10 Năm Thù Hận - 7
Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:04
Nữ nhi. Quân cờ tiên phong. Găm vào tim gã.
Từng chữ từng câu như những con rết độc, bò dọc theo sống lưng của Chu Thanh Mai, gặm nhấm chút tôn nghiêm và tình cốt nhục cuối cùng sót lại trong nàng.
"Cha..." Nàng thầm thì, thanh âm nghẹn đắng, khô khốc.
Hóa ra cái c hết của ông chỉ là một màn kim thiền thoát xác hoàn mỹ để tránh sự nghi ngờ của vương phủ.
Hóa ra nỗi hận thù gặm nhấm tâm can nàng suốt mười năm, những đêm đông lạnh giá luyện công đến thổ huyết, tất cả đều là do người cha ruột tôn kính của nàng tự tay sắp đặt.
Ông ta biết nàng có tư chất võ học, biết nàng hiếu thuận, nên đã biến nàng thành một thứ công cụ g.i.ế.c người hoàn hảo nhất để dâng lên cho Hoàng đế.
Mục đích duy nhất là dùng mạng của nàng để đổi lấy cái ch ết của Tần Lục Chi, thu hồi binh quyền về cho hoàng tộc.
Bất kể nàng thành công hay thất bại, quân cờ một khi đã đi thì không có đường quay về.
"Ngươi... đã thấy rõ chưa?"
Giọng nói thều thào, đứt quãng của Tần Lục Chi vang lên từ phía giường đá.
Hắn nằm đó, sắc mặt đã chuyển sang màu xanh xao xám ngoét của người sắp ch ết, nhưng đôi mắt xanh thẳm vẫn nhìn xoáy vào nàng, như muốn bóc trần mọi sự yếu đuối của nàng.
Chu Thanh Mai chậm rãi quay người lại, bức thư lụa trong tay bị nàng bóp nát thành một nhúm giẻ rách.
Nàng bước từng bước nặng nề đến bên giường đá, nhìn thanh đoản đao vẫn cắm ngập trên bả vai trái của hắn.
"Tần Lục Chi, ngươi cho ta xem những thứ này, là muốn ta thương hại ngươi, hay muốn ta cảm ơn ngươi đã đỡ đao cho ta?" Giọng nàng lạnh như băng tuyết mùa đông.
Tần Lục Chi ho khan một tiếng, m.á.u tươi trào ra từ khóe môi, nhuộm đỏ cả vạt áo gấm đen.
"Bổn tọa... không cần sự thương hại của sát thủ." Hắn cười lạnh, hơi thở dốc lên dồn dập.
"Ta đỡ đao cho ngươi... không phải vì đại từ đại bi, mà vì ngươi còn giá trị sử dụng."
"Hoàng đế muốn ta chế.t, cha ngươi muốn ta ch.ết. Giờ đây, bọn họ cũng muốn biến ngươi thành tro bụi sau khi vắt kiệt giá trị."
"Màn kịch m.a.n.g t.h.a.i ở Ngự hoa viên hôm nay... đã ép Hoàng đế phải ra tay sớm hơn dự định."
Hắn gượng sức, đưa bàn tay phải run rẩy nắm lấy cổ tay Chu Thanh Mai, kéo mạnh nàng cúi xuống sát mặt mình.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể nhìn thấy hình bóng điên cuồng của chính mình phản chiếu trong đôi mắt xanh của hắn.
"Chu Thanh Mai, chúng ta... đều là những con ch.ó bị nhốt trong chuồng bẫy của hoàng quyền."
"Ngươi muốn cam chịu làm quân cờ ch ết thay cho gã cha ruột tàn nhẫn kia, hay muốn cùng ta... lật đổ cái bàn cờ rách nát này?"
Áp lực từ vị tướng quân quanh năm tắm m.á.u chiến trường dù lúc này đang trọng thương vẫn khiến Chu Thanh Mai cảm thấy ngạt thở.
Nội tâm nàng giằng xé dữ dội giữa hai bờ vực: một bên là mười năm chấp niệm báo thù đã vỡ vụn thành tro bụi, một bên là con đường đồng hành đầy m.á.u và gai nhọn với kẻ thù không đội trời chung.
Nàng cúi đầu nhìn thanh đoản đao nạm hồng ngọc trên vai hắn, đôi mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn.
"Muốn lật bàn cờ sao?" Nàng khẽ thì thầm, ngón tay thon dài đột ngột chạm vào chuôi đao trên vai hắn.
"Tần Lục Chi, trước khi lật bàn cờ, ngươi phải sống sót qua đêm nay đã."
Nàng siết c.h.ặ.t chuôi đao, dứt khoát rút mạnh ra.
Máu tươi b.ắ.n lên khuôn mặt thanh tú của nàng, đỏ rực và nóng hổi.
12.
"Phập——"
Thanh đoản đao nạm hồng ngọc bị rút mạnh ra khỏi bả vai, mang theo một vệt m.á.u tươi b.ắ.n văng lên bức tường đá xám xịt của mật thất.
Tần Lục Chi rên rỉ một tiếng đứt quãng, toàn thân hắn co giật mạnh vì đau đớn, hai tay siết c.h.ặ.t lấy mép giường đá đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
Máu từ vết thương mất đi vật cản, lập tức phun ra như suối, nhuộm đỏ cả nửa thân người của Đại tư mã.
Chu Thanh Mai không một chút do dự, nàng ném phắt thanh đoản đao sang một bên, hai ngón tay thon dài duỗi thẳng, nhanh như chớp điểm vào ba đại huyệt quanh bả vai của hắn để cầm m.á.u.
Võ công của Ám Quế Đường chuyên về sát thương và ám toán, nhưng cũng có những bí thuật hộ thể cứu mạng cực kỳ bá đạo.
Nàng lấy từ trong vạt áo ra một lọ sứ trắng, dốc hết toàn bộ bột t.h.u.ố.c màu xám tro bên trong trút vào vết thương đang loét m.á.u của hắn.
"A..." Tần Lục Chi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt xanh thẳm tràn ngập tơ m.á.u nhìn chằm chằm vào nữ t.ử trước mặt.
Hóa chất trong t.h.u.ố.c bột tiếp xúc với m.á.u thịt tươi, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, mùi khét của da thịt cháy khét lẹt lan tỏa trong không gian chật hẹp của mật thất.
Chu Thanh Mai tỏ thần sắc lạnh lùng, dường như người đang chịu nỗi đau da xẻ thịt kia không phải là gã đàn ông nắm quyền sinh sát triều đình, mà chỉ là một cái xác không hồn.
Nàng dùng dải lụa sạch xé từ vạt váy, tỉ mỉ và thuần thục băng bó vết thương cho hắn, từng vòng từng vòng siết c.h.ặ.t.
"Ngươi... không hạ độc ta sao?" Tần Lục Chi gượng chút sức tàn, giọng nói yếu ớt như muỗi kêu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Hắn biết rõ trong tay nàng có loại kịch độc "Đoạn Trường Tán" khét tiếng của giang hồ.
Chỉ cần một chút bột độc dính vào vết thương lúc này, Tần Lục Chi hắn có mười cái mạng cũng không thể sống sót bước ra khỏi mật thất.
Chu Thanh Mai thu tay lại, thong thả đứng thẳng người lên, thản nhiên lau vệt m.á.u tươi b.ắ.n trên má mình.
"G.i.ế.c ngươi bây giờ thì quá hời cho lão tặc kia rồi." Giọng nàng nhạt nhẽo, nhưng chứa đựng một sự thù hận sâu hoắm, tàn nhẫn hơn cả lúc trước.
"Mười năm qua, ta sống như một con ch.ó hoang trong bóng tối, chịu đựng vạn cổ c.ắ.n xé, chỉ để làm một cây đao găm vào n.g.ự.c ngươi cho ông ta xem."
Nàng cúi đầu nhìn mũi tiễn gãy loang lổ vết rỉ sét nằm trên bàn gỗ, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.
"Bây giờ ta đổi ý rồi. Ta muốn bẻ gãy cây đao này, đập nát cái bàn cờ mà ông ta và Hoàng đế dày công sắp đặt."
"Tần Lục Chi, mạng của ngươi hiện tại thuộc về ta. Trước khi ta tự tay lấy mạng ngươi, ngươi không được phép ch ết dưới tay kẻ khác."
