7 Lần Hạnh Phúc Trượt Khỏi Tay - Phần 6

Cập nhật lúc: 22/08/2026 13:04

11.

Sau giờ tan học.

Hình như Tạ Hoài vốn có chuyện muốn tìm tôi, nhưng Lạc Mẫn lại đến. Cậu ấy chỉ bỏ lại một câu “Đợi tôi” rồi đuổi theo cô ấy.

Tôi coi như không nghe thấy, kéo Trần Thanh Tùng cùng về nhà.

Đến dưới nhà cậu ấy, tôi cứ chần chừ mãi không chịu đi, còn hỏi: “Bây giờ chúng ta là quan hệ gì?”

Cậu ấy khựng lại, theo bản năng liếc về phía chú tài xế đang đứng cách đó khá xa.

Tôi trợn tròn mắt, bất mãn lên án: “Cậu hôn tôi rồi, không định chịu trách nhiệm đấy chứ?”

Trần Thanh Tùng: “…Tôi không có.”

Tôi lại quay về câu hỏi ban đầu: “Vậy chúng ta là quan hệ gì?”

Vành tai Trần Thanh Tùng lại lặng lẽ đỏ lên. Một lúc lâu sau mới nói: “Tuế Tuế, đợi sau khi tốt nghiệp… được không?”

Vì cố tình hạ thấp giọng, câu nói ấy nghe vừa mơ hồ vừa mang theo chút cầu xin.

Không hiểu sao Trần Thanh Tùng lúc nào cũng chẳng có biểu cảm gì, nhìn qua luôn lạnh nhạt, xa cách. Cậu ấy cũng chưa bao giờ như Tạ Hoài, nói những lời nửa kín nửa hở khiến người ta phải suy nghĩ.

Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy cậu ấy rất dịu dàng.

“Tuế Tuế” nghe cũng thật dễ thương. Hay hơn “bạn Hứa” nhiều.

“Vậy được thôi. Nhưng cậu phải hứa với tôi, sau này tuyệt đối không được làm hại bản thân nữa.”

Tôi cố tình nhấn mạnh: “Đau lắm đấy!”

Thật sự rất đau.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không biết rốt cuộc vì sao Trần Thanh Tùng lại chán ghét cuộc đời đến thế.

Tôi muốn hỏi, nhưng lại sợ khiến cậu ấy nhớ đến những chuyện đau lòng.

Tôi đã dùng đủ mọi cách mè nheo, làm loạn để kéo cậu ấy trở về từ bờ vực cái c.h.ế.t. Mặc dù cậu ấy đã nói sẽ không tự sát nữa, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.

Từ nhỏ đến lớn, điều tôi sợ nhất chính là đau. Mỗi lần nhớ lại cảm giác ấy, tôi vẫn còn thấy sợ hãi.

Dưới ánh mắt của tôi, Trần Thanh Tùng im lặng một lúc.

“Ừ. Đừng làm hại bản thân nữa, đau lắm.”

Cậu ấy ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trước đây tôi từng nói với cậu, tôi cũng đã gặp những chuyện không thể giải thích bằng lẽ thường.”

“Hửm?”

“Tôi thường rơi vào trạng thái mơ hồ, ký ức cũng trở nên hỗn loạn.”

Cậu ấy khẽ nhíu mày.

“Sau đó lại đi tự sát… Bởi vì tôi luôn có một cảm giác rằng mình nhất định phải làm vậy. Giống như tiềm thức cứ thúc giục tôi rằng kết thúc cuộc đời là một chuyện vô cùng quan trọng, nếu không làm thì nhất định sẽ hối hận.”

Tôi nghe mà hoang mang: “Nhưng tại sao chứ?”

“Tôi không biết.” Trần Thanh Tùng nói: “Tôi còn có một quyển nhật ký. Nhưng tôi hoàn toàn không nhớ mình đã viết nó từ lúc nào. Nó giống như tự nhiên xuất hiện vậy.”

“Cứ cách một khoảng thời gian, trong đó lại có thêm một dòng chữ.” Cậu ấy nói rất nghiêm túc.

Trong đầu tôi lập tức hiện lên đủ loại suy đoán.

Mộng du? Đa nhân cách? Kẻ trộm?

Cuối cùng, tôi lại nghĩ đến chuyện tôi và cậu ấy có thể cảm nhận được cảm giác của nhau.

Nghe thì rất hoang đường, nhưng tôi tin trên đời này luôn có những chuyện khoa học chưa thể giải thích.

Tôi nắm tay cậu ấy c.h.ặ.t hơn một chút.

“Vậy bây giờ cậu còn cảm thấy như thế không?”

“Không.” Cậu ấy im lặng vài giây, dường như câu tiếp theo rất khó nói thành lời: “Sau khi ở gần cậu thì không còn nữa.”

“Vậy thì tốt quá rồi.” Tôi ngẩng đầu cười với cậu ấy: “Có phải điều đó có nghĩa là chỉ cần chúng ta không xa nhau, cậu sẽ không bao giờ còn cảm giác ấy nữa không?”

Đôi mắt nhạt màu của cậu ấy lặng lẽ nhìn tôi.

“Không còn nữa.” Cậu ấy nói: “Tôi biết cậu sợ đau.”

Tôi: “Cậu biết thì…”

Khoan đã.

“Cậu biết tôi có thể cảm nhận được cảm giác của cậu rồi sao?”

Tôi kinh ngạc. “Cậu đoán ra à?”

Trần Thanh Tùng trả lời rất bình thản: “Cậu đâu có định giấu. Vì vậy đoán ra cũng không khó.”

Tôi bỗng nhớ đến nụ hôn trong lúc tình thế cấp bách hôm đó.

Khi ấy tôi nói thích cậu ấy vì cuống quá nên vơ đại một cách, cũng vì có mục đích khác, thậm chí có thể nói đó là một lời nói dối.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại dễ dàng chấp nhận phương pháp “hôn cậu ấy” đến vậy.

… Nếu đổi thành một người khác, chẳng hạn như Tạ Hoài thì sao?

Tôi lập tức thấy ghê tởm với chính suy nghĩ đó, cả người đều toát lên vẻ chống đối.

Không được.

Tuyệt đối không được!

Vậy nếu đổi thành một người khác nữa?

Hình như cũng không được.

Chỉ có Trần Thanh Tùng là được.

Ngay cả cảm giác thích một người cũng giống như dòng nước róc rách tuôn ra từ một mạch suối. Tự nhiên đến mức cứ như mọi thứ vốn đã được định sẵn.

“Em cảm thấy chúng ta nhất định rất có duyên.” Tôi nói: “Trần Thanh Tùng.”

Cậu ấy bắt gặp ánh mắt tôi.

Những cảm xúc vụn vặt lấp lánh như ánh nước trong đôi mắt ấy bỗng trở nên rực rỡ lạ thường.

“Ừ.” Cậu ấy nói: “Chúng ta nhất định rất có duyên.”

12.

Mặc dù bố mẹ rất bận rộn với công việc, nhưng cứ đến cuối tuần, họ đều cố gắng trở về ăn cơm cùng tôi.

Bố bỗng hỏi: “Nghe chú tài xế nói, dạo này con không đi học cùng Tạ Hoài nữa à?”

Tôi gật đầu: “Quan hệ giữa con và cậu ấy không còn tốt như trước nữa.”

“Tại sao?” Mẹ lập tức cảnh giác: “Cậu ta bắt nạt con à?”

Tôi lắc đầu: “Chỉ là con cảm thấy càng lớn cậu ấy càng kỳ lạ. Những lời cậu ấy nói con chẳng hiểu gì cả.”

Bố cười lạnh: “Thế lời cái cậu Trần Thanh Tùng kia nói thì con hiểu lắm nhỉ?”

Tôi theo bản năng đáp: “Trần Thanh Tùng đương nhiên…”

Bố mẹ im lặng nhìn tôi.

Tôi hắng giọng, cố nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Bố mẹ biết rồi à?”

“Mẹ không phản đối gì đâu, chỉ là bây giờ con vẫn còn đang đi học.” Mẹ gắp thức ăn cho tôi: “Hiện tại vẫn phải ưu tiên chuyện học hành.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Nhưng cậu ấy vẫn luôn giúp con học thêm mà. Lần này thứ hạng của con còn tăng lên nữa đấy!”

Bố nghiêm mặt: “Hai đứa yêu nhau thì chắc chưa làm chuyện gì quá giới hạn đấy chứ?”

Tôi vội vàng phản bác: “Bọn con còn chưa yêu nhau!”

Mẹ bật cười: “Bố con đúng là lo xa. Mẹ thấy thằng bé đó cũng khá tốt, ánh mắt trong sáng. Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn có thể tự mình vươn lên, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ.”

Có lẽ thấy vẻ mặt tôi hơi khác thường, bố nói: “Con cũng đừng trách mẹ. Tự nhiên dạo này ngày nào con cũng chạy đến khu phố cũ, làm bố mẹ đương nhiên phải tìm hiểu xem rốt cuộc cậu ta là người thế nào.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

7 Lần Hạnh Phúc Trượt Khỏi Tay - Chương 6: Phần 6 | MonkeyD