Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ - Chương 273: Người Quý Ở Chỗ Biết Mình (3)
Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:01
Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Không sợ?
Sao có thể không sợ được chứ?
Kiếp trước, lần đầu tiên Hạ Trì Uyển gặp ông lão này, nàng đã liên tục gặp ác mộng suốt ba đêm liền.
Không hiểu vì sao, nàng luôn có thể ngửi thấy trên người ông lão một mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
Chính mùi m.á.u tanh đó khiến nàng bị ác mộng quấn lấy. Trong mơ, nàng luôn ngâm mình trong một hồ m.á.u đen ngòm, bốc mùi hôi thối, mãi không thể thoát ra.
Nhưng trước mặt cường giả, sợ hãi có ích gì sao?
Bị Hạ Trì Uyển hỏi ngược lại, ông lão sửng sốt một chút rồi bật cười.
“Đúng vậy, cho dù ngươi có sợ thì cũng chẳng làm gì được lão phu.”
Ông lão gật đầu. Nữ oa trước mắt này gan dạ thật, đúng là nghé con không sợ cọp.
“Nếu đã sợ, sao ngươi không kêu cứu?”
Biểu hiện của Hạ Trì Uyển thật sự quá khác với những cô gái bình thường.
Hạ Trì Uyển khẽ nhíu mày.
“Nếu ngươi muốn lấy mạng ta thì tới lúc người khác nghe thấy tiếng kêu cứu chạy tới, e rằng ta đã tắt thở rồi. Còn nếu ngươi không muốn g.i.ế.c ta, ta vừa kêu lên ngược lại sẽ càng nguy hiểm hơn.”
Điểm này, kiếp trước nàng cũng đã nghĩ tới, cho nên dù sợ vẫn không hề kêu la nửa tiếng.
Trong mắt ông lão lóe lên tia tán thưởng.
“Quả nhiên không hổ là nữ nhi của con bé kia, đúng là có phong thái năm đó của nó!”
Cả đời ông gặp vô số người, nhưng nữ oa can đảm như vậy thì chỉ gặp đúng hai người.
Một là nữ oa trước mắt, còn một là mẫu thân nàng - Vân Thiên Độ.
“Nữ oa yên tâm, lão phu tới không phải để lấy mạng ngươi, cho nên cây trâm vàng ngươi đang cầm có thể bỏ xuống rồi. Chỉ một cây trâm nhỏ như vậy mà cũng muốn làm bị thương lão phu sao?”
Ông lão không giấu vẻ kiêu ngạo nói.
Nghe vậy, Hạ Trì Uyển suy nghĩ một chút rồi buông lỏng cây trâm vàng đang siết c.h.ặ.t trong tay.
Chỉ là lúc này lòng bàn tay nàng đã đầy mồ hôi lạnh, bởi nàng đang đ.á.n.h cược một chuyện, hy vọng đời này sẽ khác kiếp trước.
Kiếp trước, từ đầu tới cuối ông lão chỉ nói với nàng ba câu rồi để lại quyển "Bách Thảo Kinh" và rời đi.
Nhưng nhìn bản lĩnh hiện giờ của ông, Hạ Trì Uyển biết sự lợi hại của ông còn vượt xa thứ khiến bao người thèm muốn là "Bách Thảo Kinh".
Vừa lúc nàng buông tay, ông lão khẽ vung tay một cái, cây trâm vàng của nàng vậy mà tự bay vào tay ông.
Hạ Trì Uyển giật mình.
Ông lão nhìn đầu nhọn của cây trâm rồi cười.
“Nữ oa, ngươi định lấy mạng lão phu thật đấy à.”
Đầu nhọn của cây trâm này nếu đ.â.m vào người thì không phải chuyện đùa.
“Ta không muốn ngồi chờ c.h.ế.t.”
Hạ Trì Uyển vô cùng bình tĩnh đáp.
Biết rõ ông lão rất lợi hại nhưng nàng vẫn phải liều một phen, tuyệt đối không chịu bó tay chịu c.h.ế.t.
“Thế nào, ở phủ Thừa tướng sống không tốt sao?”
Ông lão cực kỳ nhạy bén, nghe ra trong lời nàng có sự căm hận và không cam lòng.
Lời của ông khiến Hạ Trì Uyển giật mình tỉnh táo, không dám để lộ thêm suy nghĩ thật của mình nữa.
Nhìn Hạ Trì Uyển như một con mèo nhỏ xù lông đầy cảnh giác nhìn mình, ông lão biết mình hơi quá đáng, dọa tiểu cô nương này rồi.
“Được rồi, không trêu ngươi nữa. Quyển sách này tặng ngươi, lúc rảnh thì đọc giải khuây, sẽ có ích cho ngươi.”
Ông lão ném cho Hạ Trì Uyển một quyển sách dày cộm.
Theo bản năng nàng đưa tay đón lấy, mà tim thì đập thình thịch không ngừng.
Bởi vì nàng biết, thứ mình đang ôm trong tay chính là một bảo vật lớn.
