Phượng Huyết Vi Y – Đích Nữ Báo Thù - Chương 8: Sóng Ngầm Nơi Hoàng Lăng Và Sát Khí Tiệc Mừng Thọ

Cập nhật lúc: 20/08/2026 20:01

Hoàng lăng uy nghiêm trang trọng, giữa những rặng tùng bách xanh tươi toát ra vài phần âm u lạnh lẽo không thể xua tan.

Khi Thẩm Thanh Ngô bước vào căn phòng tối sâu trong địa cung, một vị thái giám già lưng còng, tóc bạc trắng đang run rẩy quỳ trên mặt đất.

“Lão nô... Lão nô tham kiến vương phi nương nương!” Giọng nói của vị thái giám già khàn khàn, hốc mắt đỏ hoe.

Ông chính là Vương công công, người kiếp trước từng lén lút nhét cho Thẩm Thanh Ngô nửa cái bánh bao nguội lạnh ở lãnh cung. Ai có thể ngờ được, vị thái giám già canh giữ lăng tẩm trông có vẻ tầm thường này, lại chính là thống lĩnh thực sự của ba ngàn cấm quân Hoàng lăng hiện tại.

“Vương công công, mau đứng lên đi.” Thẩm Thanh Ngô đưa tay đỡ ông dậy, đáy mắt xẹt qua một tia ấm áp, “Hiện giờ người ta có thể dựa vào, chỉ có công công.”

Nàng đưa ra một tấm lệnh bài khắc hoa văn chìm của Nhiếp Chính Vương, thấp giọng căn dặn: “Tiêu Cảnh Hành phái t.ử sĩ g.i.ế.c ta, hiện giờ bị cấm túc trong phủ, ắt hẳn sẽ ch.ó cùng rứt giậu. Công công chỉ cần âm thầm đổi nơi đóng quân của cấm quân Hoàng lăng, thay bằng người của chúng ta. Ta muốn biến Hoàng lăng này thành nấm mồ của Tiêu Cảnh Hành.”

Vương công công nắm c.h.ặ.t tấm lệnh bài kia, dập đầu thật mạnh: “Cái mạng này của lão nô là do vương phi nương nương ban cho, nương nương chỉ đâu, lão nô sẽ đ.á.n.h đó!”

...

Cùng lúc đó, tại phủ Tam hoàng t.ử.

“Choang!”

Chén trà sứ Thanh Hoa quý giá bị ném mạnh xuống đất, vỡ tan tành.

“Phế vật! Một lũ phế vật!” Tiêu Cảnh Hành hai mắt đỏ ngầu, giận dữ trừng mắt nhìn đám ám vệ còn sống sót đang quỳ run rẩy trên mặt đất, “Ngay cả một nữ nhân trói gà không c.h.ặ.t cũng g.i.ế.c không xong?! Lại còn để Nhiếp Chính Vương nhặt được món hời!”

Gã vốn tưởng Thẩm Thanh Ngô chắc chắn phải c.h.ế.t, nhưng tin tức truyền về hôm nay lại là Thẩm Thanh Ngô bình yên vô sự ở lại Hoàng lăng, thậm chí còn được Nhiếp Chính Vương che chở!

“Điện hạ bớt giận...” Tên thủ lĩnh ám vệ quỳ trên mặt đất mồ hôi lạnh ròng ròng, “Bên cạnh Thẩm Thanh Ngô có ám vệ của Nhiếp Chính Vương bảo vệ, bọn thuộc hạ... thực sự không thể tiếp cận.”

“Tốt, tốt lắm.” Tiêu Cảnh Hành nghiến răng nghiến lợi, đáy mắt tràn ngập sự oán độc điên cuồng, “Nàng ta tưởng trốn ở Hoàng lăng là an toàn sao? Nàng ta tưởng ôm được đùi Nhiếp Chính Vương, bổn vương liền hết cách trị nàng ta sao?”

Gã đột ngột đứng dậy, bước đến trước bàn sách, trải ra một tờ giấy viết thư màu minh hoàng, nhấc b.út viết một bức mật thư.

“Đi, đem bức thư này giao cho Trần Quốc Công.” Tiêu Cảnh Hành niêm phong bức thư bằng sáp, ném cho ám vệ, “Nói với ông ta, Thẩm gia công cao chấn chủ, hiện giờ Thẩm Thanh Ngô càng cấu kết với Nhiếp Chính Vương, ý đồ mưu phản. Bổn vương nguyện liên thủ cùng ông ta, chung tay trừ khử quốc tặc!”

Trần Quốc Công, đệ nhất quyền thần đương triều, vây cánh trong triều vô số, cũng là thế gia đại tộc mà Tiêu Cảnh Hành luôn muốn lôi kéo.

“Tháng sau, chính là đại lễ mừng thọ năm mươi tuổi của Phụ hoàng.” Tiêu Cảnh Hành nhìn ánh nến nhảy múa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm hiểm, “Bổn vương ngược lại muốn xem, trước mặt cả triều văn võ, Thẩm Thanh Ngô nàng ta sẽ c.h.ế.t như thế nào!”

...

Ba ngày sau, Thẩm Thanh Ngô từ Hoàng lăng trở về kinh thành.

Nàng vừa bước qua cổng lớn phủ Tam hoàng t.ử, liền cảm nhận được một luồng không khí khác thường. Hạ nhân trong viện ai nấy đều im thin thít như ve sầu mùa đông, ngay cả nhìn cũng không dám liếc nàng một cái.

“Phu nhân, ngài rốt cuộc cũng về rồi!” Lục Châu đỏ hoe mắt đón lấy, hạ giọng nói, “Ngài vừa đi, điện hạ liền nổi trận lôi đình, lôi toàn bộ nha hoàn trong viện ra đ.á.n.h một trận. Còn nữa... bên chỗ Vương phu nhân, cũng phái người tới truyền lời.”

“Truyền lời gì?” Thẩm Thanh Ngô cởi áo choàng dính bụi, vẻ mặt thản nhiên.

“Vương phu nhân nói, trong thời gian điện hạ bị cấm túc, trong phủ không tiện tiếp khách. Bảo ngài an tâm ở phòng bên chép kinh, không có sự cho phép của điện hạ, không được bước ra khỏi viện nửa bước.” Lục Châu tức giận đến mức giậm chân, “Đây rõ ràng là giam lỏng! Phu nhân, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Thẩm Thanh Ngô bước đến trước gương đồng, nhìn khuôn mặt thanh nhã tuyệt trần trong gương, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Giam lỏng?

Tiêu Cảnh Hành, ngươi tưởng làm vậy là có thể vây khốn được ta sao?

“Lục Châu,” Thẩm Thanh Ngô xoay người, ánh mắt sắc bén như đao, “Đi gọi Xuân Đào vào đây. Mặt khác, đem những cuốn kinh thư ta đã chép, chọn ra mấy cuốn “thành tâm” nhất, đưa đến chỗ Vương phu nhân.”

“Vâng!” Lục Châu tuy khó hiểu, nhưng vẫn lập tức đi làm.

Một lát sau, Xuân Đào nơm nớp lo sợ quỳ trước mặt Thẩm Thanh Ngô.

“Phu nhân...” Xuân Đào cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Thẩm Thanh Ngô.

Thẩm Thanh Ngô bước đến trước mặt nàng ta, ngồi xổm xuống, đưa tay bóp cằm nàng ta, ép nàng ta phải ngẩng đầu lên.

“Xuân Đào, điện hạ có phải đã sai ngươi giám sát ta không?” Giọng nói của Thẩm Thanh Ngô mềm nhẹ như đang dỗ trẻ con, nhưng đáy mắt lại là một mảnh lạnh lẽo.

Xuân Đào toàn thân run rẩy, liều mạng lắc đầu: “Nô tỳ không có! Nô tỳ tuyệt đối không có!”

“Không có là tốt nhất.” Thẩm Thanh Ngô buông tay ra, đứng dậy, “Có điều, ta ghét nhất là bị người khác giám sát. Từ nay về sau, mỗi ngày khi ngươi đến chỗ Vương phu nhân thỉnh an, nhớ mang theo kinh thư ta chép qua đó. Tiện thể, đem những gì ngươi nhìn thấy, nghe thấy trong viện, kể lại không sót một chữ cho Vương phu nhân.”

Xuân Đào đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt đầy khiếp sợ: “Phu nhân, ngài...”

“Sao thế? Không muốn à?” Thẩm Thanh Ngô cười lạnh một tiếng, “Ngươi tưởng ngươi còn có thể giấu ta đi mật báo cho Tiêu Cảnh Hành sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi hiện tại là người trong tay ta. Nếu dám có nửa điểm lòng riêng, ta sẽ bán ngươi vào kỹ viện ở thành nam, cho ngươi nếm thử thế nào gọi là sống không bằng c.h.ế.t!”

Xuân Đào sợ tới mức nhũn cả người, liên tục dập đầu: “Nô tỳ nguyện ý! Nô tỳ nguyện ý!”

“Rất tốt.” Thẩm Thanh Ngô hài lòng gật đầu.

Nàng muốn mượn miệng Xuân Đào để truyền tin cho Vương phu nhân, rồi lại mượn tay Vương phu nhân truyền tin cho Tiêu Cảnh Hành.

Nàng muốn bọn họ tưởng rằng, nàng vẫn đang ngoan ngoãn chép kinh, vẫn đang mặc người xâu xé.

Đợi đến ngày tiệc mừng thọ của hoàng đế, bọn họ sẽ phát hiện ra, “đòn hiểm” mà bọn họ tự cho là hoàn hảo, đã sớm biến thành lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m ngược lại chính bọn họ!

“Lục Châu,” Thẩm Thanh Ngô bước đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời âm u, đáy mắt xẹt qua một tia quyết tuyệt, “Đi tìm bộ cung trang lộng lẫy nhất của ta ra đây. Tiệc mừng thọ của Phụ hoàng, ta làm con dâu, cũng nên trang điểm cho thật đẹp mới phải.”

[Lời tác giả]

Nữ chính bắt đầu bày mưu rồi nha! Cái Hổ phù này chính là một quả b.o.m hẹn giờ đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Huyết Vi Y – Đích Nữ Báo Thù - Chương 8: Chương 8: Sóng Ngầm Nơi Hoàng Lăng Và Sát Khí Tiệc Mừng Thọ | MonkeyD