Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 16: Là Các Ngươi Phá Sơn Động Sao?
Cập nhật lúc: 02/04/2026 09:05
Một đám Trúc Cơ hung thần ác sát vọt tới trước mặt Ngự Đan Liên.
Mỗi người bọn họ đều mặc trang phục màu hồng nhạt, tay cầm Linh Kiếm chỉ thẳng vào một lớn một nhỏ ở trước mặt.
Ngự Đan Liên ngẩng đầu về phía bọn họ, âm thanh non nớt cực kỳ lạnh lẽo vang lên:
“Là các ngươi phá sơn động sao?”
“Ít nói nhảm, mau đem Thần Khí giao ra đây, Thần Khí này là Hải Thần Tông chúng ta phát hiện ra, nếu các ngươi dám vọng tưởng chiếm làm của riêng, cho dù các ngươi có là người của Cửu Huyền Kiếm Môn đi nữa thì cũng đừng trách chúng ta không khách khí!”
Người cầm đầu lạnh giọng quát lớn, ánh mắt dò xét tu vi của Ngự Đan Liên cùng Kỷ Hoài Tư.
Chỉ là một Trúc Cơ sơ kỳ cùng với một nha đầu Luyện Khí kỳ tầng một mà thôi.
Hừ!
Bọn họ không hề sợ hãi, bắt đầu bao vây lấy hai người
Hỷ Hoài Tư lập tức bảo vệ Ngự Đan Liên, nhưng Ngự Đan Liên lại ấn lấy cổ tay hắn, từ trên tay lấy ra một vòng tròn đang phát sáng.
“Thần Khí mà các ngươi nói, là thứ này sao?” Ngự Đan Liên dò hỏi.
Người của Hải Thần Tông nói:
“Chính là nó, đưa nó cho ta!”
“Tự ngươi lại đây lấy.”
“Đại sư huynh, cẩn thận bị lừa!” Có một người lên tiếng nhắc nhở.
“Một tên Trúc Cơ sơ kỳ cùng một nha đầu Luyện Khí kỳ tầng một, bọn họ còn có thể ăn thịt được ta hay sao?”
Người cầm đầu không chút sợ hãi đi tới trước mặt Ngự Đan Liên, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ của nàng, bỗng nhiên cợt nhả nói:
“Nếu ta đoán không sai, vị này chính là Tiểu sư muội Thanh Liên Phong của Cửu Huyền Kiếm Môn rồi! Tuổi còn nhỏ mà đã xinh đẹp như này, thật khiến cho sư huynh đây tâm tình nhộn nhạo, hôm nay Thần Khí đụng vào ngươi, cũng là duyên phận của chúng ta đó.”
Người nọ vươn tay: “Tiểu sư muội, đem Thần Khí giao cho ta đi.”
Ngự Đan Liên nắm vòng tròn màu phát sáng trong tay, chính là Thần Khí mà bọn họ nhắc đến.
Kỷ Hoài Tư nghe được lời nói cợt nhả của người nọ, đang muốn phát tác, nhưng cánh tay lại bị Ngự Đan Liên nắm c.h.ặ.t.
Ngự Đan Liên nhìn người trước mặt lớn lên một bộ dáng đê tiện, ăn mặc cũng lòe loẹt, ánh mắt càng lạnh lẽo.
Nàng vươn tay, đưa vòng tròn phát sáng kia ra.
Người nó duỗi tay nhận lấy.
Vào lúc người nó sắp chạm vào vòng tròn phát sáng kia, Ngự Đan Liên động cánh tay.
Nàng đột nhiên nâng vòng tròn lên, khi tất cả mọi người đều chưa phản ứng kịp, “bốp” một tiếng, nện vòng tròn lên đầu đệ t.ử Hải Thần Tông.
Vòng tròn kia là Thần Khí, cho dù không rót linh lực vào, chỉ nện một cái như vậy, đệ t.ử kia của Hải Thần Tông đều bị đập đến đầu óc choáng váng, thiếu chút nữa đứng không vững mà ngã quỵ xuống đất.
Còn không đợi hắn đứng vững, cú ném thứ hai lại rơi xuống cái trán của hắn ta.
Đồng thời, âm thanh trong trẻo mang theo lửa giận, rít gào vang lên bên tai hắn ta.
“Thần Khí? Ai hiếm lạ Thần Khí này của ngươi!”
“Ta đang hỏi, có phải là ngươi đã phá sơn động hay không?”
“Phá sơn động của ta, làm đổ nồi cháo của ta, các ngươi lại còn dám chạy đến đây hưng sư vấn tội muốn Thần Khí!”
“Hải Thần Tông là cái tông môn rác rưởi gì? Lại dạy ra một đám rác rưởi không hiểu cấp bậc lễ nghĩa liêm sỉ như các ngươi?”
Ngự Đan Liên mỗi một tiếng rít gào, liền ném một cái lên đầu một đệ t.ử Hải Thần Tông, đệ t.ử Hải Thần Tông bị đập đến đầu váng mắt hoa, m.á.u chảy ròng ròng.
“Ngươi có biết nồi cháo kia sư huynh của ta phải dậy nấu từ tờ mờ sáng hay không?”
“Ngươi không biết nồi cháo kia vừa mới nấu xong hay sao?”
“Mùi cháo thơm như vậy mà các ngươi không ngửi được à?”
“Tùy tiện phá hư sơn động, cũng mặc kệ bên trong có người hay không đúng không?”
“Ta đập c.h.ế.t ngươi!”
Ngự Đan Liên dưới sự phẫn nộ, túm lấy vòng trên trên tay, điên cuồng ném về phía đệ T.ử Hải Thần Tông.
Ném được vài cái, đệ t.ử kia cũng sắp hấp hối.
Mà những đệ t.ử khác của Hải Thần Tông căn bản đều còn chưa phản ứng kịp.
Thẳng đến khi bọn họ nghe được Đại sư huynh bị vỡ đầu chảy đầy m.á.u nằm rạp dưới mặt đất kêu:
“Cứu…Cứu mạng!”
Tất cả đệ t.ử Hải Thần Tông đều không thể tin được mà nhìn một màn trước mặt.
Chuyện gì thế này?
Sư huynh của bọn họ là Trúc Cơ Hậu kỳ, thế mà lại bị một tiểu cô nương Luyện Khí kỳ tầng một đè ra đất đ.á.n.h?
“Ngươi thật to gan, buông Đại sư huynh của ta ra!” Một người lớn tiếng quát lên, linh kiếm trong tay bay thẳng về phía Ngự Đan Liên.
Kỷ Hoài Tư đứng ở phía sau Ngự Đan Liên vốn dĩ cũng bị chuyện nàng đột nhiên thay đổi mà dọa sợ.
Tiểu sư muội mềm mại đáng yêu bỗng nhiên trở nên hung tàn như vậy!
Nhưng sau khi nhìn thấy người nọ đ.á.n.h lén Ngự Đan Liên, Kỷ Hoài Tư lập tức nuốt vào một viên đan d.ư.ợ.c, uy áp thuộc về tu sĩ Kim Đan chợt phát ra từ trên người hắn.
Hắn dơ tay, liền chụp bay kẻ đ.á.n.h lén kia.
Kim Đan kỳ!
Ngự Đan Liên cảm nhận được tu vi của Kỷ Hoài Tư thì ngẩn ra một chút, đám người Hải Thần Tông cũng đều kinh ngạc.
“Kim Đan Kỳ! Kim Đan Kỳ căn bản không vào được bí cảnh này! Hắn vào bằng cách nào!”
“Hắn là ăn đan d.ư.ợ.c đem tu vi của mình kéo lên Kim Đan kỳ!”
“Cho dù là Kim Đan, các sư huynh đệ, chúng ta cũng không phải không thể chiến một trận!”
“Thay Đại sư huynh báo thù! Đoạt lại Thần Khí Xá Lợi Hoàn!”
“Kết trận!”
Tức khắc, chín người xếp thành một vòng tròn, vây quanh Ngự Đan Liên cùng Kỷ Hoài Tư.
“Không biết tự lượng sức mình.”
Kỷ Hoài Tư cười lạnh một tiếng, lập một kết giới ở xung quanh Ngự Đan Liên, sau đó lấy ra Linh Kiếm của mình.
Kỷ Hoài Tư c.h.é.m người như c.h.é.m dưa, đem một vòng chín người đệ t.ử của Hải Thần Tông c.h.é.m thành hai đoạn.
Lại lưu loát đem từng viên đan d.ư.ợ.c nhét vào trong miệng của bọn họ.
Đan d.ư.ợ.c vừa vào trong miệng liền tan ra, đệ t.ử Hải Thần Tông chỉ cảm thấy linh lực của bản thân nháy mắt khô kiệt.
Toàn bộ bị ném vào cùng một chỗ.
“Sư huynh, còn có tên này!”
Ngự Đan Liên đá một chân vào Đại sư huynh đã hoàn toàn ngất xỉu của Hải Thần Tông.
Kỷ Hoài Tư trực tiếp dùng một chân đá hắn ta đến chỗ đám người kia, sau đó quay đầu nhìn Ngự Đan Liên.
“Sư muội, muội tiếp tục đi!”
Ngự Đan Liên ngơ ngác nửa ngày mới phản ứng lại được, Kỷ Hoài Tư đây là muốn để cho nàng tiếp tục đ.á.n.h người.
Nàng vuốt nhẹ vòng tròn phát sáng ở trong tay trước mặt đám người Hải Thần Tông.
“Ta hỏi lại một lần, là ai đã đ.á.n.h sập sơn động?”
Người của Hải Thần Tông phẫn nộ không thôi, nhưng nhìn Thần Khí Xá Lợi Hoàn ở trong tay Ngự Đan Liên, cùng với Đại sư huynh đang vỡ đầu chảy m.á.u, người nào cũng không dám kiêu ngạo.
“Không phải chúng ta, chúng ta căn bản không động gì đến sơn động! Chúng ta là đuổi theo Thần Khí Xá Lợi Hoàn mới đuổi tới chỗ này!”
Có người nghĩ đến Ngự Đan Liên vừa rồi phẫn nộ lên án, lại vội vàng nói:
“Đúng vậy, hơn nữa chúng ta cũng không biết được các ngươi có ở trong sơn động, cũng không biết các ngươi đang ở chỗ này nấu cháo, lại càng không có ngửi được mùi cháo bay ra!”
“Nói dối! Ta cùng sư huynh đang yên tĩnh ở trong sơn động nấu cháo, nếu không phải các ngươi vì muốn bắt lấy cái vòng này mà công kích ngọn núi, sơn động sao có thể sập xuống được?”
“Chúng ta thật sự không có nói dối, chúng ta đều không có ra tay với Thần Khí, chỉ là đuổi theo nó ở phía sau mà thôi!”
“Ta không tin, các ngươi có gì để chứng minh?”
Ngự Đan Liên nắm vòng tròn trong tay, đi vòng qua bọn họ một vòng, nàng đi đến trước mặt người nào, người đó đều theo bản năng co rúm người lại.
“Chúng ta thật sự không có nói dối, loại chuyện này muốn chúng ta phải chứng minh như thế nào?”
Vẻ mặt đệ t.ử Hải Thần Tông tràn đầy ủy khuất, thoạt nhìn không giống như là đang nói dối.
Nhưng Ngự Đan Liên lại cười lạnh một tiếng.
Kỹ thuật diễn không tồi, nhưng nàng là ai?
Sẽ không nhìn ra sao?
Thật là c.h.ế.t cũng không hối cải, không chịu thừa nhận sai lầm!
Ngự Đan Liên vẫn rất tức giận, chuẩn bị tùy tiện chọn một người trong đám người này ra đ.á.n.h cho một trận, để cho bọn họ thừa nhận sai lầm của mình, thì mặt đất bắt đầu rung chuyển mãnh liệt.
