7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 9
Cập nhật lúc: 14/09/2026 07:02
Lần này tôi chỉ viết vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi.
"Ngôn Chi, bảy ngày đã kết thúc sớm hơn dự định. Em đã ký đơn ly hôn để trên bàn trà. Chúc anh và cô ấy trăm năm hạnh phúc. Từ nay về sau, Lộ Tinh vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời Cố Ngôn Chi."
Tôi gấp tờ giấy lại, đặt ngay ngắn bên cạnh tờ thỏa thuận ly hôn đã có sẵn chữ ký của tôi.
Buổi chiều, tôi gọi cho luật sư Trần, người đã làm chứng cho việc tôi chuyển nhượng tài sản nhà họ Lộ cho Cố Ngôn Chi ba năm trước.
"Luật sư Trần, tôi muốn lập di chúc."
Giọng tôi bình thản đến kỳ lạ.
"Toàn bộ tài sản còn lại của tôi bao gồm cả căn nhà cũ của mẹ tôi, xin hãy quyên góp cho quỹ trẻ em mồ côi. Còn về phần tôi, sau khi tôi c.h.ế.t, xin hãy hỏa táng và rải tro cốt của tôi xuống biển. Đừng báo cho ai cả, đặc biệt là Cố Ngôn Chi."
Luật sư Trần im lặng một lúc lâu, giọng ông nghẹn lại.
"Lộ tiểu thư, cô... cô thực sự quyết định như vậy sao? Không để lại cho Cố tổng bất cứ thứ gì? Một lời nhắn nào cũng không?"
"Không."
Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất trong suốt ba năm qua.
"Tôi đã trả lại cho anh ấy sự tự do. Đó là món quà quý giá nhất rồi."
Tối hôm đó, Cố Ngôn Chi không về. Anh nhắn tin cho tôi, một tin nhắn ngắn gọn lạnh lùng.
"Đêm nay tôi bận tiếp khách, không về. Ngày mai tôi sẽ ra sân bay đón Bạch Du. Hy vọng khi tôi trở về cô đã dọn sạch sẽ khỏi nhà tôi."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, dòng chữ mờ nhòe trước mắt.
"Được."
Tôi nhắn lại một chữ duy nhất.
Tôi tắt nguồn điện thoại, tháo sim, bẻ gãy và vứt vào thùng rác. Tôi lê bước vào phòng tắm, xả đầy nước ấm vào bồn. Tôi cởi bỏ bộ quần áo rộng thùng thình, bước vào bồn nước. Hơi ấm bao bọc lấy cơ thể gầy gò lạnh lẽo của tôi.
Tôi cầm lên con d.a.o rọc giấy mà tôi đã chuẩn bị sẵn. Lưỡi d.a.o sáng loáng phản chiếu ánh đèn vàng vọt.
Bác sĩ Tống nói, cái c.h.ế.t do u não giai đoạn cuối sẽ vô cùng đau đớn, những cơn co giật, mất kiểm soát, sống không bằng c.h.ế.t. Tôi không muốn c.h.ế.t trong bộ dạng t.h.ả.m hại đó. Tôi muốn tự mình kết thúc mọi thứ, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.
Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh Cố Ngôn Chi mỉm cười rực rỡ dưới gốc cây ngô đồng năm 16 tuổi hiện lên rõ nét trong tâm trí.
"Ngôn Chi, tạm biệt anh, kiếp sau xin đừng gặp lại."
Tôi rạch một đường dứt khoát lên cổ tay trái, m.á.u đỏ tươi trào ra, hòa vào dòng nước trong vắt, nở thành những đóa hoa diễm lệ và thê lương. Cơn đau nhói lên rồi nhanh ch.óng bị sự tê dại lấn át. Tôi ngả đầu ra thành bồn, cảm nhận sinh mệnh đang từ từ rút cạn khỏi cơ thể.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi. Mùa đông năm nay của Bắc Kinh cuối cùng cũng đến rồi.
Cái lạnh của nước dần chuyển sang buốt giá, thẩm thấu qua từng lỗ chân lông, đóng băng mọi tri giác. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t mỏng như một tờ giấy, tôi không cảm thấy sợ hãi, chỉ có một sự giải thoát nhẹ nhõm đến cùng cực.
Tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường xa dần. Hình bóng Cố Ngôn Chi trong tâm trí tôi cũng mờ nhạt đi, vỡ vụn thành những bọt nước li ti.
Thế nhưng ông trời dường như vẫn cảm thấy hình phạt dành cho tôi chưa đủ.
Rầm! Một tiếng động chát chúa x.é to.ạc màng nhĩ, kéo theo đó là những tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét hoảng loạn và một lực đạo mạnh mẽ nhấc bổng cơ thể ướt sũng của tôi ra khỏi bồn tắm nhuốm m.á.u.
"Lộ Tinh! Tỉnh lại! Gọi cấp cứu mau lên!"
Giọng nói quen thuộc mang theo sự hoảng loạn tột độ lọt vào tai tôi là luật sư Trần.
Tôi muốn mở miệng bảo ông ấy hãy dừng lại, hãy để tôi đi. Nhưng cổ họng chỉ phát ra được những tiếng rên rỉ vỡ vụn như bọt khí. Sau đó một bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy tôi.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đập vào khứu giác là mùi t.h.u.ố.c sát trùng gay gắt hòa lẫn với mùi rỉ sét của m.á.u. Tôi khó nhọc cử động ngón tay. Một cơn đau nhói truyền đến từ mu bàn tay đang cắm đầy kim truyền dịch và cổ tay trái đã được băng bó cộm lên từng lớp dày đặc.
"Cô tỉnh rồi."
Giọng bác sĩ Tống vang lên bên cạnh, khàn đặc và mệt mỏi.
"Lộ Tinh, cô thật sự muốn bức c.h.ế.t cái thân già này sao?"
Tôi từ từ mở mắt, nhưng kỳ lạ thay, thế giới trước mắt tôi không phải là trần nhà bệnh viện màu trắng quen thuộc mà chỉ là một màn sương mù xám xịt, lơ mơ những mảng sáng tối đan xen, không có đường nét, không có hình khối.
Tôi chớp mắt vài lần, cố gắng tập trung tiêu cự nhưng vô ích.
"Bác sĩ Tống..."
Giọng tôi thều thào khô khốc như tiếng lá khô cọ sát vào nhau.
"Trời vẫn chưa sáng sao?"
Không gian trong phòng bệnh đột ngột chìm vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Tôi nghe thấy tiếng hít thở nghẹn ngào của ai đó bị kìm nén lại.
Rất lâu sau, bác sĩ Tống mới lên tiếng, mỗi một chữ thốt ra đều mang theo sự run rẩy.
"Sáng rồi, Lộ Tinh, bây giờ là 10 giờ sáng ngày thứ sáu, ngoài trời đang có tuyết rơi."
10 giờ sáng thứ sáu. Ngày thứ bảy trong thỏa thuận của tôi và Cố Ngôn Chi, ngày Bạch Du trở về.
Tôi khẽ nhếch môi, một nụ cười thê lương méo mó hiện lên trên gương mặt quấn đầy băng gạc.
Hóa ra tôi đã mù thật rồi. Khối u tàn ác kia cuối cùng cũng cướp đi tia sáng cuối cùng của tôi, đẩy tôi vào vực thẳm vĩnh hằng sớm hơn dự định.
"Là tôi đã gọi xe cấp cứu."
Giọng luật sư Trần cất lên từ phía cuối giường, mang theo sự tự trách sâu sắc.
"Tối qua sau khi nghe điện thoại của cô, tôi cảm thấy bất an nên đã lái xe đến Vịnh Bán Đảo. Bấm chuông không ai mở cửa, tôi đành gọi bảo vệ phá khóa. Lộ tiểu thư, tôi xin lỗi vì đã can thiệp vào quyết định của cô, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn con gái của ân nhân c.h.ế.t một cách tức tưởi như vậy."
"Chú Trần..."
Tôi khó nhọc quay đầu về hướng phát ra giọng nói, nước mắt từ hốc mắt trống rỗng trào ra, nóng hổi và chua xót.
"Sao chú lại cứu cháu? Cháu đã rất vất vả, mới có đủ dũng khí để cầm d.a.o lên. Bây giờ cháu không nhìn thấy gì nữa, đầu đau như muốn nứt ra. Chú cứu cháu, chỉ là bắt cháu phải chịu đựng sự lăng trì này thêm một lần nữa thôi."
Luật sư Trần bật khóc, tiếng khóc của một người đàn ông trung niên từng trải qua bao sóng gió thương trường giờ đây lại nức nở, bất lực đến t.h.ả.m thương.
Bác sĩ Tống bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, tay ông run rẩy.
"Lộ Tinh, nghe tôi nói."
Giọng ông trầm xuống, mang theo sự tuyên án cuối cùng.
"Khối u đã vỡ, tình trạng xuất huyết não không thể kiểm soát được nữa. Việc mất thị lực chỉ là bước đầu, rất nhanh thôi, cô sẽ mất đi thính giác, các cơ quan nội tạng suy kiệt và rơi vào hôn mê sâu. Chúng tôi... chúng tôi không thể can thiệp y tế được nữa. Cô chỉ còn tính bằng giờ, chỉ còn tính bằng giờ."
Tôi nhắm nghiền đôi mắt mù lòa lại. Những giọt nước mắt cuối cùng cũng cạn kiệt. Không có sợ hãi, không có hoảng loạn, chỉ có một sự bình thản đến lạ kỳ.
"Bác sĩ, cho cháu xuất viện đi. Cháu muốn về nhà."
"Về nhà? Cô điên rồi sao?"
"Cháu muốn về căn nhà cũ của mẹ. Cháu muốn c.h.ế.t ở đó."
Tôi thều thào.
"Đừng báo cho Cố Ngôn Chi. Xin hai người. Hãy để cháu đi một cách yên tĩnh. Bảy ngày của cháu, kết thúc rồi."
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi. Bắc Kinh trắng xóa một màu tang tóc.
Và ở sân bay quốc tế Bắc Kinh, Cố Ngôn Chi đang ôm bó hoa linh lan, mỉm cười dịu dàng chờ đợi chuyến bay của Bạch Du hạ cánh. Anh không biết, người vợ mà anh cho là đang giở trò để níu kéo, đã thực sự mù rồi, và sắp c.h.ế.t rồi.
