Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Chương 26: Mượn Lửa.
Cập nhật lúc: 05/05/2026 06:42
Khương Hòa thấy người đi tới thì nhìn với ánh mắt cảnh giác. Trương Minh lập tức tươi cười, áy náy xua xua tay với nàng.
"Tiểu huynh đệ, ngươi đừng sợ, cũng đừng hiểu lầm. Ta tới đây là thấy đống lửa của ngươi đã cháy rồi, muốn hỏi xem chúng ta có thể mượn chút lửa để nhen đống lửa của mình lên không?"
Ngày nay củi quý, cỏ khô để mồi lửa cũng quý. Đã có người đốt lửa rồi, họ muốn giữ tinh thần tiết kiệm, cái gì tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm.
Trương Minh phẩy tay, để lộ nắm rễ cây cầm trong tay.
Hắn vội vàng đưa về phía Khương Hòa, gãi gãi đầu: "À, hôm nay thấy ngươi không đào rễ cây, đây là chút thành ý của nhóm người chúng ta, hy vọng ngươi nhận cho, đừng chê."
Thấy người tới khá khiêm tốn lễ phép, Khương Hòa cúi đầu nhặt một cành củi từ đống lửa đưa sang.
Trương Minh lại xua tay: "Không, không, chúng ta không thể nhận củi của ngươi. Ta mang củi tới để mồi lửa rồi, người đông sức mạnh, củi chúng ta mang theo nhiều hơn ngươi. Ngươi một mình đi đường không dễ dàng gì, chúng ta không thể chiếm tiện nghi của ngươi được."
Nói rồi, hắn lấy một cành củi từ bên thắt lưng, cười cười đưa tới.
Khương Hòa nhận lấy, đặt vào đống lửa.
Trương Minh lại chìa nắm rễ cây ra, Khương Hòa không nhận.
Trương Minh khựng lại một chút, dường như nghĩ tới điều gì, vội lấy cái hũ bên người ra, mở nắp rồi đưa về phía Khương Hòa.
"Tùy ngươi chọn một con."
Khương Hòa nhìn con giun đang nguẩy nguẩy trong hũ, xua tay, trả lại cành củi đã bén lửa xuống đất.
Trương Minh nhận lấy củi, liên tục nói cảm ơn.
"Cảm ơn tiểu huynh đệ, lát nữa buổi tối nghỉ ngơi, ngươi cứ đợi chúng ta đốt lửa trước, rồi qua mượn lửa nhé."
Hắn tưởng Khương Hòa là kẻ câm, cũng không đợi nàng đáp lời, tự nói xong lời cảm ơn rồi cầm củi quay về nhóm để đốt lửa.
Đội của Trương Minh chỉ đốt một đống lửa, cả đám ngồi quây tròn quanh lửa để sưởi ấm.
Lửa không thể lãng phí, họ treo nồi lên trên, múc đầy một nồi tuyết bắt đầu nấu ăn.
Hôm nay họ đào được một con giun, có thể lấy một con ra ăn, khuấy động hương vị canh.
Dùng nước tuyết rửa sạch giun, một con giun cắt thành nhiều khúc bỏ vào nồi.
Bốc một nắm gạo thô cho xuống nồi, cùng với rễ cây đào được hôm nay.
Sau khi cho đủ nguyên liệu, mọi người lẳng lặng chờ đợi.
Ánh mắt ai nấy đều dán c.h.ặ.t vào nồi trước mặt, bụng đói kêu ùng ục.
Khi đội của Trương Minh đang nấu cơm thì phía Khương Hòa đã bắt đầu ăn rồi.
Hôm nay ăn bánh, bánh nàng làm bề ngoài không bắt mắt, hai bên cũng không ngồi sát nhau nên không nhìn ra được bánh làm từ bột mì trắng.
Ăn xong một chiếc bánh Khương Hòa vẫn chưa no, cảm giác như voi ăn một con muỗi, không ăn no buổi chiều đi đường sẽ không có sức, nàng phải ăn thêm hai cái nữa.
Nhưng nàng cũng không thể đường hoàng ăn ngay tại chỗ được. Nàng chỉ có một chiếc gùi, trông thì không chứa được bao nhiêu lương thực, nếu nàng ăn một lúc ba cái bánh mà không biết tiết kiệm, chắc chắn kẻ khác sẽ sinh nghi. Nàng không muốn rước lấy phiền phức bị người khác dò xét.
Đợi đến khi nước trong nồi sôi, nàng cúi đầu xuống, tranh thủ lúc không có ai chú ý, mượn động tác đưa tay lên để che chắn, nàng cầm bánh c.ắ.n một miếng, ăn vụng thành công.
Cảnh này chẳng khác nào những học trò lén ăn vụng trong lớp, tranh thủ lúc thầy giáo quay lên bảng viết bài.
Sau khi ăn vụng xong hai cái bánh, Khương Hòa lại uống thêm một bát nước đường đỏ, lúc này mới thấy no bụng.
Ăn no rồi thì đến lúc ngâm chân cho thoải mái chút. Phải xử lý mấy nốt phồng rộp, băng bó cẩn thận, vì cả buổi chiều tới đây đều phải trông cậy cả vào đôi chân này.
Bên kia, đồ ăn của đội ngũ cũng đã nấu xong, mọi người ai nấy đều không kìm được mà cầm bát chờ sẵn.
Khi nắp nồi được mở ra, thức ăn nấu bên trong rất ít và đã chìm hết xuống đáy, nhìn sơ qua thì chỉ thấy một nồi nước loãng, nhưng dù sao vẫn có chút mùi thơm.
Trương Minh dùng muôi khuấy mạnh trong nồi để thức ăn dưới đáy nổi lên, sau đó tranh thủ từng thìa múc chia cho mọi người.
Thức ăn nấu đều đã được đếm kỹ, thịt giun đất mỗi người một đoạn, rễ cỏ mỗi người năm cái, gạo thô thì tùy mắt mà múc lấy vài hạt. Nước thì bao no, hiện tại họ không thiếu nước nên nấu một nồi to đùng.
Múc cơm xong, mọi người bắt đầu húp, lấy cành cây làm đũa khua khoắng trong bát.
Thịt giun đất không nỡ ăn, gạo cũng không nỡ ăn, thôi thì đành ăn rễ cỏ trước vậy.
Họ húp vội vài ngụm nước canh cho đỡ đói, đúng là đói đến phát khổ, sau đó mới vớt lấy một cái rễ cỏ, nhai kỹ từng chút một.
"A Tú, lại đây, muội ăn đi."
Trương Minh dùng cành cây khều trong bát, sau bao nhiêu lần vớt vát cuối cùng cũng tìm được đoạn thịt giun kia, hắn gọi nữ t.ử bên cạnh rồi gắp thịt giun bỏ vào bát nàng.
Nàng ấy liền dời bát đi, giữ khoảng cách: "A Minh ca hãy ăn đi, trong bát muội đã có rồi, muội không cần đâu."
Trương Minh đứng dậy, đi sang phía bên kia của A Tú, tìm bát nàng rồi nhất quyết gắp thịt giun bỏ vào bát nàng.
Ngoài thịt giun đất, hắn lại vớt thêm một hồi tìm được vài hạt gạo, cũng bỏ hết vào bát A Tú.
A Tú nhìn Trương Minh trước mặt, hốc mắt hơi đỏ lên, vội quay mặt đi nén nỗi xúc động, nuốt ngược cảm giác chua xót vào lòng.
Nàng vớt đoạn thịt giun cho vào miệng ăn trước: "A Minh ca, rất ngon."
Trương Minh lúc này mới mỉm cười hạnh phúc, bưng bát húp hai ngụm nước canh, rồi lại ăn một cái rễ cỏ.
"A Tú, rễ cỏ nấu nước này cũng rất ngon, thơm thơm thanh thanh."
A Tú cũng vớt một cái rễ cỏ, cho vào miệng nhai.
"Ừm, đúng là rất ngon, lát nữa chúng ta đào thêm nhiều chút."
Nụ cười trên mặt Trương Minh chợt tắt, nhìn A Tú thì thầm: "Đều tại ta không tốt, khiến muội phải chịu khổ cùng ta."
A Tú vội lắc đầu an ủi: "Không phải tại huynh, sao lại trách huynh được chứ? Huynh nỗ lực như vậy để muội có cuộc sống tốt hơn, đây là thiên tai mà, ai cũng không thể làm gì được."
"Thật ra chỉ cần được ở bên huynh là muội đã thấy vui rồi, muội không thấy khổ đâu. Chúng ta còn có tương lai mà, đợi đến khi tới được nơi không còn bão tuyết, chúng ta sẽ đi khai hoang trồng trọt, mọi thứ nhất định sẽ dần tốt lên thôi."
Trương Minh tức thì phấn chấn hẳn lên.
"Đúng vậy, ta có thừa sức lực, nhất định ta sẽ khai hoang thật nhiều, trồng thật nhiều lương thực, nhất định phải để A Tú ăn no, sống những ngày tốt đẹp."
Lời nói của hai người khiến những kẻ xung quanh cũng thấy kích động.
"Chúng ta thật sự có thể tới được nơi như thế sao?"
Trương Minh đáp: "Được chứ, nhất định được! Đến lúc đó tất cả chúng ta cùng đi khai hoang, khai thật nhiều, trồng thật nhiều lương thực."
"Được!"
Mọi người cùng đáp lời, trên mặt lộ rõ niềm khao khát.
Chính niềm khao khát này đã nâng đỡ mọi người c.ắ.n răng bước tiếp.
Tranh thủ lúc Trương Minh đang cười lớn, A Tú vớt đoạn thịt giun còn lại trong bát, nhét thẳng vào miệng hắn.
"A Minh ca ăn đi, không có sức thì sao bước nổi, sao tới được nơi mới."
Sự việc quá bất ngờ, Trương Minh khựng lại, cổ họng trượt một cái, đoạn giun đã bị hắn nuốt trôi, không kịp nhả ra.
Đương nhiên là cũng chẳng kịp cảm nhận vị ngon.
Thế là hết sạch.
Hắn cố tình cười nói: "Ngon, ngon thật, thơm lắm."
Nhưng thực tế thì hắn nào biết vị gì chứ!
