Thứ Nữ Thẩm Dịch Đồng - Chương 16
Cập nhật lúc: 03/07/2026 01:02
Sắc mặt Tống Minh An tái mét, không dám cãi lại lời nào nữa.
Tống lão gia vội vàng nói: "Vương phi nương nương, ta vẫn còn giữ chức quan, không thể đ.á.n.h ta!"
Ta nhướng mày: "Vậy thì không đ.á.n.h ông, những người còn lại thì đ.á.n.h không tha."
Tống Minh An đã mất quan chức, Tống phu nhân và Đàm Vũ Nhu cũng chỉ là thứ dân, phạm thượng với Vương phi thì không đường chối cãi.
Có sự cho phép của ta, quan binh đ.á.n.h người rất mạnh tay.
Sau một trận đòn, Tống phu nhân đã thoi thóp, hơi thở mong manh.
Đàm Vũ Nhu và Tống Minh An cũng nằm liệt vì đau đớn.
Tống lão gia giận mà không dám nói gì.
Từ khi Tống Minh An mất chức, vị trí Kinh triệu doãn đã bị phe Thái t.ử đoạt lấy, Tam hoàng t.ử tức giận đến mức phát điên, căm thù tên Tống Minh An làm không xong việc gì còn phá hỏng đại sự, kéo theo đó là chán ghét luôn cả Tống lão gia.
"Đi thôi!"
Dạy dỗ đám người này một trận, ta thấy nhẹ lòng, bèn gọi mọi người rời đi.
Sau khi trở về, Tống phu nhân vốn đã già yếu, lại từng chịu đại hình vì tội hạ độc ta trước đó, sau này nhờ Tống lão gia chạy chọt mãi mới được thả ra, sức khỏe vẫn luôn rất kém.
Gặp phải ta, ăn ba mươi trượng xong không hồi phục nổi, chẳng bao lâu thì qua đời.
Tống Minh An thì trở thành kẻ tàn phế.
Đàm Vũ Nhu ngược lại là người bị thương nhẹ nhất, sau khi khỏi bệnh liền làm ầm ĩ đòi ly hôn.
Tiếc là nhà mẹ đẻ nàng đã hoàn toàn thất vọng, chẳng buồn để ý đến sự gào khóc của nàng nữa.
Mọi nỗi đắng cay, nàng chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Mộ Dung Khanh giải quyết việc công trở về, nghe tin ta xử lý người nhà họ Tống, bèn nói: "Không cần nàng động tay, chứng cứ bọn họ tham ô hối lộ, sát hại dân lành ta đã thu thập đủ cả rồi, bọn họ sớm muộn gì cũng phải đền tội."
Ta hỏi: "Vậy ta có làm ảnh hưởng đến kế hoạch của chàng không?"
"Không hề."
Chàng mỉm cười ôm lấy ta.
"Vậy thì tốt."
Một thời gian sau, phe Thái t.ử tố cáo Tống lão gia tham ô hối lộ, sát hại dân lành.
Tam hoàng t.ử lập tức từ bỏ nhà họ Tống.
Tống lão gia và Tống Minh An bị tống giam vào thiên lao, đợi thu hậu vấn trảm.
Đàm Vũ Nhu cũng chịu liên lụy, bị lưu đày ra biên cương.
Nhà họ Tống hoàn toàn sụp đổ.
Ta cố ý vào đại lao để chứng kiến kết cục của bọn họ.
"Tống Minh An, không ngờ mình cũng có ngày hôm nay đúng không!"
Tống Minh An nhìn thấy ta, lặng lẽ rơi lệ: "Vương phi nương nương, về cái c.h.ế.t của Thẩm Dịch Đồng, lửa không phải do ta phóng, t.h.u.ố.c cũng không phải ta hạ..."
Ta cười nhạt: "Việc g.i.ế.c thê, ngươi là kẻ đồng lõa. Chính vì ngươi muốn g.i.ế.c nàng, lại còn thực hiện hành vi đó, nên mới có kết cục hôm nay."
Tống Minh An ngồi phịch xuống đất, vò đầu bứt tai than thở: "Sao lúc đó ta lại cưới nàng ta cơ chứ! Nếu không cưới nàng, thì mọi chuyện đã chẳng ra nông nỗi này..."
Ta lạnh lùng nói: "Vì ngươi hèn nhát ích kỷ, rõ ràng biết mẹ ruột bị Tống phu nhân sát hại, lại tự lừa mình dối người mà nhận giặc làm mẹ. Rõ ràng không yêu Thẩm Dịch Đồng, lại không dám phản kháng mà cưới nàng, hại đời nàng thê t.h.ả.m. Thẩm Dịch Đồng có tội tình gì? Nàng không yêu ngươi, người nhà không chịu gả đích nữ cho ngươi nên mới đẩy nàng qua, để rồi bị các ngươi sỉ nhục, ức h.i.ế.p, cuối cùng bị các ngươi hại c.h.ế.t! Nếu nói ai oan ức, nàng mới là người oan ức nhất."
"Nếu ngươi không hèn nhát ích kỷ, kiên quyết từ chối mối hôn sự này, thì đã chẳng phải chịu kết cục hôm nay. Suy cho cùng, tất cả đều là lỗi của ngươi!"
Tống Minh An như bị sét đ.á.n.h ngang tai, một hồi lâu sau mới òa khóc nức nở.
Hắn hối hận khôn nguôi vì năm đó không từ chối hôn sự.
Lại nói rằng dù có cưới ta, cũng không nên nảy sinh sát tâm.
Nếu ta không c.h.ế.t, ít nhất gia đình hắn đã không tan cửa nát nhà.
Ta mỉm cười rời đi.
Tống Minh An cho đến c.h.ế.t cũng không biết rằng, Thẩm Dịch Đồng vẫn đang sống rất tốt.
Cứ để hắn ôm lấy nỗi hối hận đó mà lên đường đi.
Lại thêm một thời gian nữa, Tam hoàng t.ử bị phe Thái t.ử chèn ép, phụ thân ta – kẻ gió chiều nào theo chiều nấy – lại chạy sang cầu hòa với Thái t.ử.
Thái t.ử bề ngoài tiếp nhận, nhưng thực chất đã hiểu rõ bản tính của ông ta nên chẳng thèm để tâm.
Tam hoàng t.ử nổi trận lôi đình, đem bằng chứng ra xử lý phụ thân, nhà họ Thẩm gặp đại nạn.
Phụ thân cầu cứu Thái t.ử, nhưng bị từ chối.
Phụ thân vốn là kẻ bạc tình bạc nghĩa, ngay cả con cái còn có thể vứt bỏ, huống chi là bạn bè, đến lúc gặp nạn chẳng có lấy một người chịu cứu giúp.
Thẩm phủ uy nghi năm nào cứ thế lụi tàn.
Mộ Dung Khanh hỏi ta: "Thật sự không ra tay giúp sao?"
Ta mỉm cười lắc đầu: "Thẩm Dịch Đồng đã c.h.ế.t rồi, không giúp được gì nữa."
Người đang sống hiện tại, là Trương Ngọc Kiều.
Trương Ngọc Kiều tại sao phải giúp nhà họ Thẩm chứ? Kỳ lạ quá đi mất!
-Hết-
