Ta Không Làm Đích Nữ Ngoan Ngoãn Này Nữa - 6

Cập nhật lúc: 03/09/2026 17:02

10

Tiêu Nguyên Lãng và Lạc Ninh Ninh được Thánh thượng ban hôn.

Hôn kỳ định vào mùng tám tháng sau.

Thiệp mời gửi đến phủ chúng ta là do Tống Văn Cảnh đưa tới.

Chuyện này nghĩ thế nào cũng khiến người ta khó hiểu.

Sau khi dâng thiệp mời lên, ánh mắt Tống Văn Cảnh rơi trên người ấu muội:

「Trước đây Cố nhị tiểu thư và Quận chúa náo loạn đến mức cả thành đều biết. Nay được Bệ hạ ban hôn, hai người cũng có thể hóa giải hiềm khích rồi.」

Trên mặt ấu muội không có biểu cảm gì, chỉ thản nhiên nói:

「Tống công t.ử không cần dò xét ta như vậy. Trước kia ta làm những chuyện ấy chỉ vì muốn tranh một hơi, chứ không phải vì thích Tiêu Nguyên Lãng.」

「Bây giờ ta đã sớm buông bỏ, trong lòng cũng đã có người mình thật sự yêu thích. Các vị và Quận chúa cứ yên tâm.」

Nếu là trước đây, ấu muội đã sớm khóc lóc đòi sống đòi c.h.ế.t.

Bây giờ quả thật khiến người ta phải nhìn nàng bằng con mắt khác.

Ngay cả phụ thân và mẫu thân khi nhìn nàng, trong mắt cũng mang theo vẻ tán thưởng.

Tống Văn Cảnh cười khẽ, không nói thêm gì.

Lúc rời phủ, hắn từ chối để phụ thân ta tiễn ra cửa, lại muốn ta đưa hắn đi.

Trong lòng ta thấp thỏm bất an, không biết hắn lại định làm gì.

Mãi đến trước cổng phủ, Tống Văn Cảnh mới bật cười:

「Ta là hổ ăn thịt người sao?」

Bước chân ta khựng lại, gượng cười:

「Không, không phải, ta chỉ là…」

「Im đi.」

Tống Văn Cảnh cắt ngang lời ta, hiển nhiên chẳng muốn nghe ta bịa lý do ngay tại chỗ.

Hắn nghiêm sắc mặt:

「Nói chuyện chính. Ấu muội của nàng quả thực rất kỳ quái.」

Sắc mặt ta cũng trở nên nghiêm trọng, lập tức gật đầu:

「Ấu muội của ta từ nhỏ đã học cầm kỳ thi họa. Tuy không thể nói là sánh ngang danh gia, nhưng đã luyện tập suốt mười mấy năm, kỹ nghệ cũng vô cùng thành thạo.」

「Nhưng hôm qua, đường tỷ ta xuất giá, muốn muội ấy giúp vẽ một bức chân dung để lại trong nhà, thay mình bầu bạn với phụ mẫu. Muội ấy không từ chối, vậy mà thế nào cũng không vẽ nổi.」

「Đường đệ lại nằng nặc đòi đ.á.n.h cờ với muội ấy, muội ấy vừa đặt quân đã sai. Sau đó còn tự nghĩ ra thứ gì gọi là cờ năm quân, nhờ vậy mới thắng được đường đệ.」

Ấu muội đã học cầm kỳ thi họa hơn mười năm, nếu quyết định từ bỏ, hẳn phải vô cùng khó khăn.

Thế mà nàng lại dễ dàng từ bỏ như vậy.

Nghĩ thế nào cũng cảm thấy có điều kỳ quặc.

Tống Văn Cảnh liếc xéo ta một cái:

「Nàng còn có thể trọng sinh, khó đảm bảo nàng ấy không bị yêu quái tinh quái nào đó nhập vào. Vẫn nên cẩn thận mọi chuyện thì hơn.」

「Biết rồi.」

Ta ngoan ngoãn đáp.

Hắn lại nhìn ta thật sâu một cái rồi mới rời đi.

11

Thánh chỉ sắc phong ấu muội làm Quý nhân vừa truyền đến phủ, cả nhà lập tức náo loạn.

Nửa tháng trước, Hoàng thượng muốn xuôi Nam vi hành, tìm hiểu dân tình, liền cho phụ thân đi theo.

Ấu muội nhân cơ hội nói gần đây liên tục nằm mộng thấy ngoại tổ mẫu, muốn về quê cũ Giang Nam ở vài ngày, tiện thể giải khuây.

Trên đường có phụ thân chăm nom, cũng không cần lo gặp nguy hiểm.

Ngay đêm đó, mẫu thân đã thu dọn hành lý, cho người chất lên xe.

Kết quả, ngày thứ hai sau khi từ phương Nam trở về, Hoàng thượng liền hạ thánh chỉ muốn nạp ấu muội vào cung.

Đợi vị công công truyền chỉ rời đi, mẫu thân tức giận đến mức lập tức sai người đi lấy roi mây.

Bảo ấu muội quỳ xuống.

Ấu muội quả thực quỳ xuống, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp:

「Ngày mai Bệ hạ sẽ sai người đến đón ta. Nếu không có gì bất ngờ, tối mai ta sẽ phải thị tẩm.」

「Mẫu thân nếu không sợ để Người nhìn thấy vết thương, vậy cứ việc đ.á.n.h.」

Mẫu thân tức đến đỏ hoe mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào nàng:

「Nói đi, từ khi nào con đã có ý định tiến cung làm phi?」

「Con nói muốn về quê cũ giải khuây, rốt cuộc là thật sự nhớ ngoại tổ mẫu, hay muốn nhân cơ hội này làm quen với Bệ hạ!」

Đến nước này, ấu muội cũng không giấu giếm nữa:

「Mẫu thân luôn miệng nói muốn tìm cho con một mối hôn sự tốt, nhưng chọn tới chọn lui, người mẫu thân để mắt đến toàn là những thứ t.ử nhà hàn môn.」

「Con là đích nữ nhà quyền quý, người lại gả con cho thứ t.ử hàn môn, chẳng phải cũng vì thân thể con đã bị làm nhục sao.」

「Bề ngoài các người thương hại, xót xa cho con, nhưng kết quả thì sao! Đám sơn phỉ kia đến giờ vẫn chưa bắt được, Đình úy phủ cũng không dám truy bắt kẻ chủ mưu!」

「Nếu các người chẳng ai có thể giúp con, vậy mối thù này con tự mình báo. Cũng xin các người đừng khoa tay múa chân với con nữa! Cứ yên ổn làm hoàng thân quốc thích của các người đi.」

Ấu muội lạnh lùng nói xong, trực tiếp đứng dậy trở về phòng.

Mẫu thân đỏ hoe mắt, dựa vào lòng phụ thân khóc không ngừng.

Phụ thân cũng chỉ lặng lẽ thở dài.

Còn ta thì nhíu c.h.ặ.t mày.

Ấu muội vì báo thù mà có thể vứt bỏ nửa đời sau của mình, liều mạng tiến vào hậu cung.

Đợi sau này nàng ta có được thánh sủng, báo thù xong Lạc Ninh Ninh.

Người tiếp theo sẽ là ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Không Làm Đích Nữ Ngoan Ngoãn Này Nữa - Chương 6: 6 | MonkeyD