10 Năm Thù Hận - 2

Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:03

"Tần đại nhân... hạ quan... hạ quan đáng ch.ết!" 

Hắn dập đầu bôm bốp xuống nền đất lạnh, trán rướm m.á.u.

Tần Lục Chi phất tay áo, giọng điệu không chút hơi ấm:

"Cút."

03.

Vương Hữu Tài như nhặt được đại xá, cuống cuồng bò dậy, dắt díu đám gia đinh tàn tạ chạy thục mạng ra màn mưa.

Tửu lầu rộng lớn giờ chỉ còn lại hai người và tiếng mưa rơi không ngớt.

Chu Thanh Mai hít một hơi sâu, vội vàng từ sau quầy bước ra, cúi đầu hành lễ.

"Dân nữ tội đáng muôn c hết, kính xin đại nhân đại lượng tha mạng."

Tần Lục Chi không nói gì, hắn xoay người bước ra cửa, vạt áo đen khẽ lay động.

"Lên xe."

Giọng hắn nhạt nhẽo, nhưng mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.

Bên ngoài, một cỗ xe ngựa bằng gỗ mun đen tuyền, không có bất kỳ gia huy nào đang đợi sẵn.

Chu Thanh Mai c.ắ.n răng theo lên xe, ngồi ở góc xa nhất, cách biệt với hắn.

Bên trong xe đốt một lò sưởi nhỏ, mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa, đối lập hoàn toàn với không khí ẩm ướt bên ngoài.

Tần Lục Chi tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt dưỡng thần, trên mặt không lộ chút cảm xúc.

Chu Thanh Mai không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này, nàng mở lời trước:

"Đại nhân, việc vừa rồi... dân nữ chỉ là đường cùng c.ắ.n càn, hoàn toàn không có ý x.úc p.hạ.m uy danh của ngài."

Tần Lục Chi mở mắt, đôi mắt xanh thẳm như đầm nước sâu chiếu thẳng vào nàng.

"Ngươi cầm mũi tiễn của ta để dọa lui quan viên triều đình, bây giờ cả kinh thành đều biết ngươi là người của phủ Tư mã."

"Ngươi bảo bổn tọa phải giải thích thế nào với bức thánh chỉ ban hôn sẽ hạ xuống vào sáng mai?"

Chu Thanh Mai nhạy bén ngửi thấy điều gì đó, nàng khẽ chớp mắt:

"Thánh chỉ ban hôn?"

"Hoàng thượng muốn ban hôn cho ta và Công chúa Tây Vực." Tần Lục Chi lạnh lùng nói.

"Ta không muốn cưới, ngươi vừa hay tự đưa mình tới cửa."

Hắn chồm người về phía trước, áp lực vô hình từ một vị tướng quân từng trải qua trăm trận chiến đổ ập xuống người nàng.

"Hợp tác đi, ngươi làm Phu nhân trên danh nghĩa để cản mũi rìu dư luận."

"Bổn tọa giữ lại mạng sống cho ngươi, và cả cái t.ửu lầu rách nát kia nữa, thấy thế nào?"

Chu Thanh Mai cụp mắt, tính toán rất nhanh trong lòng.

Không đồng ý thì hôm nay đừng hòng sống sót bước ra khỏi cỗ xe này, đồng ý thì chí ít nàng đã bước được một chân vào phủ Tư mã.

Mục tiêu lớn nhất của nàng là tìm cách tiếp cận hắn để tra ra sự thật về cái c.h.ế.t của cha, đây chính là cơ hội trời cho.

Nàng ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và biết ơn được ngụy trang hoàn mỹ.

"Được, dân nữ tuân lệnh đại nhân."

Tần Lục Chi không đáp, hắn nhắm mắt lại, tiếp tục dưỡng thần.

Cỗ xe ngựa mun đen tiếp tục lăn bánh trong đêm mưa, hướng thẳng về phía phủ Tư mã đầy bí ẩn. 

Chu Thanh Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, bàn tay trong ống tay áo siết c.h.ặ.t.

Nàng đã vào được nơi nàng cần vào.

04.

Phủ Tư mã rộng lớn, uy nghiêm, quanh năm thoang thoảng mùi hương đàn hương lạnh lẽo.

Chu Thanh Mai được sắp xếp ở tại mai viên, một viện t.ử yên tĩnh nằm ở phía đông vương phủ.

Kể từ ngày bước chân vào đây, nàng nghiễm nhiên trở thành vị Phu nhân được sủng ái nhất kinh thành, kẻ hầu người hạ không thiếu thứ gì.

Bên ngoài, người ta đồn rằng Tần đại nhân vì say mê nhan sắc của nàng mà không tiếc vung tiền giữ lại t.ửu lầu cũ.

Nhưng chỉ có Chu Thanh Mai biết, nàng và hắn chẳng qua chỉ là hai kẻ diễn kịch.

Hằng ngày, nàng vẫn đóng vai một thiên kim tinh quái, vô lo vô nghĩ, thích chạy nhảy và không biết một chút võ công nào.

Đêm canh ba.

Cả phủ Tư mã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng bước chân tuần tra đều đặn của hộ vệ ngoài hành lang.

Chu Thanh Mai ngồi bật dậy trên giường gấm.

Ánh trăng non hắt qua khe cửa sổ, rọi lên khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng thấu xương của nàng, khác hẳn vẻ ranh ma ban ngày.

Nàng đưa tay luồn xuống dưới gối lụa, rút ra mũi tiễn gãy loang lổ vết rỉ sét.

Ngón tay thon dài khẽ vuốt ve chữ "Tần" bằng vàng ròng khắc chìm trên đuôi tiễn.

Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng, đôi mắt ánh lên tia m.á.u hận thù.

"Cha..." Nàng thầm thì, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Năm mười bốn tuổi, nàng tận mắt nhìn thấy th i th ể của Chu tướng quân được khiêng về từ biên cương.

Ngay trước tim ông, cắm ngập một mũi ám tiễn có ký hiệu y hệt thế này.

Kẻ thù gi ết cha nàng, chính là chủ nhân của vương phủ này — Tần Lục Chi.

Chu Thanh Mai chưa từng muốn làm Tư mã Phu nhân.

Nàng gài bẫy để bước vào đây, mục đích duy nhất là lấy mạng của hắn.

Nàng giấu mũi tiễn trở lại dưới gối, khẽ nhắm mắt để điều hòa hơi thở.

Bỗng nhiên, tai nàng khẽ giật.

Tiếng bước chân rất nhẹ, nhẹ đến mức người thường không thể nghe thấy, đang dừng lại ngay trước cửa phòng nàng.

Chu Thanh Mai lập tức nằm xuống, kéo chăn che kín người, giả vờ ngủ say.

05.

"Két——"

Tiếng cửa gỗ khẽ rít lên một âm thanh rất nhỏ, trong đêm thanh vắng nghe lại càng rõ ràng.

Một bóng người cao lớn thong thả bước vào, mang theo mùi đàn hương thanh khiết cùng hơi lạnh của sương đêm.

Chu Thanh Mai nằm trong chăn, hơi thở vẫn đều đặn, nhưng lòng bàn tay đã ngấm một tầng mồ hôi mỏng.

"Thanh Mai, tỉnh rồi thì đừng giả vờ nữa."

Giọng nói trầm thấp của Tần Lục Chi vang lên giữa phòng, không chút độ ấm.

Chu Thanh Mai biết không thể giấu, liền từ từ ngồi dậy, dụi dụi mắt làm vẻ ngái ngủ.

"Đại nhân... ngài sao lại đến vào giờ này?"

Nàng vội vàng bước xuống giường, đi đến bên bàn trà, rót một chén trà ấm dâng lên cho hắn.

Vẻ mặt nàng lập tức đổi thành sự ngoan ngoãn, dịu dàng của một vị phu nhân chuẩn mực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.