7 Lần Hạnh Phúc Trượt Khỏi Tay - Phần 3
Cập nhật lúc: 22/08/2026 13:03
5.
Tôi đợi Trần Thanh Tùng dưới nhà cậu ấy.
Cậu ấy mặc bộ đồ ở nhà, bất đắc dĩ cụp mắt nhìn tôi.
“Tôi sẽ không làm chuyện như vậy nữa.” Cậu ấy nói: “Cậu cũng không cần ngày nào cũng…”
Tôi vui đến mức suýt nữa thì ngân nga hát.
Cậu ấy nói sẽ không tự sát nữa!
Tôi vô tội nhìn cậu ấy: “Không cần ngày nào cũng làm gì?”
Cậu ấy mím môi, mãi một lúc lâu mới khó khăn thốt ra:
“Đừng tùy tiện nói mấy lời c.h.ế.t theo tôi.”
Tôi chân thành nói: “Nhưng nếu cậu c.h.ế.t, tôi cảm thấy mình cũng không sống nổi.”
Trần Thanh Tùng: “…”
Tôi lại nói: “Cậu không thích tôi cũng không sao. Tôi có thể theo đuổi cậu mà!”
Tôi vô cùng tự tin về chuyện này.
Theo đuổi Trần Thanh Tùng chắc chắn là một chiến lược cực kỳ sáng suốt vào lúc này.
Thứ nhất, tôi có thể đường đường chính chính ngày nào cũng đi theo cậu ấy, không cần lo người khác phát hiện mình là kẻ theo dõi biến thái nữa.
Thứ hai, tôi có thể vô điều kiện đối xử tốt với cậu ấy. Dù sao đã có lý do là “thích”, mọi chuyện đều trở nên hợp lý.
Thứ ba, tôi có thể ở gần cậu ấy để giúp cậu ấy giải quyết tận gốc khúc mắc trong lòng, một lần giải quyết triệt để vấn đề liên quan đến tính mạng của mình.
Đậu Bao đúng là thiên tài!
“Tôi chẳng có ưu điểm gì.” Trần Thanh Tùng im lặng rất lâu mới lên tiếng: “Tôi cũng hoàn toàn khác cậu. Cậu là đại tiểu thư nhà họ Hứa…”
Tôi ngắt lời cậu ấy: “Cậu coi thường tôi.”
Trần Thanh Tùng nghẹn lời mất hai giây.
“Tôi không có.”
“Vậy tại sao cậu lại nghi ngờ mắt nhìn người của tôi?”
Tôi chợt nhìn thấy chú vệ sĩ đứng cách đó không xa đang nhìn sang với ánh mắt sáng quắc.
Thế là tôi chặn đường Trần Thanh Tùng, hơi nhón chân lên.
Có lẽ cậu ấy tưởng tôi định hôn mình nên theo bản năng quay mặt sang bên. Nhưng tôi chỉ muốn ghé sát tai cậu ấy nói nhỏ.
Cậu ấy vừa nghiêng đầu, môi tôi đã vô tình lướt qua vành tai, ngay giây sau vùng da ấy lập tức nóng bừng.
Còn tôi chẳng hề để tâm, như một tên trộm đang lén lút làm chuyện mờ ám, nhỏ giọng hỏi: “Trần Thanh Tùng, tối nay tôi có thể ngủ lại nhà cậu không?”
Thật ra mời cậu ấy về nhà tôi cũng được. Nhưng tôi muốn hiểu Trần Thanh Tùng thêm một chút.
Tôi sợ cậu ấy lại lén lút làm chuyện dại dột sau lưng tôi.
Đã nhiều ngày rồi tôi chẳng được ngủ ngon. Tôi cứ sợ nửa đêm cậu ấy đột nhiên lấy đâu ra một sợi dây rồi kết thúc cuộc đời mình.
Trần Thanh Tùng cứng đờ, vành tai vừa bị tôi chạm vào đã đỏ ửng. Sau đó chẳng nói một lời, cứ thế hoảng hốt bỏ chạy.
6.
Tôi hiếm khi có được một giấc ngủ ngon như vậy.
Tối nay Trần Thanh Tùng khác hẳn ngày thường. Hình như cậu ấy cứ ngồi mãi một chỗ, suy nghĩ về cuộc đời.
Không học bài, cũng chẳng dọn dẹp nhà cửa, càng không tìm cách làm hại bản thân.
Nhưng tôi vẫn hơi không yên tâm, thế là mở WeChat, tìm đến người duy nhất tôi ghim lên đầu danh sách trò chuyện.
Tên WeChat của Trần Thanh Tùng là Time, ảnh đại diện là một chiếc đồng hồ.
Tôi nhắn cho cậu ấy: [Trần Thanh Tùng, cậu đang làm gì vậy?]
Một lúc sau cậu ấy mới trả lời, có lẽ là không nhìn thấy tin nhắn.
[Chuẩn bị đi ngủ.]
Tôi lại hỏi: [Nếu không bận thì gọi video với tôi được không?]
Lần này cậu ấy trả lời rất nhanh: [Không được.]
Tôi lập tức đưa ra lý lẽ: [Nhưng nếu không nhìn thấy cậu, tôi sẽ lo. Tôi sẽ không làm gì đâu. Tôi đã hứa với cậu rồi.]
Giọng cậu ấy có phần bất đắc dĩ.
[Mai gặp.]
[Vậy tôi có thể nói với người khác về mối quan hệ của chúng ta không?]
Khoảng thời gian này, tôi lúc nào cũng phải lén lút. Dù sao làm kẻ theo dõi người khác cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.
Trần Thanh Tùng: […]
Trần Thanh Tùng: [Rốt cuộc chúng ta có quan hệ gì…]
Tin nhắn đã được thu hồi.
Trần Thanh Tùng: [Thế nào cũng được.]
Tôi mãn nguyện thoát khỏi khung chat, lúc này mới phát hiện Tạ Hoài đã gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
Tôi vội vàng lướt qua.
Có mấy câu tôi đọc chẳng hiểu gì.
Nào là “Chuyện cậu nghĩ đến là không thể đâu”, “Đừng có suy nghĩ gì khác”, “Đừng để người khác hiểu lầm”, “Mấy trò nhỏ nhặt này chẳng vui đâu”…
Tôi ngơ ngác.
Nói thật.
Thái độ lúc lạnh lúc nóng của Tạ Hoài khiến tôi rất khó hiểu. Đôi khi cậu ấy nhờ tôi làm vài chuyện khiến tôi không thoải mái, tôi thường lựa chọn giả vờ như không nghe thấy.
Nhưng dù sao chúng tôi cũng đã là thanh mai trúc mã hơn mười năm. Tôi từng đau lòng khi cậu ấy dần trở nên xa lạ, cũng từng cố gắng níu kéo.
Cho đến khi Trần Thanh Tùng xuất hiện.
Có chuyện gì trên đời quan trọng hơn mạng sống chứ!
Nếu hôm nay Tạ Hoài không tìm đến nhờ tôi giúp theo đuổi Lạc Mẫn, có lẽ tôi đã quên mất mình vẫn đang cố gắng hàn gắn tình bạn giữa hai đứa…
Tin nhắn cuối cùng Tạ Hoài gửi là: [Sau này buổi sáng đừng đến đón tôi nữa, buổi tối cũng vậy. Ở trường cũng hạn chế nói chuyện với tôi. Tôi sợ Lạc Mẫn hiểu lầm.]
Tôi ngoan ngoãn trả lời một chữ: [Ừ.]
Có lẽ…
Có lẽ một số người bạn vốn dĩ cứ thế mà dần dần xa nhau.
Tôi từng buồn, từng cố gắng, từng muốn níu giữ.
Mặc dù cuối cùng vẫn thất bại, nhưng tôi đã không còn quá để tâm nữa.
7.
Sáng hôm sau, trước khi đến trường, tôi bảo chú quản gia chuẩn bị thêm cho tôi một phần bữa sáng. Sau đó lái xe đến trước cửa nhà Trần Thanh Tùng.
Trước đây tôi toàn đi đón Tạ Hoài, đây là lần đầu tiên đến nhà người khác, chú tài xế rõ ràng đã ngạc nhiên mất một hai giây.
Nhưng chú không hỏi gì.
Nhà Tạ Hoài cách trường khá xa. Vì buổi sáng cậu ấy luôn phải đạp xe nửa tiếng đến trường, tôi sợ cậu ấy mệt nên ngày nào cũng đi đón.
Nhưng Trần Thanh Tùng thậm chí còn chẳng có xe đạp, đi bộ đến trường còn mệt hơn.
Bây giờ Tạ Hoài đã chủ động bảo tôi không cần đón nữa, vừa hay tôi có thể đi tìm Trần Thanh Tùng.
Trần Thanh Tùng sống trong một khu dân cư cũ hơi hẻo lánh.
Đúng lúc tôi mở cửa xe, cậu ấy vừa bước ra ngoài.
“Trần Thanh Tùng, chào buổi sáng.” Tôi vui vẻ chào cậu ấy, đôi mắt sáng long lanh: “Sau này ngày nào tôi cũng đến đón cậu rồi mang bữa sáng cho cậu được không?”
Bây giờ tôi và Trần Thanh Tùng đã gần như không thể tách rời. Để sau này cậu ấy không còn dễ dàng đổ bệnh, tôi nhất định phải chăm sóc cậu ấy thật tốt ngay từ bây giờ.
Có lẽ ban đầu Trần Thanh Tùng định từ chối. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của tôi, chẳng hiểu vì sao, cậu ấy lại im lặng ăn hết chiếc bánh rán tôi mang đến.
Chúng tôi cùng nhau bước vào lớp.
Suốt dọc đường tôi vui vẻ vô cùng, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc và hóng chuyện của các bạn xung quanh.
Bạn cùng bàn tò mò hỏi: “Tuế Tuế, hôm nay sao cậu không đi cùng Tạ Hoài?”
“Hả? Bọn tôi chỉ là bạn thôi mà. Cậu ấy tự đi được.”
“Bạn?” Giọng bạn cùng bàn đầy vẻ khó tin: “Bọn tôi cứ tưởng cậu và Tạ Hoài đang yêu nhau cơ.”
“Đương nhiên không phải.” Tôi lập tức phủ nhận: “Tôi và Tạ Hoài chỉ quen nhau từ nhỏ thôi. Cậu đừng nói lung tung. Bây giờ tôi có người mình thích rồi, không thể để cậu ấy nghe thấy được.”
Hơn nữa…
Cho dù tôi và Tạ Hoài là bạn bè, tôi cũng không thể nào đồng tình với quan niệm yêu đương của cậu ấy.
Tận mười chín người bạn gái!
Cậu ấy không sợ lúc hẹn hò gọi nhầm tên người ta à?
“Người cậu thích?” Bạn cùng bàn lập tức kêu lên một tiếng, ánh mắt kín đáo liếc về phía sau.
“Đúng vậy, chính là Trần Thanh Tùng.”
Đêm qua đã được Trần Thanh Tùng cho phép, tôi cũng chẳng cần giấu giếm nữa, vui vẻ thừa nhận:
“Tôi đang theo đuổi cậu ấy.”
Bạn cùng bàn trợn tròn mắt. Phía sau bỗng vang lên một tràng ho dữ dội.
Cổ họng tôi cũng đột nhiên thấy cay xè, theo phản xạ quay đầu lại thì phát hiện người ho sặc sụa chính là Trần Thanh Tùng.
Cậu ấy vừa uống một ngụm nước ép rau củ và trái cây tôi đưa, lúc này có vẻ bị sặc, ho đến mức trời đất đảo lộn.
Những ngón tay đang siết lấy thân chai dùng sức đến mức hơi trắng bệch.
Tôi lập tức chạy tới, cẩn thận vỗ lưng cho cậu ấy.
“Cậu uống cẩn thận thôi.”
Tôi cố nhịn cảm giác muốn ho, gương mặt tràn đầy xót xa, lại rót cho cậu ấy một cốc nước ấm.
“Uống từ từ, đừng vội.”
Các bạn xung quanh nhìn chúng tôi, ai nấy đều trợn mắt há miệng.
Rầm!
Ngoài cửa lớp, Tạ Hoài đứng c.h.ế.t lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Chiếc cốc nước trong tay cậu ấy rơi xuống đất.
