Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã! - Chương 138: Lục Lễ
Cập nhật lúc: 18/04/2026 02:28
Tác giả: Nguyệt Đệ
Hoàng thượng đã hạ khẩu dụ, trên dưới Bùi phủ cùng các quan viên Lễ bộ thảy đều bận rộn đến mức đảo lộn cả lên.
Từ mùng Bốn Tết đã bắt đầu rục rịch, thời gian gấp gáp, trọng trách nặng nề, bọn họ không dám lơi lỏng dẫu chỉ một khắc.
Định Viễn hầu phủ đồng dạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Hai cô tiểu thư chuẩn bị gả đi, hôn kỳ lại trùng vào một ngày, quả thực khiến người ta bận đến bở hơi tai.
Khương Vũ Đồng thầm nghĩ đến số của hồi môn mẫu thân ruột để lại hẳn vẫn còn đang nằm trong kho của hầu phủ.
Vì thế, vào đúng ngày mùng Ba Tết, nàng thân chinh đi ra tiền viện tìm Khương hầu gia - vị tra cha của mình, để thưa chuyện.
“Phụ thân, nữ nhi nay sắp sửa gả vào Bùi phủ, không rõ của hồi môn mẫu thân để lại, người có thể giao lại cho nữ nhi chăng?”
Khương hầu gia mở to hai mắt kinh ngạc nhìn Khương Vũ Đồng: “Của hồi môn của mẫu thân con đâu còn lại bao nhiêu, năm xưa đã đem ra tiêu dùng gần hết rồi.”
“Thế ư? Trong tay nữ nhi hiện đang giữ một bản danh sách của hồi môn của mẫu thân năm đó, trên đó ghi chép vô cùng rành mạch, phụ thân hẳn sẽ không không biết chứ.”
“Khụ, việc này vi phụ đương nhiên hiểu rõ. Nhưng mẫu thân con gả vào hầu phủ nhiều năm, tiêu xài cũng đi quá nửa, đây là sự thật không thể chối cãi, con cứ đi mà hỏi thăm.”
Từ chỗ luống cuống ban đầu, Khương hầu gia lấy lại tinh thần, lập tức bày ra dáng vẻ đường hoàng, lý lẽ vững vàng.
Khương Vũ Đồng thừa biết cái c.h.ế.t năm xưa của mẫu thân không hề đơn giản, nhưng suốt nửa năm sống tại Định Viễn hầu phủ, nàng vẫn chưa tra ra được manh mối gì.
Của hồi môn của mẫu thân quả thực đã bị dùng hết hơn phân nửa, nguyên nhân chính là vì năm đó Định Viễn hầu phủ sa sút.
Mẫu thân nhất kiến chung tình với tra cha, trút hơn phân nửa của cải của mình để dốc lòng tương trợ.
Có đủ ngân lượng làm hậu thuẫn, tra cha giải quyết được nỗi lo thâm hụt, mới từ từ khơi thông các mối quan hệ.
Nhờ vậy Định Viễn hầu phủ mới được vực dậy, không đến nỗi rơi vào cảnh lụi bại hoàn toàn.
Than ôi, đầu óc mê muội vì tình thì hỏng bét, kết cục chuốc lấy chính là thê lương nhường này!
Dù trong lòng tỏ tường mọi sự, trên mặt nàng vẫn cố ý bày ra vẻ không phục.
“Vậy sao? Vậy xin phụ thân hãy nhìn vào tờ danh sách này, đây là bản liệt kê do đích thân Lý ma ma kiểm điểm trước lúc mẫu thân lâm chung.
Mẫu thân đã dặn dò rõ ràng, toàn bộ số tài sản còn lại thảy đều giao cho con.”
Khương hầu gia đón lấy tờ danh sách khác, ký ức bao năm bị chôn vùi nay lại bất ngờ ùa về.
Khương hầu gia nhớ lại người vợ nguyên phối, trước khi qua đời từng tha thiết khẩn cầu ông hãy chăm sóc thật tốt cho nàng và cô con gái duy nhất - Đồng nhi.
Vật đổi sao dời, rất nhiều mảnh ký ức đã phai mờ theo dòng chảy của thời gian.
Nay, đại nữ nhi lại một lần nữa đào bới lên, mang ra ánh sáng để nói chuyện phải trái.
Giả sử đại nữ nhi chỉ gả vào một gia đình bình thường, số của hồi môn kia ông nhất định sẽ không lấy ra.
Thế nhưng, nhà chồng tương lai của nàng lại là Bùi gia - gia tộc đệ nhất thiên hạ.
Chẳng những phải hoàn trả số của hồi môn ấy, bản thân ông còn phải đắp thêm vào không ít, tuyệt đối không thể để mất thể diện.
“Ừm, chuyện của hồi môn ta đồng ý, ngày mai ta sẽ bảo Tùng Bách giao chìa khóa cho con.
Mặt khác, chỉ dựa vào của hồi môn của mẫu thân con chắc chắn là không đủ. Đến lúc đó, ta và mẫu thân hiện tại của con sẽ trợ cấp thêm một phần nữa.”
Thấy tra cha đáp ứng sảng khoái như vậy, Khương Vũ Đồng thoáng chút ngạc nhiên, rồi ngay lập tức gật đầu.
“Đa tạ phụ thân, mẫu thân.”
Khi Khương hầu gia bước vào Xuân Hi Viện, Đỗ thị đang bận rộn tới mức sứt đầu mẻ trán. Nào là đón tiếp tân khách các phủ qua lại, nào là chuẩn bị sắm sửa của hồi môn cho hai cô con gái.
“Hầu gia, người đến rồi, mau ngồi đi, thiếp thân đang có chuyện muốn bàn bạc cùng người.”
“Danh sách của hồi môn cho Thư nhi và Đồng nhi ta đã soạn thảo xong, người xem thử xem còn cần bổ sung thêm thứ gì không.”
Khương hầu gia chăm chú xem xét, thỉnh thoảng đưa ra vài lời góp ý, cơ bản không để lộ ra sơ hở nào.
Hai người bận rộn suốt cả một ngày trời mới phác thảo đại khái xong xuôi danh sách của hồi môn.
Về phần có cần gia tăng thêm nữa hay không, còn phải xem sính lễ nhà trai mang đến ra sao.
Một bên là Tam hoàng t.ử, một bên là Bùi gia, thảy đều không phải hạng gia thế tầm thường. Sính lễ chắc chắn chỉ có thừa chứ không thiếu.
Ngày mùng Sáu tháng Giêng, Tam hoàng t.ử cùng băng nhân mang theo sính lễ hậu hĩnh tới cửa.
Khương hầu gia và Đỗ thị nhiệt tình tiếp đãi đoàn người. Nhìn sính lễ chất đầy khắp phòng, khóe môi Đỗ thị cười đến mức muốn đông cứng lại.
Tuy rằng sự tình đẩy đưa ngoắt ngoéo, nhưng kết cục hiện tại cũng coi như mỹ mãn.
Đoàn người của Tam hoàng t.ử chân vừa rời đi chưa bao lâu, thì Bùi Trọng Thâm, Vệ thị, Bùi Cảnh Dập cùng băng nhân lại tiếp gót bước tới.
Đám gia nhân vừa khiêng sính lễ của Tam hoàng t.ử vào tới hậu viện, còn chưa kịp nghỉ ngơi lấy hơi.
Thì gia đinh Bùi gia lại khệ nệ khiêng từng rương từng rương sính lễ tiến vào. Gia đinh gác cổng nhìn cảnh tượng ấy mà trợn tròn cả mắt.
Trước đó nhìn thấy sính lễ của Tam hoàng t.ử đã thấy vô cùng xa hoa, nay lại chứng kiến dãy sính lễ trải dài không thấy điểm cuối này.
Không khỏi thầm than một câu, quả danh bất hư truyền là đệ nhất thế gia, ra tay vô cùng hào phóng.
Bùi Trọng Thâm cùng mọi người cũng không hề dong dài, mọi nghi thức quy củ đều được thực hiện trôi chảy. Bùi Cảnh Dập ngóng mắt tìm nửa ngày trời vẫn không thấy bóng dáng vị hôn thê, trong lòng không khỏi hụt hẫng.
Nhưng rồi nghĩ lại, hôn kỳ gấp gáp, trước lúc đại hôn hai người gặp mặt quả thực không hay cho lắm.
Nghĩ thông suốt, nỗi nghẹn ngùng trong lòng mới vơi đi phần nào, hắn cất bước theo song thân cáo từ rời đi.
Khương Vũ Đồng đứng nhìn viện nhỏ của mình bị số sính lễ kia dần dần lấp đầy, không khỏi cảm thán: “Bùi gia quả nhiên nội tình thâm hậu!”
Lễ hạ sính đã xong, ngày lành tháng tốt đã định, thời gian một tháng còn lại chỉ đợi cử hành hôn lễ.
Khương Vũ Đồng và Khương Vũ Thư suốt một tháng này bị nhốt trong phòng thêu giá y. Nữ công gia chánh của Khương Vũ Đồng vốn dĩ không được xuất sắc cho lắm.
Mà những món cần thêu thùa lại quá nhiều, một mình nàng chắc chắn không tài nào kham nổi. Vì thế, nàng quyết định dùng năng lực của kim tiền.
Nàng chi tiền thuê hẳn mấy vị tú nương thêu thùa chuyên nghiệp, giao cho họ hoàn thành những món đồ kém quan trọng.
Còn những vật dụng dành riêng cho Bùi Cảnh Dập, tự tay nàng sẽ tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ.
Các vị tiểu thư khác trong phủ biết hai nàng gả vào chốn danh môn, thảy đều đỏ mắt ghen tị.
Nhưng cũng hết cách, hai người họ đóng cửa cấm túc trong viện suốt, nhiều mưu ma chước quỷ cũng chẳng làm sao thi triển.
Đỗ thị lại không ngừng bày trò ngầm ám hại, khi thì hạ độc vào đồ ăn của nàng, lúc lại tuồn vải vóc kém chất lượng cho nàng...
Biết bao nhiêu trò ti tiện không sao kể xiết, khiến Khương Vũ Đồng cực kỳ bực dọc.
Cứ tiếp diễn thế này thì không ổn, phải kiếm chút phiền toái để Đỗ thị bận bịu mới được.
Thế là, Đỗ thị cùng Khương Vũ Thư liền gặp quả báo. Khương Vũ Thư tự nhiên nổi đầy mẩn đỏ trên mặt. Phủ y được mời tới xem mạch, kê đơn, bốc t.h.u.ố.c uống đều đặn mà bệnh tình chẳng hề thuyên giảm.
Mắt thấy đại hôn cận kề, Đỗ thị nóng ruột tới mức miệng rộp cả bọng nước.
Uống t.h.u.ố.c phủ y kê mấy ngày không thấy hiệu nghiệm, Đỗ thị đành phải mời đại phu bên ngoài tới bắt mạch cho Khương Vũ Thư.
Kết quả vẫn chứng nào tật nấy, đám mẩn đỏ vẫn cứ lặn rồi lại mọc, hoàn toàn không dứt điểm.
Chuyện này khiến Đỗ thị sầu não vô cùng, vừa bôn ba mời mọc danh y, vừa không ngừng khuyên răn Khương Vũ Thư ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c, không được giở thói tiểu thư, lại còn lặn lội lên chùa Tướng Quốc thắp hương bái Phật.
Đủ mọi cách đều đã thử qua, mẩn đỏ trên mặt Khương Vũ Thư vẫn y nguyên như cũ.
Khương Vũ Thư nhìn khuôn mặt mình trong gương đồng, tức giận đập phá mọi đồ đạc trên bàn.
Sau đó, lại ôm mặt khóc lóc bi thương.
Đỗ thị nghe tin báo, lập tức vội vã chạy đến an ủi con gái.
Hai mẹ con vì chuyện khuôn mặt của Khương Vũ Thư mà tiều tụy đi không ít.
Đặc biệt là Khương Vũ Thư, rõ ràng ngày đại hỷ đã tới nơi, vậy mà vì đám mẩn đỏ này, khuôn mặt vốn dĩ đẫy đà nay gầy xọp hẳn đi một vòng, nhìn trông vô cùng tiều tụy khổ sở.
Đỗ thị đâu phải chưa từng nghi ngờ có kẻ giở trò quỷ, khiến mặt Khương Vũ Thư nổi mẩn.
Thế nhưng, tra đi tra lại cũng chẳng tìm thấy nửa điểm dấu vết để lại.
