7 Lần Hạnh Phúc Trượt Khỏi Tay - Phần 4
Cập nhật lúc: 22/08/2026 13:03
8.
“Hứa Độ Tuế, chúng ta nói chuyện.”
Vừa tan học, Tạ Hoài đã đi thẳng đến trước mặt tôi.
Tôi còn chưa kịp trả lời thì bỗng cảm nhận được một cảm xúc rất kỳ lạ truyền đến từ trái tim.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang.
Trần Thanh Tùng không nhìn tôi, cậu ấy đang cúi đầu làm bài.
Ngay lúc tôi còn đang thắc mắc thì hành động ấy dường như lại khiến Tạ Hoài bị kích thích.
Cậu ấy cúi xuống, ghé sát tai tôi nói: “Cậu giỏi lắm, Hứa Độ Tuế. Chỉ vì mấy lời hôm qua của tôi mà cậu thật sự chạy đi tìm Trần Thanh Tùng để chọc tức tôi à?”
Hơi nóng khi cậu ấy đến gần khiến tai tôi ngứa ran. Tôi khó chịu nghiêng đầu, thành thật hỏi: “Cậu đang nói gì vậy?”
“Lại giả ngốc?” Tạ Hoài nhếch môi: “Chỉ vì câu ‘cậu và Trần Thanh Tùng hợp nhau’ thôi sao? Hứa Độ Tuế, hôm qua tôi chỉ nói đùa…”
Két…
Tiếng chân ghế kéo lê trên sàn cắt ngang những lời khó hiểu của cậu ấy.
Trần Thanh Tùng đi tới.
“Bạn Hứa.” Cậu ấy nhìn tôi: “Tuần trước cậu hẹn tôi cùng đi xem Nho, trưa nay đi không?”
Nho chính là con mèo hoang mà Trần Thanh Tùng vẫn thường cho ăn. Trên móng vuốt của nó có một dấu hình trái tim rất đặc biệt.
Thật ra trước đây tôi cũng từng cho nó ăn, chỉ là chưa bao giờ gặp Trần Thanh Tùng.
“Buổi trưa sao?” Tôi hơi ngẩn ra.
Bởi Nho thích ngủ trưa, mà tôi chưa từng thấy Trần Thanh Tùng cho nó ăn vào giờ đó.
Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, tôi đã bắt gặp ánh mắt của cậu ấy.
Trần Thanh Tùng dường như sinh ra đã mang một sắc thái hoàn toàn khác Tạ Hoài.
Lạnh hơn, ngay cả ánh mắt cũng vậy.
Cậu ấy chưa bao giờ nhìn người khác bằng ánh mắt chan chứa tình ý, cũng hiếm khi mỉm cười. Nhưng bất cứ lúc nào, chỉ cần tôi ngước mắt lên, tôi đều biết cậu ấy đang nghiêm túc lắng nghe tôi.
Cũng đang nghiêm túc nói chuyện với tôi.
Giống như lúc này.
Tạ Hoài cười lạnh, đứng thẳng người dậy:
“Anh bạn, cậu có phải chưa hiểu một chuyện không? Ngày nào cũng bày cái vẻ lạnh lùng ấy cho ai xem vậy? Còn bịa chuyện tuần trước nữa. Tuần trước Hứa Độ Tuế có thèm nhìn thẳng cậu không? Tôi nói cho cậu biết, tôi và Hứa Độ Tuế lớn lên cùng nhau, cô ấy nghĩ gì trong lòng tôi đều…”
Cậu ấy chưa nói hết, tôi đã ngắt lời: “Được thôi.”
Tôi nói: “Ăn cơm xong chúng ta cùng đi.”
Tạ Hoài không thể tin nổi nhìn tôi: “Hứa Độ Tuế!”
Tôi cũng nhìn cậu ấy, nghiêm túc nói: “Người tôi nhắn tin tối qua chính là cậu ấy. Vì vậy cậu nói xấu cậu ấy, tôi rất không vui.”
“Hứa Độ Tuế.” Tạ Hoài sững người vài giây, hít sâu một hơi: “Chỉ vì chuyện Lạc Mẫn? Cậu định lấy bản thân mình ra để trả đũa tôi sao?”
Tôi: “?”
Chuyện này thì liên quan gì đến Lạc Mẫn nữa?
Nói thật, từ sau khi trưởng thành, những lời Tạ Hoài nói ngày càng khiến tôi chẳng hiểu gì.
Tôi thường xuyên nghi ngờ liệu tôi và cậu ấy có đang sống ở hai thế giới khác nhau không.
Cuối cùng quyết định mặc kệ những lời nói linh tinh của cậu ấy, thành thật tuyên bố: “Cậu cũng đâu biết tôi đang nghĩ gì.”
“Vì tôi đã bắt đầu theo đuổi Trần Thanh Tùng từ tuần trước rồi.”
Tạ Hoài há miệng, vẻ mặt hoàn toàn trống rỗng.
Các bạn đang hóng chuyện xung quanh cũng lần lượt kinh ngạc: OAO!
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Tôi nhìn về phía Trần Thanh Tùng.
Vẻ mặt cậu ấy không có gì khác thường. Nhưng trái tim lại giống như một ngọn núi lửa đang phun trào.
Nóng bỏng, mãnh liệt, tràn đầy sức sống.
Nhưng rất nhanh sau đó, ngọn núi lửa ấy lại chìm vào giấc ngủ.
Giống như rất nhiều lần trước, cảm xúc của Trần Thanh Tùng giống một con ốc sên rụt mình vào trong vỏ.
Mỗi khi tôi tưởng mình sắp chạm được vào cảm xúc thật của cậu ấy, cậu ấy lại lập tức giấu tất cả đi.
9.
Bỗng có người đi tới.
“Tạ Hoài.”
Tạ Hoài vừa định nói gì đó lập tức quay đầu lại, giọng nói cũng trở nên nhiệt tình: “Mẫn Mẫn, sao cậu lại đến đây?”
Tôi cũng theo tiếng gọi nhìn sang.
Ánh mắt Tạ Hoài vốn rất kén chọn, mà Lạc Mẫn với tư cách hoa khôi của trường quả thực vô cùng xinh đẹp.
Dáng người cao mảnh, phong thái thanh nhã, khí chất lạnh lùng đến mức khiến người khác không dám tùy tiện đến gần, chẳng khác nào một chú thiên nga trắng.
Ánh mắt Lạc Mẫn rơi lên người Trần Thanh Tùng, rõ ràng dịu dàng hơn hẳn.
“Thanh Tùng, cậu cũng ở đây à? Chuyện lần trước tôi nói với cậu, cậu thấy thế nào?”
Sắc mặt Tạ Hoài lập tức trở nên khó coi đến cực điểm.
“Cậu…”
Nhưng Lạc Mẫn chẳng thèm nhìn cậu ấy, chỉ chăm chú nhìn Trần Thanh Tùng.
Trần Thanh Tùng im lặng, hàng mày đẹp khẽ nhíu lại.
Những người đứng xem trong lớp càng lúc càng đông.
Trần Thanh Tùng cụp mắt, dường như cuối cùng cũng nhượng bộ: “Ra ngoài nói đi.”
Trước khi rời đi, cậu ấy nhìn tôi.
Tôi luôn cảm thấy cậu ấy muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì. Chỉ nhìn từ phía sau thôi, Trần Thanh Tùng và Lạc Mẫn quả thực rất xứng đôi.
Trai tài gái sắc.
Trước đây tôi cũng từng nghĩ như vậy, thậm chí còn từng tò mò tại sao Trần Thanh Tùng lại chẳng chút động lòng trước Lạc Mẫn.
Nhưng hôm nay, tôi bỗng muốn gọi Trần Thanh Tùng lại.
Không vì lý do gì cả, chỉ muốn giữ cậu ấy ở lại lớp.
Đừng đi.
Đừng ra ngoài cùng cô ấy.
Một ý nghĩ chẳng hiểu từ đâu xuất hiện.
Bạn cùng bàn bỗng kéo tay áo tôi: “Ê, Tuế Tuế, cậu nhìn kìa. Cậu bạn thanh mai trúc mã của cậu cũng đâu có để ý Lạc Mẫn đến thế.”
Tôi ngẩng đầu lên mới phát hiện Tạ Hoài, người vốn định đuổi theo Lạc Mẫn, chẳng biết từ lúc nào đã quay trở lại.
Lúc này cậu ấy nhìn tôi, tâm trạng dường như lại vui lên: “Trần Thanh Tùng đi rồi. Nếu cậu thích cậu ta thì sao không đuổi theo? Còn lừa tôi nữa, Hứa Độ Tuế.”
“Được rồi, sau này tôi không cần cậu giúp tôi theo đuổi Lạc Mẫn nữa.”
Cậu ấy nhìn tôi.
“Đừng giận dỗi nữa, được không?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa, Trần Thanh Tùng vẫn chưa quay lại.
Tôi chẳng còn tâm trí để trả lời những lời linh tinh của Tạ Hoài.
Cậu ấy lại ghé bên tai tôi nói thêm đủ thứ, sau đó mới hài lòng trở về chỗ ngồi.
Nhưng tôi chẳng nghe lọt một chữ nào, bởi trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bồn chồn chẳng rõ từ đâu mà đến.
Đây không phải cảm xúc của Trần Thanh Tùng, là cảm xúc của chính tôi.
Sự bất an ấy kéo dài mãi cho đến khi Trần Thanh Tùng quay lại. Nhưng ngay sau đó lại bị một cảm xúc ẩm ướt khác cuốn lấy.
Ướt át, chua xót, giống như cả trái tim bị ngâm trong nước cốt chanh.
Khiến tôi cứ ngồi ngẩn người tại chỗ, rồi vô thức gục xuống bàn.
Giữa những âm thanh ồn ào, bỗng có người đi tới.
Tiếng bước chân vô cùng quen thuộc.
Cậu ấy dừng lại trước mặt tôi.
“Sao vậy?”
Tôi ngẩng mặt lên khỏi hai cánh tay, ngước nhìn Trần Thanh Tùng. Một lúc lâu mới nghẹn ra được một câu: “Trưa nay vẫn đi xem Nho chứ?”
Giống như có một chiếc móng mèo khẽ cào vào trái tim.
Ngứa ngứa.
Lần này là cảm xúc của Trần Thanh Tùng. Cậu ấy đứng sững tại chỗ, trong đôi mắt phản chiếu bóng hình của tôi.
Một giọt nước rơi xuống mặt hồ vốn phẳng lặng.
Từng vòng gợn sóng chậm rãi lan ra.
