7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 7

Cập nhật lúc: 14/09/2026 07:02

Tôi đứng bơ vơ giữa phòng khách rộng lớn, ngón tay vuốt ve gương mặt anh trên màn hình điện thoại, nước mắt rơi lã chã xuống mặt kính, nhòe đi hình bóng người đàn ông tôi đã dùng cả thanh xuân để yêu. Bức ảnh này có lẽ sẽ là thứ duy nhất cùng tôi đi vào lòng đất lạnh.

Ngày thứ tư, lời cảnh báo của bác sĩ Tống giống như một bản án t.ử hình đang được thi hành từng bước một. Khối u không chỉ cướp đi thị lực tạm thời mà còn bắt đầu ăn mòn trí nhớ của tôi.

Buổi chiều, tôi quyết định đi bộ đến siêu thị cách nhà hai con phố để mua nguyên liệu làm món cá chẽm hấp xì dầu. Tôi nhớ anh từng nói thích ăn cá tươi, không thích đồ đông lạnh.

Thời tiết Bắc Kinh tháng mười một ảm đạm và rét buốt. Gió thổi tung mái tóc xơ xác của tôi, luồn vào cổ áo lạnh thấu xương. Tôi xách túi nilon nặng trĩu bước ra khỏi siêu thị, định rẽ phải ở ngã tư quen thuộc.

Nhưng ngay khoảnh khắc đặt chân xuống lòng đường, đầu tôi đột nhiên đau nhói như bị b.úa bổ. Tầm nhìn tối sầm lại trong vài giây. Khi tôi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên vô cùng xa lạ.

Những tòa nhà cao tầng, những bảng hiệu đèn neon chớp tắt, dòng xe cộ lại qua ồn ào. Tất cả biến thành một mớ hỗn độn không tên.

Tôi đang ở đâu? Đường về nhà đi hướng nào? Căn biệt thự ở Vịnh Bán Đảo nằm ở đâu?

Trong đầu tôi là một khoảng trống rỗng đáng sợ, giống như ai đó đã dùng cục tẩy tàn nhẫn xóa sạch bản đồ ký ức của tôi.

Hoảng loạn, sợ hãi tột độ. Tôi lùi lại, va phải một người qua đường khiến túi nilon rơi xuống đất. Con cá chẽm tươi sống văng ra, giãy giụa trên mặt đường nhựa lạnh lẽo.

Tôi lóng ngóng cúi xuống nhặt nhưng bàn tay run rẩy không sao nắm c.h.ặ.t được, nước mắt trào ra làm nhòe đi cảnh vật.

Tôi đứng nép vào góc tường của một trạm xe buýt. Gió lạnh cắt qua da thịt khiến tôi run bần bật. Trong cơn tuyệt vọng, bản năng sinh tồn khiến tôi rút điện thoại ra. Trong danh bạ chỉ có lèo tèo vài số và số đầu tiên, số duy nhất được cài đặt quay số nhanh là Cố Ngôn Chi.

Ngón tay tôi run rẩy ấn nút gọi. Một hồi chuông, hai hồi chuông...

"Alo."

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, kèm theo đó là tiếng nhạc du dương và tiếng nói cười lịch sự của một nhà hàng sang trọng.

"Ngôn Chi..."

Tôi nấc lên, giọng nói vỡ vụn vì lạnh và sợ hãi.

"Em không nhớ đường về, xung quanh lạ lắm, em không biết mình đang ở đâu, anh có thể..."

"Lộ Tinh."

Anh lạnh lùng cắt ngang lời tôi, giọng điệu sắc bén như d.a.o.

"Cô diễn đủ chưa?"

"Em không diễn, em thực sự không nhớ."

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay mình, nước mắt giàn giụa.

"Ngôn Chi, em sợ lắm."

"Cô sống ở Bắc Kinh mười năm, đi cái siêu thị cách nhà chưa đầy hai cây số mà nói không nhớ đường. Cô nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?"

Tiếng cười khẩy của anh truyền qua loa, mang theo sự mỉa mai tột cùng.

"Hay cô lại muốn dùng trò khổ nhục kế để tôi bỏ dở công việc chạy đến đón cô. Lộ Tinh, tôi cảnh cáo cô, giới hạn của tôi có chừng mực, đừng làm những trò lố bịch này nữa."

"Không phải... Ngôn Chi, cứu em..."

Tút. Tút. Tút.

Anh cúp máy. Âm thanh ngắt kết nối vang lên đều đều vô cảm, đ.â.m thủng màng nhĩ tôi, xuyên thẳng vào trái tim đang đập những nhịp yếu ớt.

Tôi từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên vỉa hè lạnh ngắt, ôm lấy chiếc điện thoại áp c.h.ặ.t vào n.g.ự.c.

Anh không tin tôi. Cho đến tận bây giờ, anh vẫn cho rằng mọi sự yếu đuối, mọi lời cầu cứu của tôi đều là những thủ đoạn đê hèn.

Trời bắt đầu đổ mưa phùn. Những hạt mưa buốt giá rơi xuống, thấm ướt lớp áo khoác mỏng ngấm vào tận xương tủy. Tôi ngồi đó, thu mình lại như một con thú nhỏ bị thương, bị vứt bỏ bên lề đường, mặc cho dòng người vội vã lướt qua, không một ai dừng lại.

Không biết bao lâu sau, một viên cảnh sát tuần tra phát hiện ra tôi. Ông ấy hỏi địa chỉ, nhưng tôi chỉ biết lắc đầu trong vô vọng. Cuối cùng nhờ kiểm tra căn cước công dân trong ví, ông ấy mới đưa tôi về được đến cửa biệt thự Vịnh Bán Đảo. Lúc đó đã là 11 giờ đêm.

Tôi bước vào nhà, cả người ướt sũng, bùn đất bám đầy gấu quần, đôi môi tím ngắt vì lạnh. Cố Ngôn Chi đang ngồi trên sofa ở phòng khách, nghe tiếng động, anh ngẩng lên, ánh mắt anh lướt qua bộ dạng t.h.ả.m hại của tôi, nhưng không hề có lấy một tia xót xa, chỉ có sự tức giận đang kìm nén.

"Diễn xong rồi à?"

Anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía tôi.

"Đi lòng vòng dưới mưa mấy tiếng đồng hồ chỉ để chứng minh là mình bị lạc. Lộ Tinh, tôi thực sự khâm phục sự cố chấp của cô đấy."

Tôi ngước đôi mắt đỏ hoe, sưng húp nhìn anh. Cổ họng tôi khô khốc, không thốt nên lời, cơn đau đầu lại ập tới, dữ dội hơn bao giờ hết. Kèm theo đó là vị tanh nồng quen thuộc bắt đầu trào lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Nếu cô muốn c.h.ế.t ở ngoài đường để đổ tội cho tôi thì làm ơn đợi hết bảy ngày này đi."

Anh gằn từng chữ, ánh mắt tàn nhẫn như nhìn một kẻ thù không đội trời chung.

"Đừng làm bẩn mắt tôi thêm nữa."

Nói xong, anh quay lưng bước thẳng lên lầu.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn sau góc cầu thang, vị tanh nồng cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa. Tôi ho sặc sụa, một ngụm m.á.u tươi phun ra, nhuộm đỏ một mảng t.h.ả.m trải sàn màu xám nhạt đắt tiền.

Tôi gục ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, không còn sức để khóc, cũng không còn sức để lau dọn.

Trong bóng tối của căn nhà rộng lớn, tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sinh mệnh của mình đang rỉ m.á.u trôi tuột đi từng giọt từng giọt một.

Ngôn Chi, em không diễn, em thực sự sắp không tìm thấy đường về nhà nữa rồi.

Tôi dùng chút sức tàn cuối cùng bò đến chỗ bãi nôn, dùng giẻ lau chùi rửa đến khi các ngón tay rớm m.á.u, vết ố đỏ sẫm mờ đi, hòa vào nền xám của t.h.ả.m, trông như một bóng ma mờ ảo, giống hệt sự tồn tại của tôi trong căn nhà này.

Ngày thứ năm, cơn sốt ập đến vào rạng sáng, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, mồ hôi vã ra như tắm nhưng cả người tôi lại rét run bần bật. Tôi co quắp trên chiếc giường rộng thênh thang ở phòng dành cho khách, c.ắ.n c.h.ặ.t chăn để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra. Bác sĩ Tống đã nói, hệ miễn dịch của tôi đã sụp đổ hoàn toàn, bất kỳ một cơn cảm lạnh nào cũng có thể là đòn chí mạng.

9 giờ sáng, tiếng gõ cửa phòng vang lên khô khốc.

"Lộ Tinh."

Giọng Cố Ngôn Chi đều đều vọng vào.

"Cô định ngủ đến bao giờ? Hôm nay là ngày giỗ của mẹ cô, cô quên rồi sao?"

Tôi giật mình mở bừng mắt. Ngày giỗ của mẹ. Phải rồi, trong mớ ký ức đang dần vỡ vụn, tôi lại quên mất ngày quan trọng nhất.

Tôi luống cuống bò dậy, cơn ch.óng mặt khiến tôi lảo đảo ngã nhào xuống sàn. Mười lăm phút sau, tôi bước ra khỏi phòng. Lớp trang điểm dày cộp vẫn không che giấu được vẻ nhợt nhạt như x.á.c c.h.ế.t.

Cố Ngôn Chi đứng ở chân cầu thang mặc bộ vest đen tĩnh lặng. Anh nhìn tôi, ánh mắt lướt qua đôi môi khô nứt nẻ và bước đi xiêu vẹo của tôi, nhưng cuối cùng chỉ buông một câu lạnh nhạt.

"Đi thôi."

Nghĩa trang ngoại ô Bắc Kinh chìm trong màn sương mù dày đặc, gió bấc rít gào qua những hàng bia mộ lạnh lẽo. Mẹ tôi mất năm tôi 15 tuổi. Bà là người duy nhất trên đời này yêu thương tôi vô điều kiện. Sau khi bà đi, cha tôi cưới người phụ nữ khác và tôi trở thành một đứa trẻ thừa thãi trong chính ngôi nhà của mình.

Tôi quỳ trước bia mộ, đặt bó hoa cúc trắng xuống. Bức ảnh trên bia là một người phụ nữ dịu dàng đang mỉm cười, nước mắt tôi trào ra, nóng hổi, lăn dài trên gò má lạnh ngắt.

"Mẹ..."

Tôi thầm gọi, giọng nghẹn ngào trong cổ họng.

"Mẹ ơi, con sắp đến gặp mẹ rồi. Mẹ có trách con không? Trách con cố chấp yêu một người không thuộc về mình để rồi đ.á.n.h mất cả bản thân, đ.á.n.h mất cả mạng sống sao?"

Cố Ngôn Chi đứng cách tôi vài bước chân, anh không tiến lại gần, cũng không cúi đầu chào, anh chỉ đứng đó như một người ngoài cuộc bị ép buộc phải tham gia vào một vở kịch nhàm chán.

"Xong chưa?"

Anh liếc nhìn đồng hồ, giọng điệu mang theo sự sốt ruột.

"Tôi còn một cuộc họp quan trọng lúc 2 giờ."

Tôi lảo đảo đứng dậy, đầu gối tê dần vì quỳ quá lâu trên nền đá lạnh lẽo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD