Phượng Huyết Vi Y – Đích Nữ Báo Thù - Chương 2: Mượn Đao Giết Người
Cập nhật lúc: 20/08/2026 20:00
Tiếng ồn ào ngoài sảnh lớn phảng phất như đột ngột im bặt, một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm toàn bộ Tướng quân phủ.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành trắng bệch, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh li ti. Gã gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Ngô, nghiến răng nghiến lợi thì thầm: “Ngươi đã sớm biết hắn sẽ đến? Ngươi cố ý kéo dài thời gian!”
Đáy mắt Thẩm Thanh Ngô xẹt qua một tia trào phúng, nhưng trên mặt lại giả vờ bày ra dáng vẻ nhu nhược đáng thương, hốc mắt lập tức đỏ hoe: “Điện hạ, thần thiếp làm sao biết được Nhiếp Chính Vương sẽ đến? Thần thiếp chỉ là một nữ t.ử yếu đuối đợi gả, Hổ phù này là mạng sống của phụ thân, nếu điện hạ cứ cưỡng ép, chẳng phải là muốn bức t.ử phụ thân của thần thiếp sao?”
Nàng cố ý c.ắ.n c.h.ặ.t hai chữ “bức t.ử”, thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn đủ để người ngoài cửa nghe thấy loáng thoáng.
Tiêu Cảnh Hành tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nhưng không dám động thủ nữa. Nhiếp Chính Vương Tiêu Lẫm, đó là “Diêm Vương sống” mà ngay cả Phụ hoàng cũng phải kiêng dè ba phần, gã chỉ là một hoàng t.ử không được sủng ái, sao dám làm càn ngay dưới mí mắt hắn?
“Tốt, tốt lắm!” Tiêu Cảnh Hành hất tay nàng ra, lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng một cái, “Thẩm Thanh Ngô, ngươi cứ chờ đó cho bổn vương!”
Dứt lời, gã chỉnh đốn lại y phục xộc xệch, cố làm ra vẻ trấn định rồi sải bước đi ra ngoài.
Thẩm Thanh Ngô đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng gã, khóe miệng nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
Tiêu Cảnh Hành, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi.
...
Sảnh ngoài.
Tiêu Lẫm khoác trên mình bộ mãng bào màu huyền, hông đeo trường kiếm, ngồi chễm chệ trên ghế thái sư. Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn toát ra luồng khí lạnh lẽo cự tuyệt người sống đến gần, quanh thân tỏa ra sát khí túc sát của kẻ từng trải qua trăm trận sa trường.
Lão quản gia của Tướng quân phủ nơm nớp lo sợ đứng một bên, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
“Nhiếp Chính Vương điện hạ, chuyện này, ngày đại hỉ thế này, ngài có ý gì đây?” Tiêu Cảnh Hành cố nén lửa giận, chắp tay hành lễ.
Tiêu Lẫm ngay cả mí mắt cũng lười nâng lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, phát ra những tiếng vang lanh lảnh.
“Tam điện hạ đại hôn, bổn vương thân là hoàng thúc, tự nhiên phải tới đòi một ly rượu mừng.” Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một tia lười biếng không chút để tâm, “Chỉ là bổn vương nghe nói, Tam điện hạ đang vội vã muốn Thẩm tướng quân giao ra Hổ phù? Sao thế, Hổ phù này còn quan trọng hơn cả tân nương ư?”
Trong lòng Tiêu Cảnh Hành đ.á.n.h thót một cái, không ngờ tin tức của Tiêu Lẫm lại linh thông đến vậy.
“Điện hạ hiểu lầm rồi, chất nhi chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Tiêu Lẫm rốt cuộc cũng nâng mắt lên, ánh mắt sắc như đao, đ.â.m thẳng vào Tiêu Cảnh Hành, “Chỉ là cảm thấy Thẩm gia công cao chấn chủ, muốn thu quyền trước thời hạn? Hay là nói, Tam điện hạ đã gấp không chờ nổi, muốn mưu triều soán vị?”
“Thần không dám!” Tiêu Cảnh Hành quỳ phịch xuống đất, mồ hôi lạnh ướt đẫm hỉ phục.
“Không dám?” Tiêu Lẫm cười lạnh một tiếng, đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Tiêu Cảnh Hành, từ trên cao nhìn xuống gã, “Tam điện hạ, giang sơn Đại Lương này, còn chưa tới phiên ngươi khoa tay múa chân. Hổ phù của Thẩm tướng quân là do Hoàng huynh ban tặng, là v.ũ k.h.í sắc bén bảo vệ quốc gia. Nếu ngươi còn dám động tâm tư lệch lạc, đừng trách bổn vương không nể tình nghĩa.”
Dứt lời, hắn xoay người, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Thanh Ngô vừa bước ra từ nội thất.
Thẩm Thanh Ngô đội mũ phượng hà phi, lộng lẫy động lòng người. Nàng hơi cúi đầu, thoạt nhìn nhu nhược không nơi nương tựa, nhưng ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, ánh mắt nàng lại va chạm cùng Tiêu Lẫm.
Đôi mắt kia, không có sợ hãi, không có hoảng loạn, chỉ là một đầm nước sâu không thấy đáy, phảng phất như đang âm thầm nói: Vương gia, giúp ta.
Ánh mắt Tiêu Lẫm khẽ lóe lên, khóe miệng nhếch thành một nụ cười đầy thâm ý.
Thú vị thật.
Vị đại tiểu thư Thẩm gia trong lời đồn si mê Tam hoàng t.ử này, tựa hồ không giống với những gì hắn tưởng tượng.
“Thẩm tiểu thư,” Tiêu Lẫm mở miệng, thanh âm đã nhu hòa hơn vài phần so với ban nãy, “Hôm nay là ngày đại hỉ của ngươi, bổn vương sẽ không nán lại lâu. Chỉ là ly rượu mừng này, ngày khác bổn vương sẽ lại đến uống.”
Dứt lời, hắn nhìn sâu vào Thẩm Thanh Ngô một cái, xoay người sải bước rời đi.
Huyền Giáp Vệ bám sát phía sau, rút lui như thủy triều, chỉ để lại một mớ hỗn độn cùng Tiêu Cảnh Hành với sắc mặt trắng bệch.
Thẩm Thanh Ngô đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Tiêu Lẫm rời đi, đáy mắt xẹt qua một tia tia sáng sắc sảo.
Tiêu Lẫm, quả nhiên đã c.ắ.n câu.
Kiếp trước, nàng không biết sự kiêng dè của Tiêu Lẫm đối với Tiêu Cảnh Hành, còn tưởng hắn đến cướp dâu, sợ hãi trốn trong phòng không dám ra ngoài. Giờ nghĩ lại, Tiêu Lẫm đâu phải đến cướp dâu, rõ ràng là đến tặng “đại lễ” cho nàng.
Hắn làm ầm ĩ một trận thế này, không chỉ khiến Tiêu Cảnh Hành mất mặt, mà còn làm Lão hoàng đế nảy sinh lòng nghi ngờ với gã.
Hổ phù này, hôm nay Tiêu Cảnh Hành không lấy được rồi.
“Tiểu thư...” Lục Châu chạy tới, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi đỡ lấy nàng, “Ngài không sao chứ? Vừa rồi làm nô tỳ sợ c.h.ế.t khiếp.”
Thẩm Thanh Ngô vỗ vỗ tay tiểu nha đầu, nhẹ giọng trấn an: “Không sao, có Vương gia ở đây, bọn họ không dám làm gì ta đâu.”
Nàng ngẩng đầu, nhìn về hướng Tiêu Cảnh Hành vừa rời đi, đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn.
Tiêu Cảnh Hành, ngươi tưởng thế này là kết thúc sao?
Không, đây chỉ mới là bắt đầu.
Ngươi không phải muốn Hổ phù sao?
Được thôi, ta cho ngươi.
Chỉ có điều, một khi Hổ phù này giao ra, mạng của cả nhà Thẩm gia, cùng với mạng của Tiêu Cảnh Hành ngươi, đều sẽ nằm gọn trong tay ta.
“Lục Châu,” Thẩm Thanh Ngô xoay người, thanh âm mềm nhẹ, “Đi nói với phụ thân, cứ bảo Tam điện hạ vì muốn cưới ta, ngay cả Hổ phù cũng từ bỏ, có thể thấy ngài ấy thật lòng yêu ta. Hổ phù này, cứ coi như của hồi môn của ta, sáng sớm ngày mai, tự tay đưa đến Tam hoàng t.ử phủ.”
Lục Châu sửng sốt: “Tiểu thư, ngài không phải nói...”
“Ta nói cái gì không quan trọng,” Thẩm Thanh Ngô ngắt lời nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, “Quan trọng là, ta muốn Tiêu Cảnh Hành biết, Hổ phù này là gã cầu xin mới có được, chứ không phải gã cướp được. Gã muốn, ta đều cho. Chẳng qua, gã phải trả giá đắt.”
[Lời tác giả]
Nữ chính bắt đầu bày mưu rồi nha! Cái Hổ phù này chính là một quả b.o.m hẹn giờ đó.
