Tứ Hà thành thật đáp: “Đại Hổ ca, đệ đang nghĩ sao hôm nay lại không bắt được cá lớn nữa.”

Nghe thấy chuyện này, Bàng Đại Hổ liền cười hì hì: “Ta còn tưởng chuyện gì, cá ở đây vốn không nhiều, sao có thể ngày nào cũng có được? Hôm qua bắt được nhiều như vậy đệ nên biết đủ đi thôi.”

Lâm Tứ Hà chống cằm, giọng điệu đầy vẻ bất lực: “Ra là vậy sao, có lẽ vận may của đệ đã dùng hết trong ngày hôm qua rồi.”

Bàng Đại Hổ đưa thùng nước của mình cho hắn, đôi gò má hơi ửng hồng: “Tứ Hà, nếu đệ thực sự muốn cá, mấy con cá nhỏ này ta cho đệ, đệ ở trước mặt tỷ tỷ đệ nói giúp ta vài câu được không?”

Lâm Tứ Hà thấy Đại Hổ ca bỗng dưng lộ vẻ thẹn thùng, lại nghe lời này thì còn gì mà không hiểu nữa, sợ tới mức hắn vội vàng xua tay: “Chuyện này... Đại Hổ ca, huynh tự mình đưa cho tỷ tỷ đệ thì hơn.”

Bắt không được cá thì thôi, Lâm Tứ Hà hắn tuyệt đối không dám xen vào chuyện riêng tư của tỷ tỷ!

Bàng Đại Hổ nghe vậy liền gõ vào đầu Lâm Tứ Hà một cái: “Thằng ranh con, Đại Hổ ca của đệ bảo đệ giúp chút việc mà cũng không chịu.”

Lâm Tứ Hà xoa xoa đầu, cười hì hì: “Đại Hổ ca, đệ xuống sông mò thêm một lần nữa, biết đâu lần này lại mò được cá thì sao.” Nói xong, hắn lại lội xuống sông.

“Cái thằng này...” Bàng Đại Hổ lắc đầu cười khổ, “Không giúp thì thôi vậy. Tứ Hà, nếu mò không được cá thì lên bờ sớm đi, kẻo bị nhiễm lạnh, thời gian không còn sớm, ta về trước đây.”

Bàng Đại Hổ vẫy tay với Lâm Tứ Hà rồi xách thùng gỗ rời đi. Thế nhưng chưa đi được bao xa, hắn đã thấy Lâm Kiều đang tiến về phía bờ sông.

Hắn lập tức đổi hướng, đi về phía Lâm Kiều.

“A Kiều, nàng tới tìm Tứ Hà sao? Hắn vẫn còn ở bờ sông kìa.”

Lâm Kiều thấy là Bàng Đại Hổ, bèn đáp: “Phải, Tứ Hà hôm nay thế nào, bắt được bao nhiêu cá?”

Bàng Đại Hổ nghe nàng thực sự tới tìm Lâm Tứ Hà thì mừng rỡ, dứt khoát không về nữa mà đi theo nàng ra bờ sông, vừa đi vừa nói: “Vận may hôm nay của Tứ Hà không bằng hôm qua, đến giờ vẫn chưa bắt được con cá nào đâu!”

A Thừa nhìn thấy bên cạnh Lâm Kiều bỗng dưng xuất hiện thêm một người, áp suất quanh thân đột ngột trở nên lạnh lẽo.

Bên kia, Bàng Đại Hổ vẫn đang thao thao bất tuyệt kể chuyện, bỗng nhiên cảm thấy sống lưng phát lạnh, quay đầu lại đúng lúc thấy thiếu niên phía sau Lâm Kiều đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt lạnh thấu xương.

Hắn bỗng khựng lại, quên mất mình định nói gì.

Lâm Kiều nghe được một nửa thì không thấy nói tiếp, kỳ lạ hỏi: “Đại Hổ, sao huynh không nói nữa? Huynh vừa nói mọi người bắt được cá gì cơ?”

“Ờ... ta quên mất rồi, A Kiều lát nữa nàng tự xem đi.” Bàng Đại Hổ bị nhìn đến mức tâm thần hoảng loạn, dúi thùng cá nhỏ vào tay Lâm Kiều rồi chuồn lẹ như bôi dầu dưới chân.

Lâm Kiều nhìn cái thùng gỗ bị cưỡng ép nhét vào tay mình, hét vọng theo bóng lưng đang chạy trốn của Bàng Đại Hổ: “Này, Đại Hổ, cá của huynh!”

Đáp lại nàng là tiếng của Bàng Đại Hổ từ xa vọng lại: “A Kiều nàng cứ giữ lấy đi, ta có việc phải về trước đây.”

Lâm Kiều nhìn mấy con cá nhỏ ít ỏi trong thùng, cảm thấy thật bất lực. Nàng thầm nghĩ Bàng Đại Hổ này quả là cố chấp, đành phải xách thùng đi ra phía bờ sông.

Cũng đúng lúc này, Lâm Tứ Hà đang ngâm mình dưới nước nửa ngày chẳng mò được gì bỗng thấy một con cá bơi ngang qua, hắn nhanh mắt nhanh tay, chộp ngay được con cá.

“Cuối cùng cũng tóm được một con!” Lâm Tứ Hà giơ con cá bằng lòng bàn tay lên nói.

Lâm Kiều nhìn đứa em trai đang cười ngây ngô dưới nước, gọi lớn: “Tứ Hà!”

“Tỷ tỷ.” Lâm Tứ Hà thấy Lâm Kiều đến liền lội nước qua đây, lại gần mới thấy cái thùng gỗ trong tay tỷ tỷ mình.

Hắn kỳ lạ hỏi: “Tỷ tỷ, cái thùng này ở đâu ra thế?”

“Đại Hổ vừa đưa cho tỷ, trong này có vài con cá nhỏ.” Lâm Kiều nói.

Vừa dứt lời, liền nghe thấy một tiếng "tõm" xuống nước, đồng thời tiếng kinh hãi của Tứ Hà vang lên: “A Thừa ca...”

Lâm Kiều giật mình nhìn xuống sông, lúc này A Thừa vừa lặn xuống mặt nước đã vọt lên, trên tay xách hai con cá lớn.

Y phục ướt đẫm, mái tóc rối bời, trên khuôn mặt thanh tú phủ một lớp hơi nước dày đặc, hắn lội nước tiến về phía nàng.

Sự chú ý của Lâm Tứ Hà hoàn toàn bị cá lớn thu hút, hắn mặt mày hớn hở: “Cá lớn quá!” Hắn vội vàng giơ thùng gỗ ra: “A Thừa ca ca, mau bỏ vào đây!”

A Thừa tùy ý bỏ cá vào thùng gỗ, xoay người một lần nữa lặn xuống nước, một lát sau lại xách lên hai con cá lớn.

Lâm Kiều lúc này cũng phản ứng lại, vẻ mặt đầy kích động chạy tới: “A Thừa, vận khí của huynh thật tốt, một lúc đã bắt được bốn con cá lớn thế này.” Nàng phấn khích giơ cái thùng gỗ nhỏ của mình ra: “Mau, mau bỏ vào đây.”

A Thừa sâu xa nhìn cái thùng trong tay nàng một cái, rồi tùy tay bỏ cá vào thùng của Lâm Tứ Hà.

Lâm Kiều: “...” Sao cảm giác như mình bị phớt lờ vậy.

Tuy nhiên, cảm giác đó nhanh ch.óng bị xua tan, bởi vì A Thừa rất nhanh lại bắt thêm mấy con cá nữa lên, tùy tay ném vào thùng của Lâm Tứ Hà.

Lâm Tứ Hà nhìn sáu con cá béo tốt trong thùng, giọng nói vì kích động mà cao v.út lên: “A Thừa ca, huynh quá lợi hại, một lúc mà bắt được nhiều cá thế này!”

Mọi người bên bờ cũng chú ý tới động tĩnh bên này, lần lượt nhìn sang, sau đó liền thấy "kẻ ngốc" nhà họ Lâm hết con này đến con khác bắt cá lên ném vào thùng.

Những con cá đó vừa lớn vừa béo, chẳng mấy chốc thùng gỗ đã đầy ắp.

Mọi người kinh ngạc há hốc mồm, không thể tin nổi.

Hôm qua Lâm Tứ Hà mới bắt được một thùng cá lớn mang về, hôm nay "kẻ ngốc" nhà họ Lâm lại bắt thêm một thùng nữa, con sông này có nhiều cá lớn như vậy, sao bọn họ lại chẳng đụng trúng con nào chứ?

Lẽ nào cá này chỉ có duyên với nhà họ Lâm thôi sao???

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.