Từ Thứ Nữ Thành Đích Nữ - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/08/2026 02:01
Những việc làm mờ ám, dơ bẩn này tuyệt đối không thể để cho Hầu gia hay biết.
Cho dù trong lòng mẹ kế có căm hận ta đến thấu xương tột độ đi chăng nữa, thì bà ta lúc này cũng chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng, ngoan ngoãn móc tiền từ trong kho riêng của chính mình ra để bù đắp lại trọn vẹn khoản tiền đã tham ô thiếu hụt.
Mặc dù việc này chỉ mới giải quyết xong phần sổ sách bề nổi, nhưng số ngân lượng thu hồi được cũng đã là một con số khổng lồ không hề nhỏ chút nào.
Ngay sau khi nhận được toàn bộ số tiền đó, ta không hề vội vàng dùng để mua sắm váy áo hay trang sức đắt tiền cho riêng bản thân mình, mà cẩn thận ước lượng lại số tiền lương bổng mà từng hạ nhân trong phủ đã bị bớt xén trong suốt bao nhiêu năm qua, rồi tự tay phân phát bồi thường lại cho từng người một.
Ta còn ân cần dặn dò các hạ nhân rằng, nếu ai không may bị ốm đau bệnh tật thì cứ trực tiếp đến báo với ta để mời đại phu, mọi chi phí t.h.u.ố.c thang khám chữa đều sẽ được phủ đệ hỗ trợ thêm.
Nghe được những lời chăm sóc đầy ân huệ ấy, đám hạ nhân đều nhìn nhau đầy cảm kích, ngay cả những vị quản gia ban đầu còn tỏ ra hoài nghi, mang ý kiến về việc ta đột ngột tiếp quản quyền lực cũng lập tức nở nụ cười niềm nở, vội vàng quỳ rạp xuống tạ ơn.
Ta thong thả nâng ly trà lên nhấp một ngụm, khóe môi vẽ nên một nụ cười nhàn nhạt đầy thâm trầm.
Để có thể sai khiến và thu phục được lòng dạ của đám gia nhân trong phủ, quả thực uy quyền tích lũy qua nhiều năm của mẹ kế đóng vai trò rất quan trọng, nhưng chỉ khi thực sự mang lại lợi ích thiết thực cho họ, thì người ta mới thật tâm tận lực làm việc cho mình.
Dưới áp lực của đạo hiếu đè nặng, ta tạm thời chưa thể ra tay trực tiếp lật đổ mẹ kế, trái lại còn mang hẳn ba hộp tổ yến quý hiếm đến dâng tặng cho bà ta, cốt để tạo dựng danh tiếng là một đứa con hiếu thảo, rộng lượng.
Thế nhưng, đối với đám nha hoàn quản sự thân cận trong viện của mẹ kế, ta lại tuyệt đối không khách khí nương tay chút nào.
Tùy theo mức độ nặng nhẹ của từng người mà ra tay trừng trị, kẻ nào có tội nặng đáng bán thì bán ngay ra chợ nô lệ, kẻ nào kiêu căng hống hách đáng bị đuổi việc thì đày thẳng ra các trang trại nông thôn làm lụng vất vả.
Sau đó, dựa vào ký ức sống lại từ kiếp trước, ta âm thầm chọn lựa vài kẻ hạ nhân từng bị mẹ kế chèn ép, uất ức đến mức ôm hận mà không dám nói, đưa lên hầu hạ ngay sát bên cạnh bà ta.
Những người này đều đã được ta ban ơn huệ và hứa hẹn đầy đủ lợi ích, thế nên mọi nhất cử nhất động của mẹ kế giờ đây đều nằm trọn trong tầm kiểm soát c.h.ặ.t chẽ của ta.
Dù vết thương trên mặt muội muội sau bao nhiêu đớn đau khâu vá cuối cùng cũng bắt đầu khô miệng lên da non, nhưng ác mộng của nó chỉ mới bắt đầu.
Ta ra vẻ người chị cả hiền huệ, ngày ngày sai nhà bếp nhỏ hầm cho muội muội những bát canh tẩm bổ trân phẩm.
Những món canh này thoạt nhìn thì rất có lợi cho việc bồi bổ sức khỏe, nhưng bên trong ta đã âm thầm cho thêm vào vài loại d.ư.ợ.c liệu đặc biệt khiến cho sắc tố da dễ dàng bị thâm đen, khiến cho vết sẹo càng hồi phục thì màu sắc lại càng trở nên sậm đậm, ghê rợn hơn.
Những thủ đoạn tàn nhẫn và hèn hạ này vốn dĩ là ngọn giáo mà chính mẹ kế cùng muội muội từng bàn tính để hại ta trong kiếp trước, giờ đây đem ra áp dụng lại y nguyên lên người bọn họ mới chính là sự trả thù hoàn hảo nhất.
Mỗi ngày đứng trước gương soi, muội muội nhìn thấy vết sẹo lồi dài dằng dặc hệt như con rết nằm chình ình trên mặt, lại thấy màu sắc ngày càng thâm xì đáng sợ, tâm lý của nó cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, trở nên điên dại.
Bên trong khuê phòng, bất cứ thứ đồ đạc gì lọt vào mắt đều bị ả ta đập phá tan tành không còn một mảnh vẹn. Đường đường là một vị đích tiểu thư cao quý của Hầu phủ, đập phá vài món đồ thì có là gì to tát cơ chứ?
Muội muội cứ đập vỡ món nào, thì ta lại sai người mang bổ sung món mới vào món đó, thậm chí còn cố tình phái quản gia đến cửa hàng Trân Bảo Trai để lùng mua cho bằng được những bộ đồ gốm sứ tinh xảo đắt đỏ nhất, tuyệt đối không được để muội muội nhìn thấy đồ thô kệch rẻ tiền mà lại càng thêm kích động tức giận.
Vị quản gia vốn là người tinh ý đã hiểu rõ dụng ý thâm sâu của ta, lúc đến cửa hàng mua sắm còn cố tình thở dài ngao ngán, đem câu chuyện về những hành động điên cuồng không thể kiểm soát của muội muội kể lại cho người bán hàng nghe. Quả nhiên chẳng mất bao lâu, giai thoại này đã nhanh ch.óng lan truyền khắp các ngõ ngách trong kinh thành.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ câu chuyện về việc mẹ kế keo kiệt bớt xén tiền lương của hạ nhân đến mức ép c.h.ế.t người đã truyền đi xa muôn nơi, khiến cho giờ phút này chẳng còn một ai trên đời sinh lòng thương xót cho hoàn cảnh khốn cùng của muội muội nữa.
"Đám hạ nhân khốn khổ đầu đường xó chợ vất vả lắm mới kiếm được dăm đồng tiền mọn nuôi thân, vậy mà những món đồ gốm sứ xa xỉ bị ả ta đập nát trong một ngày còn có giá trị đủ để nuôi sống cả đám gia nhân trong Hầu phủ suốt mười năm trời không lo đói khát đấy!"
"Đúng là gieo nhân nào gặt quả nấy, biết trước có ngày hôm nay thì lúc trước đã chẳng làm ra mấy chuyện thất đức ấy. Nếu không phải vì tính tình bủn xỉn, keo kiệt đến cùng cực, thì sao lại đến mức bị chính gia nhân làm tổn thương rồi rơi vào bước đường t.h.ả.m hại thế này chứ?"
"Ha ha, người ta nói 'ác giả ác báo, gieo gió gặt bão' quả thực không sai chút nào mà!"
"..."
Ngoài kia những lời đàm tiếu, mỉa mai cứ thế vang lên như ong vỡ tổ, chẳng mấy chốc đã bay đến tai Hầu gia.
Ngài tức giận đến mức lôi cổ mẹ kế cùng muội muội ra mắng mỏ cho một trận tơi bời hoa lá, đồng thời công khai tuyên bố cắt giảm toàn bộ ngân sách mua sắm đồ đạc mới cho viện của họ, từ nay về sau chỉ duy trì những khoản chi tiêu thiết yếu nhất cho ăn uống và tiền t.h.u.ố.c thang qua ngày.
Về phần ta, bề ngoài thì luôn ngoan ngoãn vâng lời phụ thân, nhưng sau lưng lại trích ra một phần tiền từ quỹ riêng để âm thầm mua sắm, an ủi muội muội giải khuây.
Hành động cao thượng và rộng lượng ấy khi truyền ra ngoài lại càng khiến cho dân chúng hết lời ngợi khen phẩm hạnh thanh cao của ta, rõ ràng là người bị hại chịu nhiều thiệt thòi nhất nhưng lại biết lấy đức báo oán.
Hơn nữa, việc ta tiếp quản quyền lực quản lý toàn bộ Hầu phủ trong một thời gian ngắn đã giúp cho phủ đệ trở nên ngăn nắp, trên dưới hòa thuận yên bình, điều này càng khiến cho mọi người khẳng định chắc nịch rằng ta đích thực mang phong thái uy nghiêm của một vị chủ mẫu tương lai, chẳng qua trước kia bị mẹ kế áp bức kìm kẹp nên mới bị che lấp tài năng mà thôi.
Nghe những lời ca tụng bay đến bên tai, ta chỉ mỉm cười nhẹ nhõm, điềm tĩnh tiếp tục làm tròn bổn phận của mình.
Cũng chính vào khoảng thời gian khi vết thương trên mặt ta đã hoàn toàn lành lặn, để lại làn da nhẵn nhụi không tì vết, thì phu nhân Nguyên Quốc Công đã long trọng dẫn theo bà mối đến tận cửa phủ Hầu gia để dạm hỏi, thành tâm thành ý muốn cầu cưới ta về làm Thế t.ử phi.
