10 Năm Thù Hận - 8
Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:04
Tần Lục Chi nằm trên giường đá, cảm nhận được hơi ấm từ viên t.h.u.ố.c hộ tâm đang dần lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c, giúp hắn giữ lại một hơi tàn.
Hắn nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của Chu Thanh Mai, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng đậm, mang theo sự điên cuồng của một kẻ vừa tìm được một đồng minh hoàn hảo từ cõi ch ết trở về.
"Được... Rất tốt." Tần Lục Chi khàn giọng cười lớn, tiếng cười chấn động đến vết thương khiến hắn ho ra một ngụm m.á.u nhỏ.
"Hoàng đế ngỡ rằng màn kịch m.a.n.g t.h.a.i ở Ngự hoa viên hôm nay là cái cớ để ép ta giao ra binh quyền."
"Nhưng lão già đó không ngờ được, chính cái cớ này sẽ là cái thòng lọng siết cổ toàn bộ hoàng tộc."
Hắn đưa bàn tay phải còn lành lặn lên, chỉ thẳng vào bức mật chiếu bằng lụa thô đã bị Chu Thanh Mai bóp nát trên bàn.
"Chu tướng quân hiện đang ẩn náu tại mật doanh ngoại ô phía Bắc, thống lĩnh ba ngàn t.ử sĩ của Ám Quế Đường."
"Ba ngày sau, lễ săn b.ắ.n mùa thu của hoàng gia sẽ diễn ra tại bãi săn Tây Sơn. Đó là lúc Hoàng đế hạ chỉ tước binh quyền của ta, cũng là lúc Chu Thừa Phong ra tay thanh trừng những tàn dư cuối cùng."
Tần Lục Chi nhìn Thanh Mai, ánh mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt: "Ngươi có dám cùng ta đi chuyến này không, Chu thống lĩnh?"
Chu Thanh Mai chậm rãi bước đến bên bàn gỗ, ngón tay thon dài nhặt mũi tiễn gãy lên, cẩn thận gài lại vào mật túi trong ống tay áo.
Nàng quay đầu lại, khuôn mặt thanh tú dưới ánh đèn cầy mờ ảo hiện lên một vẻ đẹp ma mị, đầy sát khí.
"Ba ngày sau, ta sẽ tự tay đưa người cha tôn kính của mình vào quan tài."
Nàng tiến về phía cửa mật thất, bàn tay chạm vào cơ quan bằng đá, thanh âm lạnh lùng vang vọng khắp căn phòng ngầm:
"Tần Lục Chi, dưỡng thương cho tốt đi. Đừng để đến lúc đó ngay cả sức cầm kiếm cũng không có."
"Két——"
Cửa đá nặng nề mở ra rồi khép lại, bóng dáng lụa xanh của nàng biến mất vào màn đêm u tối của phủ Tư mã, chính thức kéo mở bức màn của một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u.
13.
Bãi săn Tây Sơn trải dài ngút ngàn, những ngọn đồi nhấp nhô bị nhuộm vàng bởi sắc lá thu tàn.
Gió lạnh từ phương Bắc thổi về, rạch qua không trung, làm cờ xí ngũ sắc của hoàng gia tung bay phần phật, phát ra những tiếng bôm bốp khô khốc.
Hôm nay là ngày khai mạc lễ săn b.ắ.n mùa thu, một đại điển long trọng nhất trong năm của triều đình.
Nhưng bầu không khí quanh khán đài bằng gỗ lim dựng giữa bãi đất trống lại im lìm, ngột ngạt đến mức đáng sợ.
Hàng ngàn cấm vệ quân mặc giáp sắt sáng loáng, tay lăm lăm trường thương, đứng dàn thành những vòng vây kiên cố, phong tỏa toàn bộ lối vào rừng sâu.
Ánh mắt của đám đại thần, quý tộc đều đổ dồn về phía chiếc xe ngựa mun đen của phủ Tư mã vừa từ từ tiến vào bãi đất trống.
Bọn họ thì thầm to nhỏ, những ánh mắt chứa đựng sự dò xét, nghi kỵ và cả sự hoảng sợ tột cùng.
Ba ngày trước, tin tức Đại tư mã bị Công chúa Tây Vực hành thích trọng thương tại Ngự hoa viên đã truyền đi khắp kinh thành.
Ai cũng nghĩ rằng Tần Lục Chi nếu không ch ết thì cũng phải nằm bẹp trên giường bệnh, vĩnh viễn mất đi nanh vuốt.
Thế nhưng, bức màn xe ngựa vừa vén lên, một bóng người cao lớn, khoác trường bào màu đen viền chỉ vàng thong thả bước xuống.
Sắc mặt Tần Lục Chi tuy vẫn còn vài phần xanh xao, môi hơi nhợt nhạt, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm báu vừa rút khỏi vỏ.
Khí thế vương giả, lạnh lùng của kẻ nắm quyền sinh sát trăm vạn đại quân không hề giảm bớt nửa phần.
Đi ngay bên cạnh hắn là Chu Thanh Mai.
Nàng không còn mặc những bộ váy lụa tha thướt của phận nữ nhi khuê các, mà diện một bộ kình trang màu xanh thẫm bó sát người, tóc b.úi cao gọn gàng bằng một dải lụa đen.
Gương mặt thanh tú không chút phấn son, đôi mắt trong vắt nhưng lạnh lẽo, nhìn thẳng về phía long ỷ đặt ở vị trí cao nhất trên khán đài.
Sự xuất hiện của nàng dưới danh nghĩa "Tư mã Phu nhân đang m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục" càng làm cho không khí bãi săn thêm phần quái dị.
Trên cao, Hoàng đế ngồi nghiêng mình trên long ỷ, tay chống cằm, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng của Tần Lục Chi và Chu Thanh Mai.
Bàn tay già nua, gầy guộc của thiên t.ử khẽ siết c.h.ặ.t lấy thành ghế chạm rồng vàng, các khớp ngón tay gồ lên trắng bệch.
Lão già ấy đang kinh hãi.
Kế hoạch mượn tay Na Nhã công chúa để trừ khử Tần Lục Chi đã thất bại hoàn toàn.
Thậm chí, lưỡi đao giấu trong tối là Chu Thanh Mai giờ đây lại hiên ngang đi bên cạnh con mồi, thần sắc bình thản đến lạ lùng.
Bàn cờ của Hoàng đế đã xuất hiện một vết nứt lớn mà lão không thể kiểm soát.
"Thần, Tần Lục Chi, bái kiến Bệ hạ."
Đại tư mã tiến đến trước khán đài, chắp tay hành lễ, giọng nói trầm ổn vang vọng khắp bãi săn Tây Sơn, l át cả tiếng gió thổi.
Chu Thanh Mai cũng quỳ gối hành lễ theo đúng phận thê thiếp, nhưng đầu ngón tay giấu trong ống tay áo rộng lại khẽ run lên.
Không phải vì sợ hãi hoàng quyền, mà vì nàng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc trộn lẫn trong gió thu.
Đó là mùi của "Huyết Lân Hương", loại hương liệu chuyên dùng để rèn luyện khứu giác cho các sát thủ của Ám Quế Đường.
Cha nàng, Chu Thừa Phong, chắc chắn đang ẩn nấp đâu đó trong khu rừng già rậm rạp phía sau khán đài, nhìn chằm chằm vào cái gáy của nàng.
Nội tâm Chu Thanh Mai dâng lên một trận cười lạnh buốt xương tủy.
Mười năm qua, mỗi lần ngửi thấy mùi hương này, nàng đều biết mình sắp phải đi lấy mạng một ai đó theo mệnh lệnh của Đường chủ.
Còn hôm nay, mùi hương ấy lại là thứ dẫn đường để nàng tìm đến gã đàn ông tàn nhẫn đã biến cuộc đời nàng thành một trò hề.
Nàng ngước mắt nhìn Tần Lục Chi, thấy hắn cũng đang liếc mắt nhìn mình, khóe môi nhếch lên một độ cong rất nhỏ, đầy ẩn ý.
"Tần ái khanh bình thân." Hoàng đế thu lại vẻ kinh hãi trên mặt, nặn ra một nụ cười hiền từ nhưng giả tạo.
"Thương thế của ái khanh chưa lành, lại thêm Phu nhân đang có long thai, sao không ở lại vương phủ tịnh dưỡng mà lại lặn lội đến bãi săn gió lộng này?"
