Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Chương 211: Vui Mừng Đến Phát Khóc

Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:07

"Tốt quá rồi, nếu ngày nào cũng được ăn bánh bao thế này thì c.h.ế.t cũng không nuối tiếc."

"Huyện lệnh đại nhân thật quá tốt, đa tạ huyện lệnh đại nhân."

Lưu dân lũ lượt khen ngợi, cười đến không thấy cả mắt.

Từng miếng từng miếng ngấu nghiến bánh bao, chẳng hề thấy khô, đến cả ngụm nước cũng chẳng cần uống.

Đợi Thẩm Cao và Vương sư gia đi ra phía xa, Giang Hòa lại cầm bánh bao lên ngửi thử.

Giống y như bánh bao đêm qua, bánh bao này cũng có mùi vị khác lạ đó.

Bẻ đôi bánh bao ra ngửi lại, mùi vị càng đậm hơn.

Sau khi xác nhận, nàng khéo léo lấy tay che lại rồi nhanh ch.óng thu bánh bao vào không gian, đổi một chiếc khác ra.

Trước mặt mọi người, nàng ăn chiếc bánh bao đã đ.á.n.h tráo.

Sau khi ăn xong bánh bao, Thẩm Cao lại cho phát nước, đợi lưu dân uống xong, ngài lại ra lệnh cho binh lính gõ trống.

Ngài công bố: "Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu phân chia nơi ở cho mọi người."

Vương sư gia đưa tới một tờ danh sách, đám lưu dân bên dưới chăm chú lắng nghe.

Thẩm Cao nhận lấy tờ giấy bắt đầu công bố.

"Đội ngũ làng Triệu, đội ngũ làng Lưu, đội ngũ kết hợp Trương - Vương, cùng gia đình Tiền Nhị Ngưu và đội Phương Vượng, theo lời các người, trên đường đi vốn đã quen biết nhau, vậy giờ đây sẽ được phân cùng một nhóm."

"Các người hãy tới làng Tần cũ ở trấn Bao Khẩu, làng Tần cách trấn Bao Khẩu hay huyện Bình La đều không xa, sau này đợi các người ổn định, tới trấn làm ăn hay tìm việc, hoặc tới huyện buôn bán tìm kế sinh nhai, đều có nhiều đường để làm giàu."

"Dân làng Tần vốn cũng là phú nông, nhưng họ không đợi được lúc ta tới nhậm chức đã sớm lánh nạn đi mất rồi, nên làng giờ bỏ không."

"Các người tới đó không cần dựng nhà cũng có chỗ ở, có thể giảm bớt áp lực hiện tại, sau này nếu họ có người quay về, lúc đó dù phải nhường nhà, tin rằng lúc đó trong tay các người cũng đã có bạc để dựng nhà riêng rồi."

Nói đến đây, lòng người đã sục sôi.

"Tốt quá, tốt quá, cuộc sống sau này cuối cùng cũng có hy vọng."

Cho họ tới làng Tần, lại còn gần cả trấn Bao Khẩu lẫn huyện Bình La!

Đây quả thật là một nơi quá tốt, Thẩm đại nhân đối với họ thật sự rất tốt!

"Thanh thiên đại lão gia, thanh thiên đại lão gia, lưu dân chúng ta có cứu tinh rồi." Lưu dân đồng thanh hô lớn.

Những người được xướng tên phân tới nơi ở mới mừng đến phát khóc.

"Được rồi, mọi người đừng khóc, vẫn còn nữa đây." Thẩm Cao đùa vui.

"Hơn nữa, để giúp mọi người vượt qua khó khăn, mỗi người còn được phát hai mươi cân lương thực, ngoài ra còn được miễn thuế ba năm."

Đám lưu dân được phân đi nghe xong cuối cùng không kìm nổi mà bật khóc thành tiếng.

"Huyện lệnh đại nhân, thật là thanh thiên đại lão gia!"

"Thanh thiên đại lão gia!"

Người được phân đi thì òa khóc, người chưa được an trí thì vô cùng ngưỡng mộ, nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Những người này được phân tốt như vậy, tới lượt mình chắc chắn cũng sẽ không tệ.

Cũng có vài người vốn không định ở lại, giờ nghe thấy đãi ngộ tốt như vậy thì cũng bắt đầu d.a.o động.

Đợi cảm xúc của lưu dân dịu xuống, khóc xong rồi, Thẩm Cao mới tiếp tục sắp xếp, lần này là ra lệnh cho Vương sư gia.

"Vương sư gia, ông đi sắp xếp vài binh lính chuẩn bị mấy chiếc xe ngựa, tính theo đầu người, mang theo lương thực rồi đưa mọi người tới làng Tần, cũng mau ch.óng làm hộ tịch mới cho họ đi."

"Tuân lệnh, đại nhân." Vương sư gia hành lễ, gọi vài binh lính tới dặn dò đôi câu.

Binh lính tiến lên gọi những lưu dân vừa được phân chia: "Các người đi theo chúng ta, chúng ta dẫn mọi người tới huyện nha lấy xe ngựa."

"Đa tạ huyện lệnh đại nhân."

Những người chuẩn bị rời đi cùng quỳ xuống, dập đầu cảm tạ Thẩm Cao rồi mới rời đi.

Người ở lại nhìn những người kia sắp sửa được tới nơi ở mới, lòng lại càng thêm ngưỡng mộ, đều mong chờ sự an trí dành cho mình tiếp theo.

"Chúng ta còn có thể chọn ở lại không?" Cuối cùng có người không kìm được bèn mở lời hỏi thử.

Thẩm Cao cười đáp: "Tất nhiên là được, dù các người muốn ở lại lúc nào, bản quan đều chấp thuận, các người muốn nương nhờ bản quan cũng là sự tin tưởng dành cho ta."

"Bản quan sẽ không khiến các người thất vọng, hiện tại huyện Bình La có không ít nơi bỏ trống, vẫn còn nhiều chỗ tốt, mọi người đều sẽ được an trí t.ử tế."

"Tốt quá rồi, đa tạ huyện lệnh đại nhân đã cho chúng ta cơ hội."

"Không sao, mọi người đều là dân chúng Lâm Việt, bản quan có trách nhiệm chăm lo. Được rồi, ai muốn ở lại thì mau tới chỗ Vương sư gia đăng ký đi."

Một vài lưu dân muốn ở lại vội vàng đi tìm Vương sư gia.

Sau khi Thẩm Cao rời đi, những lưu dân còn lại cũng tản ra.

Giang Hòa nãy giờ vẫn chưa tìm được khách điếm, nàng định tiếp tục đi tìm, nên rảo bước hướng về con phố chính.

Cuối cùng nàng cũng thấy bên ngoài một khách điếm có vài binh lính vây quanh, dường như đang tra xét điều gì đó.

Giang Hòa biết đây hẳn là khách điếm vừa bị cướp người.

Nàng muốn tiến lại gần xem tình hình, nhưng xung quanh đã bị binh lính ngăn lại.

Dù là người dân trong thành hay lưu dân qua đường đều không được phép tiến lên.

Giang Hòa rời đi, đi về phía sau để xem xét các khách điếm khác, cũng như kiểm tra khoảng cách giữa khách điếm xảy ra sự cố và nơi nàng đang nghỉ chân.

Vừa đến nơi, nàng đã thấy lưu dân ở các khách điếm khác đang bắt đầu dọn đồ đạc rời đi.

Trong số họ, có những người thay đổi ý định, muốn ở lại nên dọn ra để tập trung cùng một chỗ với các lưu dân khác.

Như vậy vừa tránh được việc ở riêng lẻ trong khách điếm dễ bị cướp bóc, lại vừa tiện để mọi người làm quen lẫn nhau.

Còn một số khác thì vẫn giữ ý định rời đi, họ đã bàn bạc sẽ ở cùng một khách điếm để tiện bề chăm sóc nhau.

Giang Hòa đi theo họ, thấy họ dự định chuyển đến khách điếm phía trước nàng, nhưng do không đủ phòng nên một nhóm người đành phải chuyển đến khách điếm nơi nàng đang ở.

Tại quầy, chưởng quầy đang bận rộn đăng ký phòng. Vừa xong một gian, tiểu nhị liền dẫn khách đi, Giang Hòa nhìn thấy có người cũng đến dãy phòng chữ Địa ở lối vào hậu viện.

Hai khách điếm gần kề đều có lưu dân, xem ra thời cơ để dò la tin tức đã tới rồi.

Giang Hòa rời khỏi đó, đi về phía đường cái.

Trở lại phố chính, nàng bắt đầu lấy bánh bao ra ăn.

Bữa trưa chỉ ăn một cái màn thầu nên nàng đã đói lả. Dù sao ở đây không ai dám cướp bóc trắng trợn trên phố, lại còn có thể làm công kiếm cơm.

Mọi người chắc chắn sẽ tưởng nàng vừa làm việc mà có được, sẽ không nghi ngờ nguồn gốc chiếc bánh bao này.

Sau khi ăn no, nàng bắt đầu tản bộ, vừa làm quen với phố xá vừa muốn mua sắm chút đồ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.