A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 408: Đưa Lệnh Bài Xuất Nhập Bí Cảnh Cho Người Khác

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:12

Nghe giọng nói trẻ con của A Chiêu, bước chân của Tang Nhất Chu khựng lại. Nàng thuận tay thả thiếu niên đang vác trên vai xuống đất: “Không phải, đây là một sư huynh mà ta quen biết. Ta vừa cứu hắn.”

Thiếu niên bị đứt một cánh tay, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

A Chiêu nhìn sang cánh tay cụt chỉ được băng bó qua loa, hỏi: “Hắn quá đau nên ngất đi sao?”

“Không.” Tang Nhất Chu nói: “Hắn kêu quá t.h.ả.m thiết, ta sợ sẽ thu hút con yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong kia, nên ta đã đập cho hắn bất tỉnh.”

Chư Hoài Phác nhìn chằm chằm vào vết đứt ở tay của thiếu niên, hỏi: “Đã bị thương đến mức này, sao hắn không bóp nát lệnh bài suất nhập bí cảnh để rời khỏi đây mà chữa trị?”

“Hắn đã định rời đi, nhưng đang chuẩn bị thì bị người c.h.é.m đứt tay. Lệnh bài cũng…” Tang Nhất Chu kể hết những gì mình tận mắt chứng kiến lại cho ba người.

A Chiêu: “Sao lại xấu xa như vậy.”

“Đúng vậy.” Tang Nhất Chu thở dài: “Vậy nên, ta muốn đưa lệnh bài xuất nhập bí cảnh của mình cho hắn. Để hắn  ra ngoài trị thương trước, biết đâu còn cơ hội mọc tay mới.”

A Chiêu kinh ngạc: “Còn có thể mọc tay mới sao?”

“Nếu gặp được y tu lợi hại thì vẫn có cơ hội.” Tang Nhất Chu nói: “Nhưng điều kiện rất khắt khe. Phải tiến hành trị thương trong vòng mười hai canh giờ, và vết thương tuyệt đối không được dính ma khí hay yêu khí. Dính vào là không mọc được nữa. Hiện có một vị sư thúc giỏi khoản này đang ở trên linh chu bên ngoài.”

A Chiêu nghe xong, không bảo Tang Nhất Chu đ.á.n.h thức thiếu niên ngay, chỉ hỏi: “Nếu ngươi đưa lệnh bài của ngươi cho hắn, lỡ gặp nguy hiểm thì phải làm sao?”

Tang Nhất Chu mỉm cười, vỗ vào thanh kiếm bên hông: “Yên tâm, ta là kiếm tu, rất giỏi chạy trốn. Vả lại…”

Nàng nhìn thiếu niên bị mình đ.á.n.h cho ngất: “Ta còn nợ hắn một ân tình. Lần này xem như trả lại cho hắn.”

A Chiêu thấy nàng đã quyết tâm, không nói thêm nữa.

Tang Nhất Chu nhìn sang Chư Hoài Phác: “Chư đạo hữu, cho ta mấy tấm phù truyền tống được không?”

Chư Hoài Phác liếc mắt nhìn nàng, sau đó lấy một xấp phù ra: “Bán cho ngươi nửa giá.”

Nhất Trần: 【Sao bần tăng chỉ được giảm hai phần?】

Chư Hoài Phác nhắc nhở hắn: “Ngươi ghi nợ trên danh nghĩa của sư phụ ngươi. Ghi nợ thì không giảm giá.”

Tang Nhất Chu vui vẻ nhận lấy xấp phù: “Ta cũng ghi nợ. Ghi vào tên của sư phụ ta. Sau khi rời bí cảnh, ngươi có thể đi đòi linh thạch ngay.”

Chư Hoài Phác: “…”

Lông mày hắn giật giật, nhìn hai người với vẻ bất mãn: “Các ngươi không thể tự tích một chút linh thạch à?”

Tang Nhất Chu: “Ta kiếm linh thạch là để tiêu. Tích làm gì?”

Nhất Trần chắp tay niệm:

【A di đà phật, Tang đạo hữu nói rất có lý, có vào phải có ra.】

“…”

Chư Hoài Phác không muốn nói thêm nữa. Giọng hắn lạnh đi: “Ghi nợ thì không giảm giá.”

Tang Nhất Chu cất phù truyền tống vào túi trữ vật: “Không sao, sư phụ ta rất giàu.”

“…”

A Chiêu: “…”

A cha của cô bé cũng có rất nhiều linh thạch. Hay là... sau này cô bé cũng ghi nợ vào tên của a cha?

Lấy được phù truyền tống để phòng thân lúc chạy trốn, Tang Nhất Chu không do dự nữa, ngồi xổm xuống bên cạnh thiếu niên cụt tay. Nàng giơ tay lên.

“Bốp!” Tiếng tát giòn giã vang khắp rừng trúc.

A Chiêu: “…”

Chư Hoài Phác: “Ngươi có thù với hắn à?”

Tang Nhất Chu: “Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Ta nợ hắn một ân tình.”

Thấy thiếu niên vẫn chưa tỉnh, nàng lại tát hắn thêm một cái nữa. Gương mặt trắng bệch do mất m.á.u của thiếu niên bị hai cái tát làm cho đỏ lên.

Ba người: “…”

Chư Hoài Phác hoài nghi: “Thật sự không có thù sao?”

Tang Nhất Chu nhớ ra rằng nàng chỉ đề cập đến chuyện đối phương bị thương, chưa nói đến nguyên nhân tại sao hắn lại lâm vào cảnh này, nên bổ xung thêm: “Chính đội của hắn đã hái sạch số Chu quả chưa chín kia, chọc con yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong hoàn toàn phát điên.”

Ba người: “…”

Chư Hoài Phác: “… Ta có thể đ.á.n.h hắn hai quyền không?”

Sao lại có kẻ không có não đến vậy? G.i.ế.c không nổi yêu thú, còn hái mấy quả chưa chín? Nếu bọn họ hái quả chí, hắn cũng chẳng có ý kiến gì.

Nghe vậy, Tang Nhất Chu tránh sang một bên, nhường chỗ cho hắn.

Không may thay, trước khi Chư Hoài Phác kịp ra tay, thiếu niên đã rên rỉ rồi tỉnh lại. Hắn mở mắt, thấy rừng trúc xanh mướt, hơi ngẩn ngơ. Hắn chuyển ánh mắt sang bên cạnh, nhìn thấy Tang Nhất Chu: “Tang sư muội?”

“Cầm lấy!” Tang Nhất Chu nhét lệnh bài xuất nhập bí cảnh vào tay hắn. “Sau khi ra ngoài hãy đến tìm sư phụ ta ngay. Nói rằng trong bí cảnh có yêu thú Hóa Thần và Nguyên Anh đỉnh phong, bảo người điều động nhân lực vào hỗ trợ.”

“Còn nữa, nhớ bảo người bắt cái tên đã c.h.é.m đứt tay ngươi. Sau đó đi tìm d.ư.ợ.c sư bá, xem tay ngươi có cứu được không. Nhớ chưa?”

“Hả?” Vẻ mặt của thiếu niên cứng đờ, như thể hắn vẫn chưa phản ứng kịp.

Tang Nhất Chu: “Đã nhớ chưa?”

Thiếu niên gật đầu theo phản xạ. Thấy thế, Tang Nhất Chu cầm vỏ kiếm gõ vào lệnh bài trong tay hắn.

“Rắc!” Lệnh bài nức làm đôi. Ánh sáng trắng bùng lên bao lấy thiếu niên, biến mất trong nháy mắt.

Hắn đã rời bí cảnh.

Tang Nhất Chu đứng lên, phủi cỏ bám trên áo. Nàng nghiêm túc nhìn ba người A Chiêu: “Ta có chuyện muốn nhờ các ngươi.”

Điều nàng muốn nhờ họ rất đơn giản, tất cả tu sĩ trong bí cảnh đều có liên quan đến Bồng Lai đảo, tu vi cao nhất chỉ ở mức Kim Đan. Yêu thú Hóa Thần và Nguyên Anh đỉnh phong chỉ cần vỗ một cái là có thể g.i.ế.c mấy người.

Vậy nên, nàng muốn nhờ bọn họ truyền tin rằng trong bí cảnh có một con yêu thú đang cực kỳ phẫn nộ vì mất bảo vật đột phá.

“Trên đường đến đây, ta đã báo cho những đồng môn khác. Nhưng còn rất nhiều đệ t.ử chưa biết chuyện.” Tang Nhất Chu thở dài: “Ví cảnh quá lớn, người thì nhiều.”

A Chiêu không hề suy nghĩ, đáp ngay: “Được, ta sẽ giúp.”

Tang Nhất Chu rất vui: “Đa tạ tiểu tổ tông, ta sẽ trả thù lao.” Nàng ngừng lại một chút: “Nhưng phải đợi ta đòi được linh thạch từ sư phụ đã.”

A Chiêu: “…”

Cô bé nắm tay Tang Nhất Chu, vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng, làm bộ dáng già dặn: “Tiểu Tang à, Tiểu Chư nói đúng đấy, vẫn nên tích một chút linh thạch.”

Không thì thù lao cũng không trả nổi. A Chiêu quen biết Tang Nhất Chu nên mới cho nợ. Người khác thì chưa chắc đâu.

Nhất Trần:

【Bí cảnh rất lớn, chúng ta chia nhau ra báo tin sao?】

Chư Hoài Phác: “Không cần.”

Hắn lục tìm trong nhẫn trữ vật, lấy ra mấy pháp bảo bằng đồng có hình dáng giống như hoa loa kèn, đưa cho mỗi người một cái.

Tang Nhất Chu: “Đây là cái gì?”

“Là pháp bảo mắng người mà đại sư tỷ của ta nghiên cứu ra. Rót linh lực vào, giọng của ngươi sẽ to hơn bình thường gấp mấy chục lần.” Nói rồi, hắn làm mẫu.

Hắn truyền linh lực vào pháp bảo hình hoa loa kèn. Vừa định mở miệng, nhưng nhìn thấy A Chiêu bên cạnh, hắn lùi vài bước: “Các người bịt tai lại đi.”

A Chiêu không hiểu, nhưng cô bé nghe lời, bịt tai lại ngay, sau đó cúi xuống nhìn Tiểu Bạch. Tiểu Bạch liếc nhìn pháp bảo, cũng lùi lại, dùng hai chân trước áp c.h.ặ.t lấy đôi tai lông xù. A Chiêu thấy hàng động của nó, tiếp tục lùi lại thêm và bịt c.h.ặ.t t.a.y hơn.

Tang Nhất Chu không thèm để ý đến hành động của hai đứa nhỏ, nàng nhìn pháp bảo: “Thứ này cũng cần bịt tai sao?”

Nhất Trần mỉm cười, cũng không có ý định che tai.

Chư Hoài Phác tôn trọng lựa chọn của họ. Hắn giơ pháp bảo lên, miệng hướng vào đầu nhỏ của loa: “Không bịt tai thì thôi, đừng trách ta!”

“ẦM!” Tiếng gầm vang trời, chim ch.óc trong rừng trúc bay tán loạn.

Tang Nhất Chu: “…”

Nhất Trần: “…”

Hai người chỉ thấy tai ù đi, đầu choáng váng. Một lúc lâu mới hồi thần lại.

Nhất Trần nhìn pháp bảo, chắp tay:

【Pháp bảo này, giống công kích của âm tu.】

Chư Hoài Phác gật đầu: “Đại sư tỷ của ta lấy cảm hứng từ âm tu của Thiên Âm Cốc.”

Tang Nhất Chu xoa tai, không nhịn được mà hỏi: “Sư tỷ của ngươi thật sự chỉ muốn mắng người chứ không phải g.i.ế.c người sao?”

Chư Hoài Phác: “Đương nhiên là để mắng người.”

Hắn ngừng lại một lát: “Nàng bảo, nếu có thể mắng đến mức đối phương thất khiếu chảy m.á.u thì càng tốt.”

Tang Nhất Chu: “…”

Chư Hoài Phác lén nhìn A Chiêu đang trốn phía xa. Thật ra, pháp bảo này được đại sư tỷ của hắn nghiên cứu ra sau khi nghe chuyện phụ mẫu thân sinh của sư muội chạy đến Thiên Cơ Môn.

Nàng bảo, nếu cặp phụ mẫu kia của sư muội còn dám bôi nhọ con bé, nàng sẽ cầm pháp bảo này đến cổng Tô gia Đông Hàng thành, đọc to hết tất cả những gì họ đã từng nói và từng làm.

Nhưng có vẻ cặp phụ mẫu kia đã biết Thiên Cơ Môn xem trọng tiểu sư muội của hắn, hiện giờ chỉ dám đến cửa cầu xin được gặp mặt, nói rằng họ nhớ nhung nhi nữ, không dám nói xấu nữa.

Cũng không biết là hai người đó thật tâm hay giả vờ đây.

“Có cái này rồi, chúng ta chia hai nhóm. Một người ngự kiếm, một người dùng pháp bảo hô to, vừa bay vừa chú ý nguy hiểm.” Chư Hoài Phác đưa ra kế hoạch.

Kế hoạch rất hợp lý. Ba người đồng ý ngay.

Vậy là, Tang Nhất Chu đi cùng A Chiêu, Chư Hoài Phác đi với Nhất Trần.

Chư Hoài Phác nhìn Nhất Trần, đau đầu: “Ngươi tu bế khẩu thiền, không thể hô được.”

Nhất Trần mỉm cười:

【Đa tạ Chư đạo hữu đã vất vả.】

Chư Hoài Phác: “…”

A Chiêu nghiêng đầu, dường như cô bé nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt sáng bừng lên: “Ta có cách rồi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.