Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ - Chương 245: Đồ Ngu Ngốc (2)
Cập nhật lúc: 03/01/2026 16:18
Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
“Thế nào, muội dám không để ý tới bản Hầu sao? Cẩn thận bản Hầu đi cáo trạng với cữu cữu Thừa tướng, nói muội thất lễ.”
Tôn Kiên Hành nhìn đôi mắt long lanh ngấn nước của Hạ Phù Dung vì bị mình bắt nạt, trong lòng vui đến không tả nổi.
“Huynh…”
Nghe Tôn Kiên Hành dọa đi mách Hạ Bá Nhiên, Hạ Phù Dung giống như bị điểm trúng huyệt đạo, thân hình mảnh khảnh run lên không ngừng, tựa như bị cách hành xử của Tôn Kiên Hành chọc tức đến mức không chịu nổi.
“Tiếp đãi thì tiếp đãi, huynh tưởng ta sợ huynh chắc!”
Hạ Phù Dung nghiến răng, hung hăng trừng Tôn Kiên Hành một cái, rồi mang vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng, dẫn hắn đi về phía viện của lão Hầu gia phu nhân.
Tôn Kiên Hành đắc thắng quay về, thấy Hạ Phù Dung buộc phải thỏa hiệp, trong lòng thoải mái chẳng khác nào giữa tháng sáu được ăn bát đá bào.
Hắn chính là thích nhất dáng vẻ Hạ Phù Dung rõ ràng không cam tâm, nhưng lại không thể không nghe lời mình.
Hai người rời đi không lâu, Hạ Trì Uyển cùng hai nha hoàn mới từ sau giả sơn bước ra, rồi trực tiếp quay về viện của mình.
“Tiểu thư?”
Bão Cầm nhìn Hạ Trì Uyển, bị những chuyện vừa rồi làm cho khó hiểu.
“Các ngươi thấy lão Hầu gia phu nhân đối đãi với ta thế nào?”
Hạ Trì Uyển nâng chén trà trong tay lên uống một ngụm. Thạch Tâm và Bảo Cầm đều là nha hoàn nhất đẳng của nàng, là những người nàng tin tưởng nhất.
Nếu đã định giữ hai nha hoàn này bên mình đến cuối cùng, vậy có một số chuyện, nàng nhất định phải chỉ điểm cho rõ.
Bằng không, đến khi họ phạm phải những sai lầm chỉ kẻ ngốc mới mắc, thì người khóc chính là nàng.
Nghe nhắc tới lão Hầu gia phu nhân, Bão Cầm liền cười.
“Trong số các tiểu thư, người mà lão Hầu gia phu nhân thích nhất chính là tiểu thư.”
Tiểu thư được lão Hầu gia phu nhân coi trọng, ở trong tướng phủ tự nhiên có thêm một tầng bảo đảm.
“Thạch Tâm, ngươi thấy thế nào?”
Hạ Trì Uyển quay sang nhìn Thạch Tâm, người có sắc mặt hơi khác thường.
Thạch Tâm suy nghĩ một lúc, khẽ nhíu mày, dường như phải hạ quyết tâm rất lớn, mới dám ngẩng đầu lên nhìn Hạ Trì Uyển.
“Nô tỳ cảm thấy… lão Hầu gia phu nhân không thích tiểu thư, thậm chí là không thích bất kỳ vị tiểu thư nào trong tướng phủ.”
Nói xong câu này, Thạch Tâm sợ đến mức cúi đầu xuống, lén liếc nhìn sắc mặt Hạ Trì Uyển.
Thấy trên mặt tiểu thư không hề lộ vẻ không vui, cũng không mở miệng quở trách, Thạch Tâm mới mạnh dạn nói tiếp.
“Ít nhất, lão Hầu gia phu nhân không hy vọng người ngồi vào vị trí tiểu Hầu gia phu nhân lại là tiểu thư nhà chúng ta.”
Vừa rồi Thạch Tâm và Bão Cầm đều đứng hầu bên cạnh Hạ Trì Uyển, nên cuộc đối thoại giữa nàng và lão Hầu gia phu nhân, cả hai đều nghe rất rõ.
“Sao có thể chứ?”
Bão Cầm kinh ngạc, nàng cảm thấy ý mình nghe ra hoàn toàn trái ngược với ý Thạch Tâm nghe được.
“Lão Hầu gia phu nhân rõ ràng khen tiểu thư thông tuệ, là người xuất sắc nhất trong phủ mà.”
Bão Cầm thậm chí còn cảm thấy, tiểu thư rất có hi vọng trở thành tiểu Hầu gia phu nhân.
Hạ Trì Uyển sẽ gả cho ai, Bão Cầm không dám tự tiện phán đoán.
Nhưng nếu có thể gả cho Tôn Kiên Hành, thì cũng là một mối hôn sự tốt.
Ít nhất, dựa vào sự yêu mến của lão Hầu gia phu nhân đối với tiểu thư, cho dù sau này tiểu Hầu gia có bao nhiêu nữ nhân, lão Hầu gia phu nhân cũng nhất định sẽ đứng về phía tiểu thư.
Vì thế, trong lòng Bão Cầm vẫn khá lạc quan về chuyện Hạ Trì Uyển và Tôn Kiên Hành ở bên nhau.
Hạ Trì Uyển bật cười. So với Thạch Tâm, Bão Cầm quả thật còn kém một bậc, có nhiều thứ vẫn chưa nhìn thấu.
Thạch Tâm liếc nhìn Hạ Trì Uyển một cái, rồi chậm rãi phân tích cho Bão Cầm nghe.
“Vừa rồi lão Hầu gia phu nhân đúng là khen tiểu thư, nhưng đồng thời cũng chỉ ra rất rõ một điểm.”
