7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 5

Cập nhật lúc: 14/09/2026 07:02

Đột nhiên cơn đau nhói từ thái dương truyền đến. Cùng lúc đó tầm nhìn của tôi bắt đầu nhòe đi.

Hình ảnh Cố Ngôn Chi trước mắt tôi vỡ vụn thành những mảng màu mờ ảo rồi tối sầm lại. Triệu chứng mất thị lực tạm thời, bác sĩ Tống đã cảnh báo, khối u đang chèn ép dây thần kinh thị giác với tốc độ khủng khiếp.

Hơi thở tôi dồn dập, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng. Tôi hoảng loạn c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến rướm m.á.u để ngăn mình phát ra tiếng rên rỉ.

Tôi không thể để anh biết. Nếu anh biết tôi sắp c.h.ế.t, anh sẽ phản ứng thế nào? Thương hại, hay là thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cục nợ này cũng tự động biến mất?

Dù là thế nào tôi cũng không muốn phá hỏng sự bình yên giả tạo của bảy ngày này.

Tôi nhắm nghiền mắt lại, giả như đã ngủ thiếp đi, cuộn tròn người giấu đi đôi bàn tay đang run rẩy bấu c.h.ặ.t vào lớp vải chăn.

Không biết bao lâu sau, bộ phim kết thúc. Tôi nghe tiếng Cố Ngôn Chi đứng dậy, bước chân anh tiến về phía tôi. Nhịp tim tôi đập thình thịch nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh sẽ gọi tôi dậy hay anh sẽ đắp chăn cho tôi như những người chồng trong phim?

Nhưng không, bước chân anh dừng lại cách tôi nửa bước rồi dứt khoát quay lưng đi thẳng lên tầng. Tiếng cửa phòng ngủ đóng lại khô khốc.

Tôi mở mắt ra trong bóng tối đen đặc, thị lực đã hồi phục một chút, nhưng sự lạnh lẽo thì đã ngấm sâu vào tận tủy xương. Tôi ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn người trên sofa để mặc cho những giọt nước mắt cạn kiệt trào ra, thấm ướt một mảng gối.

Ngày thứ hai bắt đầu bằng một cơn mưa phùn rả rích.

Sáng hôm đó, khi Cố Ngôn Chi đang đứng trước gương ở sảnh lớn để chỉnh lại trang phục, tôi lấy hết can đảm bước tới.

"Để em giúp anh."

Giọng tôi nhẹ như gió thoảng. Anh hơi khựng lại, đôi tay đang cầm chiếc cà vạt lụa màu xanh than dừng giữa không trung. Anh cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự cảnh giác và bài xích quen thuộc, nhưng rồi nhớ lại thỏa thuận, anh từ từ buông tay xuống, đứng thẳng người chờ đợi.

Tôi nhón chân lên, vòng chiếc cà vạt qua cổ áo sơ mi của anh. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát hòa lẫn với mùi t.h.u.ố.c lá nhè nhẹ trên người anh. Hơi ấm từ vòm n.g.ự.c rộng lớn của anh truyền qua lớp vải mỏng, sưởi ấm những ngón tay đang lạnh cóng của tôi.

Bàn tay tôi run rẩy thắt từng nút thắt, tôi làm rất chậm, vì tôi biết đây có lẽ là lần cuối cùng trong đời tôi được làm việc này cho người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh.

Mười năm trước, khi còn là một thiếu nữ 16 tuổi lén lút nhìn anh chơi bóng rổ dưới gốc ngô đồng, tôi đã từng mơ mộng vô số lần về cảnh tượng mỗi buổi sáng được tự tay thắt cà vạt cho anh trước khi anh đi làm.

Ước mơ ấy cuối cùng cũng thành hiện thực, nhưng lại ở ngay bên bờ vực của cái c.h.ế.t.

"Xong rồi."

Tôi vuốt phẳng vạt áo anh, mỉm cười ngước lên.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo vest của anh vang lên, một bản nhạc chuông piano du dương nhẹ nhàng, không phải tiếng chuông mặc định khô khan thường ngày.

Cơ thể Cố Ngôn Chi ngay lập tức cứng đờ, bầu không khí tĩnh lặng xung quanh anh bỗng chốc vỡ vụn. Anh lùi lại một bước lớn, động tác mạnh đến mức hất văng tay tôi ra khỏi n.g.ự.c áo anh, bàn tay tôi chơi vơi giữa không trung, trống rỗng và lạnh lẽo.

Anh nhanh ch.óng lấy điện thoại ra, nhìn lướt qua màn hình. Chỉ trong một phần ngàn giây, tôi thấy sự lạnh lẽo trên gương mặt anh tan chảy, thay vào đó là sự dịu dàng đến mức khiến người ta phải ghen tị. Sự dịu dàng mà ba năm qua dù tôi có đ.á.n.h đổi cả mạng sống cũng chưa từng nhận được.

Anh quay lưng lại với tôi, bước vội ra phía cửa, áp điện thoại lên tai.

"Nguyệt Nguyệt..."

Giọng anh trầm ấm, mang theo sự cưng chiều cẩn trọng như sợ nói to sẽ làm vỡ mất món bảo vật quý giá nhất trên đời.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ như bị đóng băng. Hai chữ Nguyệt Nguyệt vang lên nhẹ bẫng nhưng lại mang sức công phá của một quả b.o.m nổ tung trong tâm trí tôi, phá nát toàn bộ ảo tưởng về một cuộc sống vợ chồng bình thường mà tôi đang cố công xây dựng.

"Anh biết rồi, chuyến bay lúc mấy giờ? Được, thứ sáu tuần sau anh sẽ đích thân ra sân bay đón em. Không phiền, vì em, anh luôn có thời gian."

Thứ sáu tuần sau, đó chính là ngày thứ bảy trong thỏa thuận của chúng tôi.

Hóa ra anh đồng ý cho tôi bảy ngày không phải vì một chút thương xót cuối cùng. Anh đồng ý vì bảy ngày đó vừa vặn khớp với thời gian Bạch Du trở về. Anh đang dọn dẹp sạch sẽ mọi chướng ngại vật, bao gồm cả tôi, để trải t.h.ả.m đỏ đón người con gái anh yêu bước vào căn nhà này, bước vào cuộc đời anh một cách danh chính ngôn thuận.

Anh đang đếm ngược từng ngày để đến với hạnh phúc viên mãn, còn tôi đang đếm ngược từng ngày để đi vào nấm mồ lạnh lẽo.

Cố Ngôn Chi cúp máy, quay lại thấy tôi vẫn đứng đó, sắc mặt anh có chút mất tự nhiên, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ lạnh lùng.

"Tôi đi làm. Tối nay tôi có tiệc, sẽ về muộn."

Anh nói xong, không đợi tôi trả lời, mở cửa bước thẳng vào màn mưa.

Cánh cửa đóng lại, mang theo hơi ấm cuối cùng trong nhà đi mất.

Tôi nhìn chiếc cà vạt mà tôi vừa thắt ngay ngắn cho anh, nước mắt rơi lã chã.

Cố Ngôn Chi, anh có biết không? Em không ghen với Bạch Du vì cô ấy được anh yêu. Em chỉ ghen vì cô ấy có thể quang minh chính đại đứng bên cạnh anh, còn em, dù đã là vợ anh ba năm, vẫn chỉ là một kẻ trộm, trộm lấy bảy ngày ân huệ cuối cùng này.

Ngày thứ hai, nắng không hề lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD