7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/09/2026 07:02
Rất lâu sau, Cố Ngôn Chi lùi lại, anh rút một điếu t.h.u.ố.c, châm lửa, khói t.h.u.ố.c trắng xóa lượn lờ che khuất biểu cảm trên gương mặt anh.
"Được."
Giọng anh lạnh lẽo vang lên qua làn khói, khàn khàn và xa cách.
"Tôi cho cô bảy ngày, hy vọng cô giữ lời. Nếu sau bảy ngày cô còn giở trò, đừng trách tôi cạn tình cạn nghĩa."
Nói xong, anh xoay người bước thẳng lên lầu, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Tiếng đóng cửa phòng ngủ chát chúa vang lên, cắt đứt mọi hy vọng mong manh.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn. Đầu ngón tay tôi miết nhẹ lên dòng chữ Cố Ngôn Chi đã được anh ký sẵn, nét b.út mạnh mẽ, dứt khoát, không một chút do dự.
Một giọt m.á.u đỏ tươi từ mũi tôi rơi xuống, nhỏ tong một cái trúng vào chữ Tinh trong tên tôi ở phần dành cho người vợ, loang lổ và nhức nhối.
Tôi vội vàng lấy tay lau đi, nhưng càng lau vết m.á.u càng lem luốc, bôi bẩn cả tờ giấy trắng. Giống như tình yêu của tôi dành cho anh, dù cố gắng đến đâu cuối cùng cũng chỉ là một mớ hỗn độn t.h.ả.m hại.
Bảy ngày, Cố Ngôn Chi, anh sẽ không bao giờ biết được bảy ngày mà anh coi là sự chịu đựng cuối cùng ấy, lại là toàn bộ phần đời còn lại của em trong thế giới này.
Ngày đầu tiên của thỏa thuận, tôi thức dậy từ lúc 5 giờ sáng.
Cơn đau đầu ập đến như một thói quen tàn nhẫn, khoan những mũi khoan vô hình vào sâu trong màng não. Tôi lảo đảo vịn tường bước vào phòng tắm, dội nước lạnh ngắt lên mặt để ép mình tỉnh táo.
Trong gương, hốc mắt tôi thâm quầng, đôi môi nhợt nhạt không còn giọt m.á.u. Tôi run rẩy mở lọ t.h.u.ố.c giảm đau, dốc ra bốn viên thay vì hai viên như chỉ định, nuốt khan xuống cổ họng đắng ngắt.
Tôi lấy hộp phấn trang điểm đã lâu không dùng đến, cẩn thận dặm một lớp nền thật dày để che đi sự tiều tụy, tô thêm chút son màu san hô. Dù sao cũng là bảy ngày cuối cùng, tôi không muốn trong ký ức của Cố Ngôn Chi, tôi chỉ là một cái bóng ma xấu xí và tàn tạ.
6 giờ 30, tôi xuống bếp nấu món cháo sườn non hầm nấm hương. Đây là món anh thích ăn nhất mỗi khi dạ dày trở chứng vì uống nhiều rượu. Để nấu được nồi cháo có hạt gạo bung đều, thịt sườn mềm rục mà không nát, tôi từng mất nửa năm trời học hỏi từ đầu bếp cũ của nhà họ Cố, làm hỏng không biết bao nhiêu nồi, bị bỏng đến rộp cả tay.
Nhưng ba năm qua, số lần anh chịu ngồi xuống ăn món cháo tôi nấu chỉ đếm trên đầu ngón tay.
7 giờ 15, tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên cầu thang gỗ. Cố Ngôn Chi mặc áo sơ mi trắng, quần âu xám, tay áo xắn lên gọn gàng để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe mà tôi tặng anh vào kỷ niệm một năm ngày cưới. Anh vẫn đeo nó, không phải vì trân trọng, mà vì nó hợp với bộ vest của anh.
Nhìn thấy tôi đang múc cháo ra bát, bước chân anh hơi khựng lại. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt đã được trang điểm kỹ lưỡng của tôi, một tia phức tạp xẹt qua rồi nhanh ch.óng biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt quen thuộc.
"Ăn sáng đi anh, cháo vẫn còn nóng."
Tôi kéo ghế cho anh, cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên, thật giống một người vợ bình thường đang đón chồng chào ngày mới.
Cố Ngôn Chi không nói gì, anh kéo ghế ngồi xuống, cầm thìa lên. Không khí trong phòng ăn tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng nhịp tim mình đang đập từng nhịp nặng nề.
Anh ăn rất chậm, động tác tao nhã nhưng đôi mày hơi nhíu lại, dường như đang chịu đựng. Anh đang thực hiện lời hứa. Anh không hất đổ bát cháo, không mỉa mai tôi, không đập phá đồ đạc. Anh đang dùng sự nhẫn nhịn cực độ để trả cho tôi cái giá của bảy ngày.
Nhìn anh nuốt từng thìa cháo mà giống như đang nuốt t.h.u.ố.c đắng, cổ họng tôi nghẹn lại, bát cháo trước mặt tôi đột nhiên trở nên vô vị. Tôi cúi đầu dùng thìa khuấy đều, cố ngăn không cho tầm nhìn nhòe đi.
"Chiều nay..."
Tôi ngập ngừng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
"Anh có thể về sớm một chút không? Chúng ta cùng xem một bộ phim nhé. Lâu rồi..."
"6 giờ tôi sẽ có mặt ở nhà."
Anh cắt ngang lời tôi, giọng đều đều không cảm xúc. Đặt chiếc thìa xuống bát phát ra một tiếng lạch cạch khô khốc. Anh rút khăn giấy lau miệng, đứng dậy.
"Tôi đi làm."
Chỉ một câu ngắn gọn, không có ánh mắt giao lưu, không có nụ cười tạm biệt, nhưng đối với tôi như vậy đã là một sự ban phát xa xỉ.
Buổi tối, Cố Ngôn Chi thực sự giữ lời. Đúng 6 giờ, chiếc Maybach của anh lăn bánh vào gara.
Tôi đã chuẩn bị sẵn một đĩa hoa quả cắt gọt tỉ mỉ và chọn một bộ phim tình cảm kinh điển của Pháp, bộ phim mà năm 16 tuổi chúng tôi đã từng xem trộm trong thư viện trường.
Chúng tôi ngồi trên chiếc sofa lớn ở phòng khách, chiếc sofa dài 2 mét, anh ngồi ở một đầu, tôi ngồi ở đầu kia. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ vỏn vẹn 1 mét nhưng lại giống như một dải ngân hà không thể vươn tay chạm tới.
Ánh sáng từ màn hình tivi hắt lên sườn mặt góc cạnh của anh. Mắt anh nhìn thẳng vào màn hình nhưng tôi biết tâm trí anh không đặt ở đây. Thỉnh thoảng ngón tay anh lại gõ nhịp lên đầu gối. Một thói quen vô thức mỗi khi anh cảm thấy sốt ruột và chán nản.
Tôi thu mình lại trong chiếc chăn mỏng, lén lút rời tầm mắt từ màn hình sang anh. Tôi tham lam ghi tạc từng đường nét trên khuôn mặt anh. Hàng lông mày rậm, sống mũi cao, bờ môi mỏng luôn mím c.h.ặ.t.
Đã bao lâu rồi tôi không được nhìn anh ở khoảng cách gần thế này mà không phải nhận lại những lời đay nghiến?
Phim chiếu đến đoạn cao trào, nữ chính khóc nức nở nói lời chia tay. Tôi không kìm được, nước mắt cũng lăn dài.
Cố Ngôn Chi quay sang, thấy tôi đang khóc, anh nhíu mày, có chút phiền chán.
"Chỉ là phim thôi mà."
"Em biết."
Tôi vội lau nước mắt, cười gượng.
"Chỉ là... em thấy cô ấy giống em quá. Yêu một người không yêu mình, ngốc thật đấy, anh nhỉ?"
Anh không trả lời, chỉ đứng dậy, tắt tivi.
"Hết phim rồi. Tôi lên làm việc. Cô nghỉ sớm đi."
Nhìn bóng lưng anh khuất sau cầu thang, tôi ôm lấy chiếc gối, vùi mặt vào đó.
Ngày đầu tiên, kết thúc rồi. Còn sáu ngày nữa.
Cố Ngôn Chi, em phải làm sao để sáu ngày còn lại trôi chậm hơn một chút đây?
