10 Năm Thù Hận - 3
Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:03
Tần Lục Chi đón lấy chén trà, nhưng ngón tay hắn vô tình hay cố ý lướt qua lòng bàn tay nàng.
Hắn giữ lấy tay nàng, khẽ lật ngược lại, ánh mắt dừng trên những đầu ngón tay.
"Tay của phu nhân có nhiều vết chai quá."
Hắn nhướng mày, đôi mắt xanh thẳm như nhìn thấu tâm can người đối diện.
Chu Thanh Mai nảy lên một nhịp tim, nhưng nét mặt nàng không hề thay đổi, lập tức chu mỏ phụng phịu:
"Đều tại cái t.ửu lầu rách kia đấy! Đại nhân không biết đâu, ngày nào dân nữ cũng phải gảy bàn tính, khuân vác vò rượu, tay không thô ráp mới lạ."
Tần Lục Chi khẽ cười một tiếng không rõ ý tứ, thong thả buông tay nàng ra.
Hắn nhấp một ngụm trà, đột nhiên ngón tay khẽ thả lỏng.
Chén trà bằng sứ thanh hoa lập tức rơi tự do xuống đất.
Theo bản năng của một sát thủ, Chu Thanh Mai lập tức muốn vươn tay ra bắt lấy.
Nhưng lý trí của nàng đã kịp kéo dây phanh lại.
Nàng đứng im, trố mắt nhìn chén trà rơi xuống, phát ra tiếng "xoảng" ch.ói tai, nước trà b.ắ.n tung tóe lên vạt váy của nàng.
"A! Đại nhân, ngài không sao chứ?" Nàng hoảng hốt kêu lên, vội vã cúi xuống nhặt những mảnh vỡ.
Tần Lục Chi đứng trên cao, nhìn chằm chằm vào từng cử động của nàng.
Hơi thở của nàng rất nhẹ, nhẹ hơn nhiều so với một nữ t.ử yếu đuối thông thường.
Vừa rồi lúc chén trà rơi, cơ thể nàng có một khoảnh khắc siết c.h.ặ.t, đó là phản xạ của người có nội công thâm hậu.
Hắn cúi người, nhặt một mảnh vỡ cuối cùng trên tay nàng, giọng nói đầy ẩn ý:
"Tay chân phu nhân vụng về thế này, ngày mai tiến cung, bổn tọa thật sự lo lắng."
05.
Chu Thanh Mai ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nặn ra một nụ cười lấy lòng phù hợp với thân phận.
"Đại nhân yên tâm, dân nữ vào cung sẽ chỉ cúi đầu nhìn mũi giày, tuyệt đối không nói nửa lời để ngài phải bận tâm."
Tần Lục Chi xoay xoay mảnh sứ vỡ sắc nhọn trong tay, ánh mắt thâm trầm như màn đêm bao phủ ngoài kia.
"Sáng mai, Hoàng thượng sẽ triệu kiến bổn tọa tại Ngự hoa viên."
"Thánh chỉ ban hôn cho ta và Công chúa Tây Vực đã viết sẵn trên bàn long án, chỉ chờ hạ xuống."
Hắn bước đến gần nàng thêm một bước, áp lực vô hình từ một vị tướng quân nắm quyền sinh sát đổ ập xuống.
"Bổn tọa cần ngươi diễn một màn kịch lớn trước mặt thiên t.ử, phải triệt để cắt đứt tâm tư của hoàng tộc."
"Màn kịch này rất nguy hiểm, có thể đầu ngươi sẽ rớt đất, ngươi có sợ không?"
Chu Thanh Mai chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy nét sợ hãi xen lẫn sự ngây thơ, ngoan ngoãn của một nữ t.ử dân dã.
Nàng run rẩy nắm lấy vạt áo hắn, giọng nói nghẹn ngào:
"Dân nữ... dân nữ chỉ biết dựa vào đại nhân, đại nhân bảo sao dân nữ làm vậy, nhất định phối hợp."
Tần Lục Chi nhìn sâu vào đôi mắt long lanh chực khóc của nàng một lượt, cuối cùng không nói thêm gì.
Hắn thả mảnh sứ vỡ xuống bàn, phất áo xoay người rời đi, bóng hắc y nhanh ch.óng hòa vào màn sương lạnh.
Cửa phòng khép lại, tiếng khóa xích khẽ vang lên ngoài hành lang.
Chu Thanh Mai đứng thẳng người dậy, vạt áo vừa rồi còn run rẩy giờ buông thõng, nụ cười trên môi lập tức biến mất.
Nàng đi đến bên cửa sổ, nhìn theo bóng lưng của hắn khuất hẳn sau rặng mai già.
"Diễn kịch sao?" Nàng lẩm bẩm, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào bậu cửa gỗ đến mức bật m.á.u.
Nàng biết rõ, hoàng cung chính là chiếc l.ồ.ng tre kiên cố nhất, nhưng cũng là nơi phòng bị yếu nhất của Tần Lục Chi.
Khi đối mặt với Hoàng tộc và sứ thần Tây Vực, tâm trí hắn chắc chắn phải chia năm xẻ bảy để đấu trí quyền mưu.
Đó chính là sơ hở duy nhất để nàng có thể dùng mũi tiễn gãy này đ.â.m xuyên qua tim hắn, đòi lại món nợ m.á.u cho cha.
Chu Thanh Mai xoay người trở lại giường gấm, bóng tối bao trùm lấy bóng dáng gầy guộc của nàng.
Nàng từ dưới gối lụa rút ra mũi tiễn loang lổ vết rỉ sét, ánh kim loại lạnh lẽo lóe lên.
Từ trong góc tủ quần áo, nàng lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu đen chỉ bằng ngón tay cái.
Bên trong là "Đoạn Trường Tán", loại kịch độc không màu không mùi mà nàng phải mất ba năm mới điều chế được.
Nàng tỉ mỉ, cẩn thận từng chút một dùng tăm tre phết độc d.ư.ợ.c lên phần lưỡi tiễn sắc nhọn.
Mùi m.á.u của cha năm mười bốn tuổi như lại xộc lên cánh mũi nàng, kích thích từng dây thần kinh.
Ngày mai, tại Ngự hoa viên, hoặc là Tần Lục Chi m.á.u nhuộm hoàng cung, hoặc là nàng vạn kiếp bất phục.
Chu Thanh Mai cất kỹ mũi tiễn vào mật túi bên trong ống tay áo rộng, nhẹ nhàng nằm xuống giường.
Nàng nhắm mắt, nhịp thở nhanh ch.óng trở nên bình thản, đều đặn đến đáng sợ.
Nàng không hề hay biết, ngoài cửa sổ phòng nàng, một bóng đen ẩn hiện trên cành mai già suốt đêm không rời.
Áo đen, mắt lạnh, im lìm như một pho tượng đá canh giữ con mồi.
07.
Ngự hoa viên hôm nay trăm hoa đua nở rực rỡ, nhưng bầu không khí lại ngột ngạt, âm u đến mức khiến người ta khó thở.
Chu Thanh Mai mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt giản dị, bước chân khép nép, cúi đầu đi sát sau lưng Tần Lục Chi.
Từng cơn gió thu lướt qua mang theo hương hoa quế thoang thoảng, nhưng không làm dịu đi cái lạnh sống lưng của nàng lúc này.
Bàn tay nàng giấu sâu trong ống tay áo rộng, những ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch, ghì lấy mũi tiễn gãy đã được tẩm sẵn "Đoạn Trường Tán".
Ở vị trí cao nhất trên đình đài, Hoàng đế lười biếng tựa mình vào chiếc long ỷ chạm rồng vàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua người hai người bọn họ.
