Phượng Huyết Vi Y – Đích Nữ Báo Thù - Chương 10: Phượng Về Tổ Cùng “cộng Thiên Hạ”
Cập nhật lúc: 20/08/2026 20:01
Sóng gió trên Thái Cực Điện đã hoàn toàn thay đổi cục diện triều đình Đại Lương.
Tam hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hành bị phế làm thứ dân, vĩnh viễn giam cầm trong thiên lao; cả nhà Trần Quốc Công bị c.h.é.m đầu, tịch thu gia sản, vây cánh bị nhổ tận gốc. Còn Hộ quốc đại tướng quân Thẩm Khiếu Thiên không chỉ được rửa sạch oan khuất, mà còn được Lão hoàng đế hạ chỉ triệu hồi về kinh thành, gia phong làm Thái bảo, quyền khuynh triều dã.
Thế nhưng, Lão hoàng đế vì uất hận công tâm trong tiệc mừng thọ mà thổ huyết, từ đó lâm bệnh nặng không gượng dậy nổi, chỉ có thể nằm liệt trên giường bệnh. Trong triều đình rắn mất đầu, sóng ngầm cuộn trào.
Thư phòng phủ Nhiếp Chính Vương.
Thẩm Thanh Ngô ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ t.ử đàn, tay bưng một chén trà nóng. Ngoài cửa sổ, mưa bụi rơi tí tách, trong phòng chỉ thắp một ngọn nến mờ ảo.
Tiêu Lẫm đẩy cửa bước vào, mang theo luồng khí lạnh thấu xương cùng mùi m.á.u tanh thoang thoảng. Hắn tùy tiện ném thanh trường kiếm nhuốm m.á.u lên bàn, bước đến ngồi đối diện Thẩm Thanh Ngô, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng.
“Đã xử lý sạch sẽ rồi sao?” Thẩm Thanh Ngô đặt chén trà xuống, nhẹ giọng hỏi.
“Ừ.” Tiêu Lẫm nhàn nhạt đáp lời, “Tiêu Cảnh Hành ở trong thiên lao đã phát điên rồi, cả ngày chỉ gào thét tên nàng. Còn những thế gia đại tộc định nhân cơ hội làm loạn, bổn vương đã cho bọn chúng vĩnh viễn ngậm miệng lại.”
Thẩm Thanh Ngô nhìn hắn, đáy mắt xẹt qua một tia cảm xúc phức tạp. Nàng biết, nam nhân này vì muốn trải phẳng con đường cho nàng, đã âm thầm g.i.ế.c bao nhiêu người, đổ bao nhiêu m.á.u.
“Vương gia,” Thẩm Thanh Ngô đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, lấy từ trong tay áo ra một chiếc Hổ phù, đặt xuống trước mặt hắn, “Đây là Hổ phù thật. Điều ta đã hứa với ngài, hiện giờ nên thực hiện rồi.”
Tiêu Lẫm nhìn chiếc Hổ phù kia, nhưng không đưa tay ra lấy. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Ngô, giọng nói trầm thấp mà nguy hiểm: “Thẩm Thanh Ngô, nàng thực sự nghĩ rằng, thứ bổn vương muốn chỉ là chiếc Hổ phù này sao?”
Trái tim Thẩm Thanh Ngô khẽ hẫng một nhịp. Nàng đương nhiên biết, thứ Tiêu Lẫm muốn không chỉ là binh quyền, hắn còn muốn cả giang sơn Đại Lương này.
“Ý của Vương gia, thần thiếp hiểu rõ.” Thẩm Thanh Ngô đón nhận ánh mắt hắn, không chút lùi bước, “Hiện giờ Phụ hoàng bệnh nặng, các hoàng t.ử đều nhỏ tuổi vô năng. Vương gia công cao cái thế, lý ra nên thuận theo ý trời, đăng cơ xưng đế. Thần thiếp... nguyện trợ giúp Vương gia một tay.”
Tiêu Lẫm đột ngột đứng dậy, kéo mạnh nàng vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy. Sức lực của hắn lớn đến mức phảng phất như muốn khảm nàng vào trong xương cốt.
“Thẩm Thanh Ngô,” hắn thì thầm bên tai nàng, giọng nói mang theo một tia run rẩy khó lòng phát hiện, “Nàng có biết, nàng tàn nhẫn đến mức nào không?”
Thẩm Thanh Ngô ngẩn người.
“Nàng lợi dụng bổn vương, lợi dụng xong rồi, liền định phủi m.ô.n.g bỏ đi sao?” Tiêu Lẫm buông nàng ra, hai tay nâng khuôn mặt nàng lên, đáy mắt tràn ngập sự thâm tình bị đè nén cùng vẻ không cam lòng, “Nàng tưởng, bổn vương sẽ để nàng đi sao?”
Thẩm Thanh Ngô nhìn hắn, đột nhiên bật cười. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn giữa trán hắn.
“Vương gia,” nàng nhẹ giọng nói, “Ai nói ta sẽ đi?”
Ánh mắt Tiêu Lẫm chợt co rụt lại.
“Thẩm Thanh Ngô ta, kiếp trước hay kiếp này, đều không muốn làm kẻ phụ thuộc vào bất kỳ ai.” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ, “Ta không muốn làm vương phi, càng không muốn làm Hoàng hậu. Thứ ta muốn, là được kề vai sát cánh cùng Vương gia, cùng nhau ngắm nhìn phong cảnh của thiên hạ này.”
Tiêu Lẫm nhìn nàng, ánh sáng nơi đáy mắt ngày càng rực rỡ, phảng phất như có hàng vạn vì sao đang bùng cháy.
“Được.” Hắn cúi đầu, hung hăng hôn lên môi nàng.
Nụ hôn này mang theo sự chiếm đoạt, mang theo tính chiếm hữu, càng mang theo sự thâm tình đã bị đè nén từ lâu.
Thẩm Thanh Ngô nhắm mắt lại, nhiệt liệt đáp lại hắn. Nàng biết, từ khoảnh khắc này trở đi, nàng không còn là quân cờ mặc người xâu xé nữa, mà là người cầm cờ kề vai sát cánh cùng nam nhân này.
...
Một tháng sau, Lão hoàng đế băng hà.
Nhiếp Chính Vương Tiêu Lẫm dưới sự ủng hộ của Thẩm gia cùng cả triều văn võ, đã phò tá Cửu hoàng t.ử nhỏ tuổi lên ngôi, đổi niên hiệu thành “Cảnh Hòa”. Tiêu Lẫm tự phong làm “Nhiếp chính hoàng thúc”, cùng Thẩm đại tướng quân cùng nhau phụ chính.
Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang, khuynh quốc khuynh thành.
Bên trong phủ Nhiếp Chính Vương, nến đỏ lay động.
Tiêu Lẫm vén khăn voan đỏ của Thẩm Thanh Ngô lên, nhìn thê t.ử minh diễm động lòng người trước mắt, đáy mắt tràn ngập sự dịu dàng không thể tan biến.
“Nương t.ử,” hắn thấp giọng gọi, trong thanh âm mang theo một tia ý cười, “Thiên hạ này, bổn vương cùng nàng san sẻ.”
Thẩm Thanh Ngô nhìn hắn, cười tươi như hoa: “Vương gia, quãng đời còn lại, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Ngoài cửa sổ, pháo hoa nở rộ, thắp sáng cả bầu trời đêm.
Kiếp này, nàng rốt cuộc đã tự tay xé nát cơn ác mộng của kiếp trước, giẫm đạp những kẻ từng chà đạp nàng dưới chân, và cũng rốt cuộc đợi được người nguyện ý kề vai sát cánh cùng nàng ngắm nhìn thiên hạ.
Phượng về tổ, thiên hạ an.
[Lời tác giả]
Toàn văn hoàn thành! Cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt chặng đường qua! Phiên ngoại đang được chuẩn bị, muốn xem cuộc sống ngọt ngào sau hôn nhân hay tuyến triều đình, hãy cho mình biết dưới phần bình luận nhé!
