Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ - Chương 239: Phân Rõ Nặng Nhẹ (4)
Cập nhật lúc: 03/01/2026 15:50
Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Chuyện này, nếu rơi vào người nữ t.ử bình thường, e rằng đã sớm khóc lóc ầm ĩ, sao có thể ngoan ngoãn chịu phạt như vậy.
Cũng là mồ côi mẫu thân từ thuở nhỏ, Hạ Bá Nhiên có lão Hầu gia phu nhân che chở, nhưng Hạ Trì Uyển lại không có vận may ấy, không có được một vị tiểu di tốt.
Hạ Trì Uyển không những không có phúc phận gặp được người tiểu di bảo vệ mình, trái lại còn gặp phải một tiểu di chỉ biết tính toán, ngấm ngầm hãm hại nàng.
Dẫu nghĩ là vậy, nhưng với tính cách tự cao của Hạ Bá Nhiên, lại thêm cảm xúc mâu thuẫn dành cho Hạ Trì Uyển, làm sao hắn có thể cúi đầu thừa nhận sai lầm của mình.
Vì thế, sau một lúc lâu, Hạ Bá Nhiên quay mặt đi, liếc nhìn chữ viết của Hạ Trì Uyển, tựa như rất tùy ý nói một câu:
“Phù Nhi đã tỉnh rồi, “Nữ Giới” cũng không cần chép nữa.”
Hạ Trì Uyển khẽ cúi đầu, cả gương mặt chìm trong bóng tối.
“Không sao, mười lần “Nữ Giới”, Uyển Nhi đã chép xong rồi, vừa nãy chính là lần cuối.”
Hạ Trì Uyển vừa dứt lời, Thạch Tâm liền chỉnh gọn gàng mười bản “Nữ Giới” mà nàng đã chép, rồi đưa cho Hạ Bá Nhiên.
Hạ Bá Nhiên cứng họng. Hắn không muốn thừa nhận sai lầm, nhưng lại định bán cho Hạ Trì Uyển một ân huệ, để chứng tỏ rằng người làm phụ thân như hắn, thực ra vẫn rất thương nữ nhi này.
Ai ngờ, hắn lại chọn đúng thời điểm này, đến cả chút “ân huệ” ấy cũng không bán được.
Hạ Bá Nhiên cầm mười bản “Nữ Giới” trong tay, bỗng phát hiện trước mặt nữ nhi này, hắn lại chẳng tìm ra lời nào để nói.
“Nếu đã vậy, con nghỉ ngơi cho tốt, vi phụ đi trước.”
Hạ Bá Nhiên ở trong viện của Hạ Trì Uyển, đến nửa chén trà cũng chưa kịp uống, đã vội vàng rời đi.
Mãi đến khi Hạ Bá Nhiên rời khỏi, gương mặt phủ một tầng sương mỏng của Hạ Trì Uyển mới ngẩng lên.
“Nha đầu Thạch Tâm kia đã thu xếp xong chưa?”
“Thưa tiểu thư, Thạch Tâm tâm địa xấu xa, lại dám trộm kim thoa của tiểu thư. Nô tỳ đã sai người đưa nó cho mẹ mìn dẫn đi rồi.”
Dù Hạ Bá Nhiên có không thương Hạ Trì Uyển đến đâu, nhưng dựa vào thân phận đích nữ, toàn bộ khế ước bán thân của nô tài trong viện nàng đều nằm trong tay nàng.
Cho dù trong viện Hạ Trì Uyển có thêm nô tài mới, khế ước bán thân mới cũng sẽ được đưa đến tay nàng.
Thu di nương từng muốn không giao khế ước bán thân cho Hạ Trì Uyển, chỉ tiếc rằng đời này Hạ Trì Uyển đối với chuyện ấy vô cùng kiên quyết.
Dù khế ước bán thân nằm trong tay mình, trong viện vẫn có thể xuất hiện kẻ phản bội.
Nếu khế ước không nằm trong tay, Hạ Trì Uyển thậm chí không dám nghĩ, trong viện mình rốt cuộc còn mấy người là dùng được.
“Bão Cầm, thứ tỷ rất thích bộ y phục này, ngươi cẩn thận một chút, mang bộ đồ ấy sang cho thứ tỷ đi.”
Thạch Tâm ngay cả nhiệm vụ đầu tiên cũng thất bại, vì thế Thu di nương tuyệt đối sẽ không lãng phí bạc để an trí Thạch Tâm.
Như vậy, Thạch Tâm bị bán đi, nơi t.ử tế không đến được, cũng chỉ có những chốn câu lan viện* kia mới chịu nhận.
“Vâng, tiểu thư.”
Bão Cầm vui vẻ ôm bộ y phục cũ mà Hạ Trì Uyển từng mặc, mang sang cho Hạ Phù Dung.
Vốn đã tức giận vì Hạ Trì Uyển không bị lão Hầu gia phu nhân mắng, ngược lại di nương của mình còn bị lão Hầu gia phu nhân khiển trách một trận, Hạ Phù Dung vừa nhìn thấy bộ y phục kia, liền nổi tính đại tiểu thư.
Hạ Phù Dung không khống chế được, liền đập vỡ hết toàn bộ đồ sứ trong phòng.
“Đem kéo tới đây!”
Hạ Phù Dung nhìn bộ y phục cũ mà Hạ Trì Uyển từng mặc, hai mắt đỏ ngầu.
Dựa vào cái gì đồ Hạ Trì Uyển không cần nàng lại phải cung phụng như bảo bối? Dựa vào cái gì!
----------
*Chốn câu lan viện: chốn lầu xanh
