10 Năm Thù Hận - 6
Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:04
Nàng muốn phủ nhận, muốn mắng Tần Lục Chi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o xảo quyệt, muốn dùng mũi tiễn gãy kia đ.â.m thủng cuống họng hắn ngay lập tức.
Nhưng lý trí lạnh lùng của một sát thủ lại tàn nhẫn nhắc nhở nàng về những điểm bất thường mà bấy lâu nay nàng cố tình nhắm mắt làm ngơ.
Tại sao một tướng quân quanh năm trấn giữ biên cương, thân thủ phi phàm như cha nàng lại dễ dàng bị hạ sát bởi một mũi ám tiễn từ xa?
Tại sao phủ tướng quân sau khi ông ch ết lại bị tịch biên một cách nhanh ch.óng nhưng mẫu thân và nàng lại có thể thuận lợi trốn thoát khỏi tai mắt của triều đình, ôm theo một số tiền lớn để mở t.ửu lầu giữa lòng kinh đô?
Bấy lâu nay nấp dưới danh nghĩa dân nữ tinh quái của t.ửu lầu rách, nàng tưởng mình che giấu rất giỏi.
Hóa ra, ngay từ đầu, đường đi nước bước của nàng đã nằm trên một bàn cờ được định sẵn.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan dữ dội của Tần Lục Chi kéo Chu Thanh Mai ra khỏi vũng lầy của sự hỗn loạn.
Hắc y trên người hắn đã ướt sũng, không rõ là do nước mưa hắt vào hay do m.á.u tươi từ bả vai trái vẫn liên tục tuôn tràn.
Khuôn mặt tuấn tú từng khiến bao quý nữ kinh thành điên đảo giờ đây xám ngoét, đôi môi mỏng dính đầy m.á.u tươi bầm đen, hơi thở của hắn mỏng manh như ngọn nến trước gió.
Dù vậy, đôi mắt xanh thẳm của vị Đại tư mã vẫn khóa c.h.ặ.t lấy nàng, chứa đựng một sự kiên định đến tàn nhẫn.
"Ngự y trong cung... đều là người của Hoàng đế."
Tần Lục Chi dùng chút sức tàn cuối cùng gượng dậy, giọng nói khàn đặc đầy cảnh giác.
"Nếu để bọn họ chạm vào vết thương này... bí mật về võ công của ngươi, và cả sự thật về cha ngươi... sẽ lập tức truyền đến tai long án."
Hắn đưa bàn tay đẫm m.á.u gạt tấm rèm che xe ngựa, lạnh lùng hạ lệnh cho hộ vệ thân tín bên ngoài:
"Phong tỏa toàn bộ phủ Tư mã. Không cho phép bất kỳ ai ra vào, kẻ nào bén mảng đến mai viên, gi ết không tha."
"Thương thế của đại nhân..." Phó tướng Triệu Hùng nhìn vết thương ghê rợn trên vai chủ t.ử, giọng run rẩy.
"Đưa ta vào mật thất." Tần Lục Chi dứt khoát ngắt lời, ánh mắt liếc về phía Chu Thanh Mai.
"Và đưa cả... Phu nhân vào cùng."
Chu Thanh Mai không phản kháng, nàng im lặng bước xuống xe, mặc cho nước mưa xối xả làm ướt đẫm bộ váy lụa xanh nhạt.
Nàng đi sau hai gã hộ vệ đang dìu Tần Lục Chi, bước từng bước qua những dãy hành lang dài, u tối của phủ Tư mã.
Nơi này quanh năm thắp đèn cầy, mùi đàn hương lạnh lẽo dường như đã ngấm vào từng viên gạch, từng thớ gỗ.
Mật thất nằm sâu dưới thư phòng của hắn, sau một bức tường đá dày ba tấc, chỉ có thể mở bằng cơ quan xoay ngầm.
"Két——"
Tiếng đá hộc cọ xát vào nhau nặng nề vang lên, mở ra một không gian ngột ngạt, tối tăm.
Bên trong mật thất vô cùng đơn giản, chỉ có một chiếc giường đá, một chiếc bàn gỗ nhỏ và hàng loạt những cuộn giấy thư tịch được xếp gọn gàng trên kệ.
Triệu Hùng đặt Tần Lục Chi nằm xuống giường đá rồi cung kính lui ra ngoài, đóng c.h.ặ.t cửa mật thất lại.
Căn phòng ngầm lúc này chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc của vị Đại tư mã và tiếng tim đập hỗn loạn của Chu Thanh Mai.
Nàng đứng cách giường đá ba bước chân, đôi mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông đang cận kề cái c hết.
Thanh đoản đao của Na Nhã công chúa vẫn cắm ngập trên vai hắn, lưỡi đao sắc bén cắt đứt gân mạch, m.á.u vẫn không ngừng rỉ ra rấm ráp.
"Ngươi không sợ ta sẽ ra tay lúc này sao?" Chu Thanh Mai lên tiếng, giọng nói nhạt nhẽo như nước ốc.
"Bây giờ g.i.ế.c ngươi, mối thù của cha ta dù thật hay giả, cũng xem như có một kết cục."
Tần Lục Chi nằm trên giường đá, khẽ bật ra một tiếng cười khan, tiếng cười chạm vào vết thương khiến hắn nhăn mặt đau đớn.
"Ngươi... sẽ không g.i.ế.c ta." Hắn thều thào, ánh mắt đầy vẻ nắm chắc phần thắng.
"Vì ngươi muốn biết... Chu tướng quân đang ở đâu, và ông ta... đã biến ngươi thành công cụ g.i.ế.c người như thế nào."
Hắn dùng bàn tay run rẩy chỉ vào chiếc hộp sắt màu đen đặt trên bàn gỗ cách đó không xa.
"Mở nó ra." Hắn ra lệnh, hơi thở dốc lên từng hồi.
"Bên trong đó... có câu trả lời mà ngươi cần."
Chu Thanh Mai mím c.h.ặ.t môi, đôi chân như đeo chì từ từ bước về phía chiếc bàn gỗ.
Mỗi một bước đi, nàng như ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng của mười năm trước và mùi mục nát của sự phản bội ngày hôm nay.
11.
Chiếc hộp sắt màu đen nằm im lìm trên bàn gỗ, phủ một lớp bụi mỏng của thời gian.
Chu Thanh Mai đưa bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt, khớp ngón tay siết c.h.ặ.t.
"Cạch."
Tiếng khóa cơ quan nhỏ xíu vang lên trong không gian ngầm ngột ngạt, giống như một cái bẫy thú vừa sập xuống.
Bên trong hộp không có vàng bạc châu báu, chỉ có hai vật nằm lặng lẽ: một bức thư bằng lụa thô đã ngả sang màu vàng ố, và một chiếc lệnh bài bằng đồng đen hình đầu sói rống.
Chu Thanh Mai cầm chiếc lệnh bài lên, đồng t.ử mắt chợt co rụt lại dữ dội.
Góc dưới của lệnh bài đồng đen có khắc một chữ "Chu" nhỏ xíu bằng lối viết triện, nét chữ sắc bén, bay bổng.
Đây là nét b.út của cha nàng.
Nàng lật ngược chiếc lệnh bài lại, mặt sau là biểu tượng một đóa hoa quế đẫm m.á.u, ký hiệu của "Ám Quế Đường", tổ chức sát thủ bí ẩn nhất kinh thành.
Mười năm qua, sư phụ của nàng luôn nói rằng Ám Quế Đường là một tổ chức giang hồ vì đại nghĩa, chuyên ám sát những đại thần tham nhũng, phản quốc.
Nàng chính là lưỡi đao sắc bén nhất của đường môn.
Hóa ra, vị "Đường chủ" giấu mặt sau bức màn tre mà nàng quỳ lạy suốt mười năm qua, chính là người cha đã khuất của nàng.
Chu Thanh Mai c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u, vị tanh ngọt lan tỏa trong khoang miệng nhưng không làm dịu đi sự buốt giá trong lòng.
Nàng đặt lệnh bài xuống, mở bức thư bằng lụa ra.
Nét chữ phượng múa rồng bay quen thuộc đập vào mắt nàng, đó chính là thủ b.út của Chu tướng quân gửi cho Hoàng đế mười năm trước, ngay trước khi tin t.ử trận của ông truyền về kinh kỳ.
"Thần, Chu Thừa Phong, nguyện xả bỏ thân xác, lui vào bóng tối để rèn giũa một lưỡi đao vô hình cho bệ hạ. Binh quyền của phủ Tư mã quá lớn, nếu không trừ, giang sơn đại nghiệp khó vững. Thần đã bố trí nữ nhi làm quân cờ tiên phong, ngày sau găm vào tim gã..."
