Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu - Chương 3

Cập nhật lúc: 02/08/2026 13:01

Nam chính đi học bằng xe đạp, tôi không chút khách khí rút đinh chọc thủng lốp xe đối phương: "Đi xe gì chứ? Gầy như cái que tăm thế kia, chạy bộ cho nhanh."

Vậy nên Lục Kính Nghiêu hận tôi đến tận xương tủy cũng là điều dễ hiểu.

Dù sao thì, sáu năm liên tiếp bị bắt nạt, bị sỉ nhục, bị sắp đặt đến từng bước một… thử hỏi có ai có thể nhẫn nhịn được đến thế?

Có một lần tôi bị đám côn đồ chặn ở đầu ngõ đòi tiền.

Lục Kính Nghiêu đứng ở đầu kia con đường nhìn thấy tất cả, thế nhưng người nọ chỉ khẽ liếc một cái rồi lạnh lùng quay người bước đi.

Tối hôm đó, tôi không nhịn được mà chất vấn:

"Sao mày lại giả vờ không quen rồi bỏ đi?"

Anh lặng thinh nhìn tôi, ánh mắt đen láy sâu như vực:

"Chẳng phải anh từng dặn tôi rằng, ra ngoài không được nhận mối quan hệ của chúng ta sao? Anh trai."

Tôi lập tức khựng lại.

Anh rất ít khi gọi tôi là anh trai. Bình thường đều gọi thẳng tên, hoặc đơn giản là nó. Chỉ khi muốn mỉa mai thì anh mới dùng cách gọi ấy.

Thế nhưng, bất kể tôi cố gắng thế nào, thì kết cục vẫn là thất bại.

Thời hạn sáu năm kết thúc. Lục Kính Nghiêu đột nhiên bỏ học.

Anh không muốn học nữa, và cũng không có ý định tham gia kỳ thi đại học.

Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nên liền cuống cuồng đi tìm anh tính sổ. Nhưng cuối cùng, cuộc nói chuyện ấy đã biến thành một trận ẩu đả.

Đương nhiên là tôi thua.

Dù tôi có giả trai tinh vi đến mấy thì bản chất vẫn là con gái, nên sức lực không cách nào đọ nổi với anh.

Ngay khoảnh khắc bị đè xuống đất không thương tiếc, trong đầu tôi liền vang lên giọng hệ thống lạnh như băng:

"Nhiệm vụ thất bại."

Thế nhưng tôi vẫn muốn hỏi cho ra lẽ.

"Tại sao mày lại không học nữa?"

"Vì anh."

Khi tôi còn chưa kịp phản ứng thì câu trả lời ấy đã khiến không khí lặng đi một nhịp.

"Liên quan quái gì đến tôi?"

"Bố nói anh học giỏi, đợi anh thi đỗ đại học xong, sang năm tôi cũng phải thi vào trường đó. Nếu thi không đỗ thì sẽ bị đ.á.n.h."

Lục Kính Nghiêu nhếch mép nở một nụ cười mỉa mai.

"Nhưng ông ấy không biết, người tôi ghét nhất... chính là anh. Bắt tôi vào cùng một trường đại học với anh thì tôi thà không học nữa còn hơn."

Tôi khẽ thở dài.

Đến nước này, tôi không còn gì để giấu nữa.

Sau khi được hệ thống phê duyệt, tôi quyết định cho Lục Kính Nghiêu thấy bộ mặt thật của mình.

Không cần nói nhiều, tôi chỉ vén tay áo lên, để lộ vết bầm tím còn mới, nhàn nhạt hiện trên da.

Vết bầm đó chính là do anh vừa đ.á.n.h.

Giữa ánh mắt kinh ngạc và sững sờ của Lục Kính Nghiêu, tôi nở nụ cười với anh:

"Lục Kính Nghiêu, mày vẫn có thể là chính mình, tốt biết bao."

Ngày hôm sau, tôi rời khỏi thế giới đó.

Hệ thống nhanh ch.óng ngụy tạo thành một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi.

Thế nhưng, điều không ai ngờ tới là kể từ sau khi tôi c.h.ế.t, tiến độ nhiệm vụ đột nhiên tăng vọt.

Lục Kính Nghiêu như được buff toàn diện, không còn giẫm chân tại chỗ nữa mà bắt đầu tiến lên với tốc độ tên lửa. Anh nỗ lực học hành, nghiến răng chịu đựng, và cuối cùng đã thi đỗ vào ngôi trường đại học mà tôi từng ao ước.

Cũng chính là ngôi trường mà, theo đúng quỹ đạo ban đầu, đáng lẽ anh đã phải bước vào từ lâu.

Cũng chính nhờ thành tích bất ngờ ấy mà tôi được hồi sinh.

Lần trở lại này, hệ thống cho phép tôi tận hưởng một cuộc sống hoàn toàn tự do, không còn nhiệm vụ, và cũng không còn ràng buộc gì nữa.

Chỉ tiếc là, tôi còn chưa kịp thở thì đã suýt bị bóp cổ lần nữa.

Được lắm, Lục Kính Nghiêu!

Làm quý bà nhà giàu đúng là không dễ chút nào mà, nếu vẫn muốn giữ mạng thì e rằng tôi phải tính chuyện ly hôn càng sớm càng tốt.

6

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Lục Kính Nghiêu bản chất vốn chỉ là một vở kịch.

Nguyên chủ và anh đều có mục đích riêng, mỗi người lấy thứ mình cần.

Thế nhưng, điều đáng tiếc là nguyên chủ lại không có tinh thần giữ lời.

Ban đầu cô ta đồng ý làm một "phu nhân trên giấy tờ", nhưng sau khi thật sự kết hôn thì lại dần dần động lòng.

Cũng dễ hiểu thôi.

Với gương mặt kia, thân hình kia, khí chất kia, nếu có người phụ nữ nào không d.a.o động thì chỉ có thể là người mù.

Nguyên chủ muốn biến hôn nhân hợp đồng thành hôn nhân thật sự.

Chỉ tiếc rằng Lục Kính Nghiêu không hề cho cô ta cơ hội.

Anh không chỉ lạnh nhạt mà còn cố tình công khai scandal, như thể chỉ cần dằn mặt thêm một chút là đủ để đẩy cô ta ra khỏi cuộc sống của mình.

Ngày tôi xuyên qua, chính là ngày nguyên chủ phát điên vì thấy ảnh chụp thân mật giữa anh và một nữ minh tinh vô danh nào đó.

Vốn dĩ những chuyện ấy chẳng liên quan gì đến tôi.

Thế nhưng chiều hôm đó, trợ lý đột nhiên lao vào phòng như gió bão.

"Phu nhân! Không hay rồi! Lục tổng anh ấy…!"

Tôi còn chưa kịp mở mắt thì giọng đã cất lên:

"C.h.ế.t rồi à?"

Trợ lý lập tức sững người: "Cũng… chưa đến mức đó ạ."

"Vậy thì cậu kích động cái gì chứ?"

Tôi trở mình và tiếp tục nằm dài trên ghế sofa, dáng vẻ lười biếng đến mức còn không buồn nhấc tay.

"Lục tổng bị người ta gài bẫy rồi! Chẳng phải phu nhân từng nói muốn biến giả thành thật sao? Đây chính là cơ hội tốt nhất đấy ạ!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.