Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Chương 207: Bao Thanh Thiên?

Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:07

Giang Hòa xoa xoa hai bàn tay, đúng là ở trong gian phòng đóng kín mít này ấm áp hơn nhiều.

Bụng đã đói rồi, nàng lấy chậu và nước ra rửa tay bắt đầu dùng cơm.

Đầu tiên nàng lấy một chiếc lò sưởi ra, thêm củi vào nhóm lửa, rồi lấy một ít d.ư.ợ.c liệu dưỡng thân xua lạnh đã chuẩn bị sẵn ra sắc t.h.u.ố.c.

Dạo này trời lạnh cắt da cắt thịt, sắc chút t.h.u.ố.c mang theo uống mỗi ngày để tránh cảm mạo phát sốt.

Nếu trong gió lạnh mà cơ thể không khỏe, cộng thêm việc phải liên tục lên đường, đó không phải chuyện nhỏ mà là một việc đặc biệt nguy hiểm.

Ngoài ra còn có thể dùng mùi hương của d.ư.ợ.c liệu để che đậy mùi thơm từ thức ăn của nàng lát nữa.

Trong không gian nhỏ hẹp của căn phòng khách điếm, mùi thức ăn rất khó mà tan hết được.

Mùi t.h.u.ố.c đã bắt đầu tỏa ra từ ấm t.h.u.ố.c, Giang Hòa xới một bát cơm bắt đầu dùng bữa.

Trong không gian còn sót lại một con cá kho, Giang Hòa đã để dành mấy hôm nay rồi, hôm nay không thể để lâu hơn được nữa.

Nàng ăn kèm với cơm trắng, một mạch giải quyết xong con cá.

Ăn xong lại uống một bát canh xương, cái bụng đang đói lép xẹp lập tức cảm thấy dễ chịu.

Rửa sạch bát đũa rồi cất vào không gian, Giang Hòa đứng dậy đẩy hé cửa sổ ra một chút.

Gió và tuyết lập tức tràn vào, nhưng nàng chỉ mở khe hở nhỏ, trong phòng lại có lò sưởi nên cũng không đến nỗi lạnh.

Lúc này đang đợi t.h.u.ố.c sắc, Giang Hòa lấy một đống gỗ ra.

Nàng chọn lọc những thanh dùng được để trên bàn, những thứ còn lại cất vào không gian, sau này dùng để đốt củi cũng hết.

Tiếp đó nàng lấy d.a.o ra, cầm thanh gỗ đã chọn bắt đầu gọt mũi tên.

Mấy ngày trước ở Bảo Nguyên Tự đã tiêu hao không ít mũi tên, nay có thời gian liền bổ sung thêm.

Đợi tới khi t.h.u.ố.c sắc xong, nàng dừng tay, cất gỗ và d.a.o vào không gian, phủi sạch vụn gỗ trên tay rồi rót một bát t.h.u.ố.c uống.

Nàng vừa uống vừa ghé mắt nhìn con ngõ phía sau cửa sổ, nơi đó thỉnh thoảng có vài bóng lưu dân chạy vụt qua, tiếng nói chuyện bên ngoài cũng bắt đầu nhiều hơn.

Có lẽ là huyện lệnh chuẩn bị tập trung phát cơm.

Sau khi t.h.u.ố.c nguội, Giang Hòa nhanh ch.óng uống hết, rửa bát t.h.u.ố.c, rồi thu cả ấm t.h.u.ố.c và lò sưởi vào không gian.

Nàng đóng c.h.ặ.t cửa sổ rồi cài chốt, cầm lấy chiếc nón lá và áo tơi đặt trên bàn, quàng khăn cẩn thận rồi mở cửa đi ra ngoài.

Trong đại sảnh lúc này có mấy vị khách đang ăn cơm, khi Giang Hòa đi ngang qua, nàng nghe thấy chưởng quầy và tiểu nhị đang trò chuyện với họ, đề tài là về vị huyện lệnh huyện Bình La.

Họ khen ngài ta trách nhiệm với dân, thương dân như con, hết lời tán tụng ngài là một vị quan tốt.

Giang Hòa nhớ lại lúc mới vào khách điếm, cũng đã nghe thấy có người khen ngợi như vậy.

Chẳng lẽ huyện lệnh Bình La thật sự là một vị quan thanh liêm, là một vị quan tốt?

Thấy nàng đi ra, tiểu nhị đứng cạnh quầy liền chào hỏi.

"Khách quan, người ra ngoài ạ? Sắp tập trung rồi, địa điểm tập trung ở phía bên kia."

Tiểu nhị đương nhiên biết chuyện trong thành, liền chỉ hướng cho nàng.

Giang Hòa gật đầu với tiểu nhị, tiếp tục đi ra ngoài, nàng muốn tới xem tình hình thế nào.

Vừa ra tới cửa, gió tuyết rít gào ập vào người, nàng kéo khăn quàng lên che kín, thuận theo hướng tiểu nhị chỉ mà đi.

Sau khi băng qua một con ngõ nhỏ, lưu dân trên đường bắt đầu đông dần, họ gọi nhau í ới, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ tươi cười chạy về một hướng.

Phía trước truyền tới tiếng chiêng liên hồi, mọi người đuổi theo tiếng chiêng mà chạy, Giang Hòa cũng đi theo tới đó.

Rẽ một khúc ngoặt là thấy ngay quảng trường tập trung mà binh lính nói lúc trước, nơi đó đã vây kín rất nhiều lưu dân.

Phía trước lưu dân là một cái đài cao, trên đài có dựng lều che.

Bên cạnh đã có hai đội binh lính canh giữ, một trong số đó đang cầm chiêng gõ liên tục.

Giang Hòa đi theo đám lưu dân tới vây quanh phía dưới chờ đợi, khoảng một khắc sau, lại có một đội binh lính khiêng mấy chiếc chậu lớn tới.

Khi lên tới đài cao, họ đặt chậu lớn dưới lều che.

Chậu vừa đặt xong, hai người đàn ông trung niên liền bước lên đài cao.

Một người mặc quan phục, một người mặc phục trang sư gia, chính là huyện lệnh huyện Bình La – Thẩm Cao và Vương sư gia.

Hai người vừa lên, tiếng chiêng của binh lính liền dừng lại, binh lính đồng loạt hành lễ với họ.

Đám lưu dân phía dưới thấy vậy cũng lập tức quỳ xuống: "Huyện lệnh đại nhân."

"Được, được, mọi người không cần đa lễ, không cần đa lễ." Thẩm Cao vội vàng vẫy tay ra hiệu mọi người không được quỳ.

"Tạ đại nhân." Đám lưu dân tạ ơn rồi mới đứng dậy.

Giang Hòa ngồi xổm dưới đất cùng đám lưu dân một lát, đợi tới khi họ đứng lên thì nàng cũng đứng dậy theo.

Phía sau còn vài vị lão nhân lưu dân, vì chân tay bất tiện nên đi chậm hơn.

Nghe thấy phía trước mọi người đều đang quỳ lạy tạ ơn Thẩm Cao, họ cuống cuồng vội vã chạy theo, nhưng vì quá hoảng loạn mà mất thăng bằng, chẳng may té ngã xuống đất.

Thẩm Cao đứng trên cao trông xa, thấy mấy vị lão nhân bị ngã phía sau liền vội vàng phân phó binh lính.

"Mau, các ngươi mau theo ta, đi đỡ mấy vị lão nhân phía sau dậy, có mấy người té ngã rồi."

"Tuân lệnh."

Thẩm Cao đi trước, binh lính vội vàng theo sau.

Đến nơi, y tự tay đỡ lấy lão nhân, ân cần hỏi han.

"Lão nhân gia, người không sao chứ? Không ngã bị thương chỗ nào chứ?"

"Huyện lệnh đại nhân!" Lão nhân ngẩng đầu nhìn người trước mặt, thụ sủng nhược kinh, vội vàng muốn quỳ xuống.

"Thôi nào." Thẩm Cao đỡ lấy lão nhân đang muốn quỳ, lại ân cần hỏi thêm một câu: "Vừa rồi các người không bị ngã thương chứ?"

Lão nhân vội nói: "Không sao, thảo dân không sao, đa tạ huyện lệnh đại nhân quan tâm."

"Không sao là tốt, không sao là tốt."

Thẩm Cao dắt người đi về phía trước, đưa mấy vị lão nhân vào trong đám đông lưu dân, lại còn dặn dò những lưu dân xung quanh.

"Họ vừa mới bị ngã, lát nữa lúc phát bánh màn thầu, các người nhớ chiếu cố họ một chút."

"Vâng, vâng, đại nhân cứ yên tâm." Người bên cạnh vội vàng đáp lời.

"Đa tạ huyện lệnh đại nhân." Mấy vị lão nhân vẫn không kìm được lòng cảm kích, trong lòng vô cùng xúc động, nước mắt muốn trào ra.

Lần này đúng là có ngày lành để sống rồi, huyện lệnh của Bình La huyện thật là người tốt, đối với những lão già vô dụng như họ mà cũng ôn hòa đến thế.

Thẩm Cao mỉm cười với họ rồi mới dẫn binh lính trở về đài cao.

Vừa lên tới nơi, y bắt đầu cất tiếng gọi đám lưu dân phía dưới.

"Mọi người dọc đường vất vả rồi, ta biết đường đi không dễ dàng, mọi người đi tới đây chắc hẳn đã chịu biết bao cay đắng. Bản quan trong lòng vô cùng hổ thẹn, đều do bản quan tài hèn sức mọn, không thể sớm giải cứu mọi người khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng."

"May mà bây giờ vẫn chưa muộn, vẫn còn cơ hội. Mọi người đã đến Bình La huyện, bản quan nhất định sẽ dốc hết sức mình giúp đỡ mọi người, để mọi người sớm kết thúc cuộc sống nay đây mai đó."

"Thanh thiên đại lão gia ơi!"

"Đa tạ thanh thiên đại lão gia đã bằng lòng tiếp nhận chúng con."

"Đại nhân một lòng vì chúng con, chúng con sau này nhất định sẽ nỗ lực hết mình, không phụ lòng tin tưởng và giúp đỡ của ngài."

Những lời này của Thẩm Cao khiến đám lưu dân rơi lệ, họ vừa khóc vừa quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

Thấy mọi người đều quỳ cả xuống, Giang Hòa đành phải cúi người xuống theo.

Nghe tiếng khóc than vang lên phía dưới, Thẩm Cao trên đài cũng không kìm được khóe mắt ướt đẫm, y giơ tay lên lau nhẹ.

"Được rồi, được rồi, nỗi oan ức của mọi người bản quan đều hiểu cả. Từ nay về sau sẽ ổn thôi, bản quan có chuẩn bị một ít bánh màn thầu, mọi người hãy dùng tạm để lót dạ nhé."

Nói đoạn, y ra lệnh cho Vương sư gia và binh lính giúp phát bánh xuống dưới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.