7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 3
Cập nhật lúc: 14/09/2026 07:02
Sự im lặng của tôi dường như khiến Cố Ngôn Chi mất kiên nhẫn. Anh giật mạnh cà vạt, ném nó lên chiếc ghế sofa đắt tiền, cười khẩy một tiếng đầy trào phúng, âm thanh vang vọng trong phòng khách rộng lớn đến mức lạnh lẽo.
"Sao thế? Lại định giở trò gì nữa? Khóc lóc, tự t.ử, hay lại chạy đến nhà họ Cố khóc lóc với mẹ tôi để bà ấy đến dạy dỗ tôi?"
Anh bước tới, mỗi bước chân đều mang theo áp lực nặng nề.
"Lộ Tinh, ba năm qua cô diễn chưa đủ sao? Tôi nhìn cô diễn mà phát ngán rồi. Cô nghĩ dùng cái bộ dạng đáng thương này là có thể khiến tôi mềm lòng à?"
Tôi không ngẩng đầu. Tôi sợ nếu ngẩng đầu, anh sẽ thấy vệt m.á.u vẫn còn chưa kịp khô trong hốc mũi tôi.
"Tôi mệt rồi."
Giọng anh trầm xuống, mang theo sự chán ghét không thèm che giấu.
"Lộ Thị của cô bây giờ cũng chỉ là cái vỏ rỗng, cha cô c.h.ế.t rồi, công ty cũng phá sản rồi. Cô nghĩ cô còn tư cách gì để giữ tôi lại? Cô lấy cái gì để uy h.i.ế.p tôi nữa đây?"
Từng lời nói của anh như những mũi kim tẩm độc, cắm phập vào trái tim vốn đã đầy lỗ hổng của tôi.
Phải, Lộ Thị phá sản từ nửa năm trước. Cha tôi vì uất ức và nợ nần chồng chất mà đột quỵ qua đời ngay trên bàn làm việc. Lúc đó Cố Ngôn Chi đang ở Pháp đàm phán dự án, tiện thể tham dự buổi biểu diễn mở màn cho vở Thiên Nga Đen của Bạch Du ở nhà hát Opera Paris.
Tôi gọi cho anh hàng chục cuộc điện thoại, gọi đến khi điện thoại hết pin, chỉ đổi lại một tin nhắn vô tình đến tàn nhẫn từ trợ lý của anh.
"Cố tổng đang bận, xin phu nhân đừng làm phiền. Có việc gì đợi Cố tổng về rồi nói."
Tôi một mình quỳ gối trong nhà xác lạnh lẽo, một mình lo tang lễ cho cha trong sự dè bỉu của họ hàng, một mình gánh khoản nợ khổng lồ mà cha để lại, và cũng một mình nhận tờ giấy báo t.ử của chính mình từ tay bác sĩ Tống.
Tôi chưa từng kể với anh. Vì tôi biết, kể rồi thì sao chứ? Anh cũng chỉ nghĩ tôi đang diễn thêm một vở kịch mới mà thôi.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên nhìn anh. Ánh đèn chùm pha lê hắt lên gương mặt hoàn mỹ của Cố Ngôn Chi. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng bạc tình, đôi mắt sâu thẳm mà tôi đã yêu từ năm mười sáu tuổi, dưới gốc cây ngô đồng già của trường trung học.
Anh vẫn là chàng trai rực rỡ nhất trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi, là ánh sáng duy nhất tôi liều mạng đuổi theo suốt mười năm thanh xuân.
Chỉ tiếc là ánh sáng ấy, chưa bao giờ, chưa từng một lần chiếu rọi về phía tôi.
"Được."
Tôi cất tiếng, âm thanh nhẹ bẫng, tan vào không khí, nhẹ đến mức chính tôi cũng ngỡ mình chưa nói gì.
Cố Ngôn Chi hơi khựng lại. Đôi mày rậm của anh nhíu c.h.ặ.t, dường như không tin vào tai mình. Ánh mắt anh xoáy sâu vào tôi, mang theo sự dò xét đầy nghi hoặc và đề phòng.
"Cô nói cái gì? Nhắc lại xem?"
"Em nói... em sẽ ký."
Tôi bình thản lặp lại, cố gắng kìm nén cơn run rẩy nơi đầu ngón tay đang bấu c.h.ặ.t vào sàn nhà lạnh buốt.
"Nhưng em có một điều kiện cuối cùng."
"Cô quả nhiên không dễ dàng buông tay như vậy."
Cố Ngôn Chi cười lạnh, ánh mắt càng thêm phần chán ghét và khinh miệt. Anh khoanh tay trước n.g.ự.c, tư thế của một kẻ bề trên đang ban phát ân huệ.
"Muốn bao nhiêu tiền? Hay muốn tôi cứu cái công ty rách nát của nhà họ Lộ? Muốn tôi trả nợ cho cha cô? Cứ ra giá đi, coi như phí bồi thường thanh xuân cho ba năm cô làm bảo mẫu miễn phí cho tôi."
"Em không cần tiền."
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như bị ai bóp nghẹt. Mùi m.á.u tanh lại trào lên cổ họng.
"Em chỉ cần anh cho em bảy ngày."
"Bảy ngày?"
Anh lặp lại, giọng đầy mỉa mai.
"Đúng, bảy ngày."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên sau ba năm, tôi dám nhìn thẳng vào mắt anh không né tránh, cố gắng thu giữ hình bóng anh vào tận sâu trong đáy mắt đang dần mờ đi của mình.
"Bảy ngày cuối cùng, hãy sống cùng em như một cặp vợ chồng bình thường. Sáng cùng nhau ăn sáng, tối cùng nhau ăn cơm, nói chuyện với em vài câu, đừng giận dữ, đừng mắng c.h.ử.i, đừng nhắc đến Bạch Du. Chỉ bảy ngày thôi."
Tôi ngừng lại, nuốt xuống ngụm m.á.u.
"Sau bảy ngày, em sẽ ký đơn, dọn ra khỏi đây và vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời anh. Sạch sẽ, không để lại một dấu vết nào. Từ nay về sau, anh muốn cưới ai, yêu ai, em cũng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa."
Cố Ngôn Chi nhìn chằm chằm vào tôi, dường như muốn tìm ra một âm mưu thâm độc nào đó đằng sau vẻ mặt bình thản đến bất thường này. Anh tiến lên một bước, vóc dáng cao lớn đổ bóng bao trùm lấy tôi, mang theo áp bức nghẹt thở.
"Lộ Tinh, cô lại đang toan tính điều gì? Cô nghĩ bảy ngày có thể thay đổi được sự thật rằng tôi ghê tởm cô sao? Cô nghĩ bảy ngày là có thể khiến tôi yêu cô sao? Đừng ngây thơ nữa."
"Em không mong thay đổi điều gì cả."
Tôi khẽ chớp mắt, một giọt nước mắt khô khốc không thể rơi xuống vì tuyến lệ của tôi đã cạn kiệt vì những đợt hóa trị ngầm trước đó.
"Ngôn Chi, ba năm qua em thực sự mệt mỏi rồi. Em cũng mệt rồi. Coi như đây là ân huệ cuối cùng anh dành cho em, được không? Bảy ngày đổi lấy sự tự do cả đời của anh. Cuộc giao dịch này, anh không thiệt đâu. Anh lời to mà."
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ cổ treo tường gõ từng nhịp tích tắc. Tích tắc. Tích tắc.
Mỗi một giây trôi qua, sinh mệnh của tôi lại cạn dần đi một chút, m.á.u trong não lại đông thêm một chút.
Cố Ngôn Chi im lặng rất lâu. Anh lấy điện thoại ra, lướt xem gì đó. Màn hình sáng lên, tôi thoáng thấy ảnh của Bạch Du trong bộ váy múa trắng muốt đang mỉm cười dịu dàng.
"Bạch Du ngày kia sẽ về nước. Tôi không có nhiều thời gian chơi trò gia đình với cô đâu. Cô ấy cần tôi ra sân bay đón."
"Em biết. Nên em chỉ cần bảy ngày thôi. Bảy ngày này, ban ngày anh vẫn có thể đi làm, vẫn có thể gặp gỡ bạn bè, vẫn có thể đi đón cô ấy. Chỉ cần buổi tối... anh về nhà ăn cơm với em là được. Một bữa cơm thôi."
Tôi nói ra câu đó, mà cổ họng nghẹn đắng. Về nhà ăn cơm. Một yêu cầu bình thường, một hạnh phúc bình dị của bao người vợ, đối với tôi lại phải dùng cả một cuộc ly hôn, dùng cả mạng sống của mình để đ.á.n.h đổi.
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, có chút d.a.o động. Có lẽ anh cũng không ngờ người đàn bà từng khóc lóc vật vã níu kéo anh, giờ đây lại chỉ xin một bữa cơm.
Cuối cùng, anh gật đầu, một cái gật đầu lạnh lùng và miễn cưỡng.
"Được. Tôi đồng ý. Bảy ngày. Lộ Tinh, tôi hy vọng cô giữ lời. Đừng để đến lúc đó tôi phải dùng biện pháp mạnh, cho người ném cô ra khỏi đây như ném một con ch.ó."
"Em sẽ giữ lời. Em hứa."
Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm thực sự đầu tiên sau nhiều ngày, dù nước mắt vẫn đang chảy dài.
"Cảm ơn anh, Cố Ngôn Chi. Cảm ơn anh vì bảy ngày này."
Cố Ngôn Chi không nói gì nữa, anh cầm lấy áo khoác, quay người đi lên lầu. Nhưng lần này, anh không vào thư phòng như mọi khi nữa, mà đi thẳng về phòng ngủ chính, căn phòng mà suốt ba năm qua anh chưa từng bước vào quá ba lần.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên, xối xả.
Tôi vẫn ngồi bệt dưới sàn, ôm lấy đầu gối, tờ thỏa thuận ly hôn dính m.á.u của tôi nằm chỏng chơ bên cạnh.
Cơn đau đầu lại ập đến, dữ dội hơn, nhưng lần này tôi lại thấy nó không còn đáng sợ nữa.
Bảy ngày. Tôi đã xin được bảy ngày.
Bảy ngày để được làm vợ anh một cách đúng nghĩa, bảy ngày để nấu cho anh những bữa cơm cuối cùng, bảy ngày để nhìn anh thật kỹ, khắc anh vào xương tủy, rồi sau đó, tôi sẽ trả lại tự do cho anh.
Và trả lại sự bình yên cho chính mình.
