7 Lần Hạnh Phúc Trượt Khỏi Tay - Phần 7
Cập nhật lúc: 22/08/2026 13:04
Mẹ kể cho tôi nghe.
Bố mẹ Trần Thanh Tùng trước đây đều làm việc trong một nhà máy. Gia đình còn có ông bà nội, cả nhà năm người từng sống rất hạnh phúc.
Sau đó, một lần máy móc xảy ra sự cố. Bố Trần Thanh Tùng c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Mẹ cậu ấy bị máy cuốn đứt tay, chân cũng bị thương nặng. Bà nằm viện trong tình trạng thoi thóp suốt một thời gian dài, cuối cùng vẫn không qua khỏi.
Ông bà nội sau khi nghe tin dữ thì đổ bệnh, chẳng bao lâu cũng lần lượt qua đời.
Trong hoàn cảnh ấy, họ hàng bên nội của Trần Thanh Tùng lại lập tức kéo đến, chia sạch tất cả những gì ông bà để lại… kể cả căn nhà họ đang ở.
Trần Thanh Tùng được đưa đến nhà cô ruột.
Khi ấy cậu ấy mới ba tuổi.
Cô ruột lấy toàn bộ số tiền trợ cấp t.ử tuất rất lớn, nhưng lại đối xử với cậu ấy chẳng ra gì, động một chút là đ.á.n.h mắng.
Cứ thế, cậu ấy chật vật lớn lên.
Tôi nhớ đến sự lạnh nhạt của cậu ấy đối với Lạc Mẫn.
Nhớ đến vẻ mặt dửng dưng như chẳng có gì đáng bận tâm mỗi khi cậu ấy làm bất cứ chuyện gì.
Nhớ đến câu cậu ấy nói: “Tiềm thức cứ thúc giục tôi làm chuyện đó.”
Và cậu ấy đã không chút do dự nghe theo tiềm thức ấy, tìm đến cái c.h.ế.t.
Cậu ấy thật sự chẳng biết quý trọng bản thân. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai thật lòng trân trọng cậu ấy.
Buổi tối, tôi nằm trên giường nhắn tin cho Trần Thanh Tùng: “Bây giờ tôi hơi buồn.”
Bên kia lập tức trả lời: “Sao vậy?”
Tôi gõ chữ, rồi lại xóa.
Gõ xong lại xóa.
Cuối cùng chỉ gửi một câu: [Vì không được gặp cậu.]
Bên kia hiện dòng chữ “Đang nhập…”. Sau đó, cậu ấy gửi cho tôi một sticker.
Là sticker chú mèo xoa đầu mà tôi rất thích gửi cho cậu ấy.
Cậu ấy nói: [Mai gặp.]
Tâm trạng buồn bã của tôi dường như lập tức tốt lên một chút.
Tôi trả lời: [Mai gặp.]
13.
Nhưng ngày hôm sau, tôi lại không gặp được Trần Thanh Tùng. Cậu ấy xin nghỉ học. Thầy giáo nói sáng nay cậu ấy đột nhiên xin nghỉ vì bị bệnh.
Tôi gọi điện cho cậu ấy, nhưng điện thoại đã tắt máy.
Đúng lúc tôi đang mất tập trung, Tạ Hoài bỗng đi tới.
“Hứa Độ Tuế.” Cậu ấy hỏi: “Mấy ngày nay tại sao cậu không đi cùng tôi?”
Không hiểu vì sao, rõ ràng Lạc Mẫn đã dần bị cậu ấy làm cho rung động, hai người gần như sắp thành đôi rồi, vậy mà cậu ấy lại đột nhiên thay đổi thái độ, quay sang để tâm đến tôi.
Tôi chẳng buồn ngẩng đầu: “Tôi phải đi cùng Trần Thanh Tùng.”
Tạ Hoài cười khẩy: “Lại trò này nữa à? Không có tác dụng đâu.”
Thật ra bình thường tôi rất dễ tính. Nhưng hôm nay Trần Thanh Tùng mất liên lạc, tôi không biết cậu ấy đang xảy ra chuyện gì, vậy mà Tạ Hoài vẫn cứ lải nhải bên tai khiến tôi cuối cùng cũng phát cáu:
“Tạ Hoài, cậu có thể nói những lời mà tôi nghe hiểu được không?”
“Được. Cậu nhất định muốn tôi nói thẳng ra đúng không?”
Tạ Hoài hạ thấp giọng.
“Chuyện cậu thầm thích tôi, tôi biết từ lâu rồi. Tôi cũng biết cậu không thích những cô bạn gái của tôi. Nhưng từ trước đến giờ tôi vẫn luôn coi cậu là em gái.”
“Bây giờ cậu cố tình nói muốn theo đuổi Trần Thanh Tùng, chẳng phải chỉ vì hôm đó tôi nói hai người rất hợp nhau nên cậu giận, muốn khiến tôi ghen sao?”
Tôi: “?”
Sau một tràng phát ngôn kinh thiên động địa ấy, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Nhưng Tạ Hoài lại càng thêm tự tin, cứ thế thao thao bất tuyệt: “Hứa Độ Tuế, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Cậu nghĩ gì tôi đều biết.”
“Bây giờ tôi thừa nhận cậu thành công rồi. Tôi thật sự ghen. Cảm giác của tôi dành cho cậu cũng không chỉ là tình cảm anh em. Chỉ cần…”
Tôi không nghe nổi nữa, lập tức đứng phắt dậy. Trán đập thẳng vào cằm Tạ Hoài. Cậu ấy “Á!” một tiếng, đau đớn ôm cằm nhảy lùi về sau.
Tôi nhìn cậu ấy, chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên, ghê tởm vô cùng.
Tôi coi cậu ấy là bạn thân, vậy mà cậu ấy vẫn luôn tưởng tượng rằng tôi thầm yêu cậu ấy!
Trời ơi, đúng là một nỗi oan động trời.
“Tạ Hoài, cậu nghĩ nhiều rồi. Tôi căn bản không thích cậu, thật đấy. Tôi thề với trời, trước đây không thích, bây giờ không thích, sau này càng không thể thích.”
“Cậu cũng đừng coi tôi là em gái. Tôi là con một, không muốn tự nhiên có thêm một ông anh đâu.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Hơn nữa, tôi đã nói rất nhiều, rất nhiều lần rồi. Tôi thích Trần Thanh Tùng. Từ lúc cậu ấy vừa chuyển trường đến, tôi đã thích cậu ấy. Chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu cả.”
Tạ Hoài cứng đờ tại chỗ. Cậu ấy đang cố xác định xem những lời tôi nói là thật hay giả.
Tôi không né tránh, cứ thế nhìn thẳng vào cậu ấy.
Cuối cùng, cậu ấy cũng hiểu từng lời tôi nói đều là thật.
“Trần Thanh Tùng?” Cơ mặt Tạ Hoài giật giật, giọng nói đột nhiên trở nên the thé: “Một đứa trẻ mồ côi xuất thân từ cái nơi nghèo nàn ấy thì có gì tốt chứ! Nó có phải con hoang hay không còn chưa chắc…”
Chát!
Tôi tát cậu ấy một cái.
“Chúng ta không còn là bạn nữa.”
Tôi đã nghĩ đến rất nhiều lời mắng c.h.ử.i. Nhưng cuối cùng chỉ nói đúng một câu ấy.
Sau đó xách cặp, xoay người bỏ đi.
Tôi phải đi tìm Trần Thanh Tùng.
