
8 Vạn Hoàn Tiền
Khi tôi cầm đơn hoàn tiền tới tìm quản lý ký xác nhận, ông ta đập mạnh tay xuống bàn, chỉ thẳng vào mặt tôi quát:
“Hoàn tám mươi nghìn tệ? Cô làm việc kiểu gì vậy?”
“Tiểu Vương chỉ hoàn bảy nghìn, Tiểu Lý ba nghìn, ngay cả Tiểu Trần nhiều hơn cũng mới có mười nghìn. Tại sao đến lượt cô lại thành tám mươi nghìn?”
Tôi kiên nhẫn giải thích:
“Tiền đặt cọc của Tiểu Vương là sáu trăm nghìn, Tiểu Lý ba trăm nghìn, còn tổng tiền đặt cọc từ khách hàng của tôi là hai triệu.”
“Nếu tính theo tỷ lệ hoàn tiền, tôi mới là người thấp nhất.”
“Đừng nói tỷ lệ với tôi!”
Quản lý gắt lên.
“Tôi chỉ nhìn con số thực tế!”
“Người khác hoàn ba nghìn, cô hoàn tám mươi nghìn, vậy mà còn mặt dày mang đơn tới bắt tôi ký?”
“Khoản tiền này sẽ bị trừ thẳng vào lương của cô. Công ty không có nghĩa vụ trả giá cho sự bất tài của nhân viên!”
Nửa tiếng sau, khách hàng lớn nhất của công ty gửi tới một yêu cầu lập kế hoạch khẩn cấp.
Quản lý ném tập tài liệu cho tôi.
Tôi bình thản nhìn ông ta:
“Quản lý Ngô, căn cứ theo đánh giá của ông cách đây nửa tiếng, tôi cho rằng một người bất tài như tôi không đủ năng lực đảm nhận nhiệm vụ quan trọng này.”
“Để tránh khiến công ty chịu thêm tổn thất, ông nên giao việc cho người phù hợp hơn.”







![[thập Niên 70] Nữ Chính Văn Khổ Tình Tôi Không Làm Nữa!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69d883fe582ef2d2a7c0e7d4.jpg%3Ftime%3D1775797248147&w=3840&q=75)




