A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 409: Sáng Kiến Tuyệt Diệu Của A Chiêu
Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:12
Dư Tri Thu là một đệ t.ử của Bồng Lai đảo. Vốn dĩ, nàng một lòng muốn ở lại sư môn tu luyện, nhưng lại bị sư phụ phái ra ngoài, đi theo trưởng lão Hoa Thạch Vũ thám hiểm bí cảnh thượng cổ mới phát hiện của sư môn.
Tuy Dư Tri Thu không quá tình nguyện, nhưng vẫn phải nghe theo lời của sư phụ, thế là, nàng ngoan ngoãn đi theo Hoa trưởng lão.
Năm nay là năm thứ mười nàng bái nhập Bồng Lai đảo. Trong mười năm này, nàng tự cho rằng bản thân có thiên phú bình thường, chỉ biết chăm chỉ tu hành, vất vả lắm mới tu luyện đến Trúc Cơ trung kỳ.
Trong mắt các đệ t.ử khác, tốc độ tu luyện như vậy đã tính là không tệ rồi.
Nhưng, chỉ có Dư Tri Thu hiểu rõ, bản thân nàng rất bình thường, hoàn toàn không thể so nổi với đám thiên tài trên Thanh Vân bảng, thực lực của những kẻ đó chẳng giống người chút nào.
Tuy nàng cảm thấy tu vi của mình không bằng người trên cao, nhưng vẫn hơn rất nhiều người ở dưới, vì thế, nàng cũng khá hài lòng với bản thân mình.
Từ khi tiến vào bí cảnh, nàng cùng ba đồng môn thân thiết đi thăm dò khắp nơi, thu hoạch cũng rất khá, khiến người không thể ở lại Bồng Lai đảo tu luyện là nàng vui vẻ không ít.
Hôm nay, sau khi Dư Tri Thu và mấy đồng môn hái được linh chi có niên hạn cao, liền tìm một chỗ kín đáo ngồi nghỉ chân để điều chỉnh lại trạng thái.
Con người mà, không thể rảnh rỗi. Vừa rảnh rỗi liền muốn tám chuyện. Lúc đầu, các nàng nói về thu hoạch mấy ngày nay, rồi chuyển sang chút chuyện nhỏ trong sư môn, sau đó lan sang những tin đồn khắp tu chân giới.
“Các ngươi nghe gì chưa? Nghe nói, Mai tiên t.ử của Hợp Hoan Tông thích một vị trưởng lão của Kiếm Tông, còn đuổi theo vị phong chủ kia đến tận Kiếm Tông.”
“Mai tiên t.ử? Là đệ nhất mỹ nhân tu chân giới, vị Mai tiên t.ử đó sao?”
“Đúng, chính là nàng.”
“Sao ta lại có cảm giác rằng đệ t.ử của Hợp Hoan Tông rất thích các kiếm tu của Kiếm Tông? Vài năm lại xảy ra chuyện một lần.”
“Vị trưởng lão đó là ai? Có tuấn mỹ không?”
“Không rõ, ta nghe nói, ngày đó tông chủ Kiếm Tông muốn mượn pháp bảo của Hợp Hoan Tông, nhưng lại hết linh thạch, liền đem vị phong chủ đó thế chấp sang Hợp Hoan Tông làm hộ vệ. Kết quả, hắn vô tình cứu được Mai tiên t.ử lúc nàng đang bị kẻ xấu vây hại, nàng vừa thấy người liền động tâm.”
“Cốt truyện anh hùng cứu mỹ nhân trong thoại bản thật không lừa người.”
“Anh hùng cứu mỹ nhân cái gì? Mai tiên t.ử hiện giờ là Hóa Thần kỳ rồi, kẻ nào dám cướp nàng?”
“… Ờ, nghe cũng có lý.”
“Ta nghe nói, Mai tiên t.ử nhìn trúng dáng vẻ tuấn mỹ của vị phong chủ Kiếm Tông kia, nảy sinh tà niệm, sau đó bắt cóc vị phong chủ ấy. Nếu không nhờ người của Kiếm Tông đến kịp, có thể vị phong chủ kia đã bị ép buộc kết thành đạo lữ với nàng rồi.”
“…”
Đoàn người im lặng. Tại sao cách hành xử của Hợp Hoan Tông còn hung hãn hơn cả người của Kiếm Tông vậy?
“Vị phong chủ đó tuấn mỹ đến mức nào vậy chứ? Có thể khiến người có kẻ theo đuổi khắp cả nhân tộc lẫn yêu tộc như Mai tiên t.ử phải ép buộc hắn kết đạo lữ?”
“Chắc là rất tuấn mỹ.”
“Phần lớn kiếm tu của Kiếm Tông đều tuấn mỹ mà.”
“Nhất định là rất đẹp. Trước khi vào bí cảnh, ta vô tình thấy tiểu tổ tông của Kiếm Tông. Trời ạ, người xinh đẹp như tiểu tiên nữ hạ phàm.”
Nghe đến mấy chữ “tiểu tổ tông của Kiếm Tông”, đám người còn lại trở nên hứng thú, có chút ngạc nhiên: “Tiểu tổ tông cũng vào bí cảnh sao?”
Người đã từng nhìn thấy cô bé gật đầu: “Đúng đó, các ngươi không biết đâu, Tang sư tỷ mời tiểu tổ tông đến, còn có Chư Hoài Phác sư huynh của Thiên Cơ Môn, cả Nhất Trần Phật t.ử của Nhất Thiền Tông cùng vào nữa.”
“Không hổ danh là Tang sư tỷ, ba người kia đều là nhân vật trong truyền thuyết.”
Dư Tri Thu im lặng từ nãy đến giờ, bất mãn lên tiếng: “Ngươi nói sai rồi. Tang sư tỷ của chúng ta cũng là nhân vật ngang hàng với Chư đạo hữu và Nhất Trần Phật t.ử.”
“Đúng đúng đúng, Tang sư tỷ của chúng ta cũng vô cùng lợi hại.”
Lúc này, Dư Tri Thu mới hài lòng, ánh mắt nàng đầy vẻ tự hào, trong lòng nàng, Tang sư tỷ là lợi hại nhất.
“Chỉ tiếc là, chúng ta không có cơ hội gặp ba người đó.”
“Chúng ta đang ở cùng một bí cảnh mà, biết đâu sẽ gặp được họ.”
“Khó lắm, bí cảnh này lớn lắm.”
“Này? Các ngươi có nghe gì không?”
Dư Tri Thu cũng nghe thấy động tĩnh. Nàng quay đầu nhìn về hướng âm thanh truyền đến, dường như có người nói chuyện nhưng khoảng cách hơi xa, nghe không rõ.
Trong vài hơi thở, Dư Tri Thu bỗng đứng bật dậy, mặt hiện lên vẻ mừng rỡ: “Là giọng của Tang sư tỷ!”
Ba người còn lại sững sờ. Lúc này, âm thanh mơ hồ kia cũng dần rõ ràng hơn.
“Ta là Tang Nhất Chu của Bồng Lai đảo. Trong bí cảnh có một con hắc điêu Nguyên Anh đỉnh phong đang nổi điên vì mất linh quả tấn thăng. Nếu thấy nó, hãy chạy xa, chạy không kịp thì bóp nát lệnh bài, rời bí cảnh ngay…”
“Ta là Tang Nhất Chu của Bồng Lai đảo…”
Giọng của Tang Nhất Chu liên tục lặp đi lặp lại, vừa gần vừa xa.
Đám người sững sờ, yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong?
Dư Tri Thu nhìn lên bầu trời phía xa, thấy một chấm đen nhỏ đang bay về hướng này. Khi đến gần, nàng mới nhìn rõ đó là Tang Nhất Chu đang ngự kiếm, có một tiểu cô nương xinh đẹp như b.úp bê sứ đứng bên cạnh nàng, dưới chân là một linh thú trắng như tuyết.
Một tay tiểu cô nương cầm pháp bảo màu vàng đồng hình cái loa kèn to hơn đầu mình, tay kia cầm một viên Lưu Ảnh Châu, bên trên đó hiện ra một thủy kính.
Do khoảng cách, Dư Tri Thu không nhìn rõ cảnh trong thủy kính, nhưng nàng đoán chắc đó là hình ảnh của Tang sư tỷ.
“… Hắc điêu Nguyên Anh đỉnh phong đang nổi điên, các đệ t.ử thấy nó thì hãy chạy xa…”
Đám người nhìn Tang Nhất Chu ngự kiếm phía trước, tiểu cô nương cầm pháp bảo kỳ quái kia theo sau. Âm thanh từ pháp bảo vang vọng như muốn lật cả bầu trời. Một lớn một nhỏ cứ thế xa dần, sau đó khuất khỏi tầm mắt của họ.
Đám người: “…”
Không bao lâu sau, các đệ t.ử Bồng Lai khác ở trong bí cảnh cũng nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này. Một số người còn nhìn thấy một bản nâng cấp cao hơn, một thủy kính được phóng cực lớn và âm thanh phát ra từ pháp bảo vang khắp trời. Phiên bản nâng cấp này là do Chư Hoài Phác và Nhất Trần làm ra.
Bốn người A Chiêu chia thành hai đội, một đông một tây. Chư Hoài Phác cảm thấy nếu chỉ có âm thanh, có lẽ đệ t.ử Bồng Lai Đảo sẽ không tin, vậy nên hắn phóng to thủy kính trong Lưu Ảnh Châu lớn đến mức có thể thấy rõ từ phía xa.
Chư Hoài Phác ngồi xếp bằng trên Kim Cương Côn của Nhất Trần, nhìn pháp bảo mắng người bên phải và Lưu Ảnh Châu bên trái, không khỏi cảm thán: “Đúng là trẻ con có đầu óc linh hoạt.”
Nhất Trần gật đầu tán đồng: 【Đúng thật.】
A Chiêu nói, nếu cứ hô liên tục sẽ rất mệt, chi bằng dùng hai Lưu Ảnh Châu ghi lại cảnh Tang Nhất Chu đọc thông báo, sau đó đặt pháp bảo “chuyên dùng để mắng người” phía trước Lưu Ảnh Châu, khuếch đại âm thanh phát ra từ thủy kính.
Nghe lời đề nghị của cô bé, mắt ba người sáng lên, quyết định thử nghiệm cánh này ngay lập tức. Hiệu quả rất tốt. Thế là, bốn người triển khai ngay.
“Khi ra khỏi bí cảnh, ta sẽ báo phương pháp này cho đại sư tỷ. Nhất định nàng sẽ có thêm linh cảm.” Chư Hoài Phác nói.
Nhất Trần nhìn hắn, Chư Hoài Phác cảnh giác: “Ngươi nhìn cái gì?”
Nhất Trần chắp tay:
【Pháp bảo của Cố sư tỷ trị giá bao nhiêu?】
Chư Hoài Phác liếc mắt nhìn Nhất Trần: “Giờ ngươi không thể nói, dùng nó mắng người thế nào?”
Nhất Trần mỉm cười:
【Tiểu tăng có thể bỏ linh thạch để thuê người khác mắng, ta thu lại bằng Lưu Ảnh Châu, sau này, muốn mắng người lúc nào thì mở ra dùng lúc đó.】
Chư Hoài Phác: “…”
Hắn nghẹn vài nhịp, lại nói: “Vậy sư phụ ngươi ban cấm chế bế khẩu cho ngươi còn có tác dụng gì?”
Nhất Trần suy nghĩ:
【Người nói rằng đã tốt hơn trước rất nhiều.】
“Hả?”
【Trước kia, khi ta nói, người không muốn nghe cũng phải nghe. Giờ ta viết chữ bằng linh lực, nếu người không muốn xem, chỉ cần nhắm mắt lại hoặc quay người đi là xong.】
“…”
Chư Hoài Phác: “Nếu không muốn nghe ngươi lắm lời thì chỉ cần phong bế thính giác đi là được mà.”
【Sư phụ bảo, nếu vì sự lắm lời của ta mà phong bế thính giác thì không đáng. Thính giác rất quan trọng.】
…
Chúng ta quay ngược thời gian một chút.
Tại biển Đông Hải, trước cổng bí cảnh thượng cổ mới mở của Bồng Lai đảo, ánh sáng trắng lóe lên, có người rơi xuống biển.
Đệ t.ử Bồng Lai canh giữ tại cổng bí cảnh: “Lại thêm một người nữa.”
Một đệ t.ử khác ngự kiếm xuống biển vớt người lên boong thuyền. Khi thấy rõ thiếu niên cụt tay đang ướt đẫm, hắn nghi hoặc nói: “Này? Hình như ta đã vớt ngươi lên rồi mà?”
Thiếu niên cụt tay vội vàng lớn tiếng nói: “Đệ t.ử có việc cấp bách muốn gặp Hoa trưởng lão!”
Hoa Thạch Vũ đứng trên boong thuyền, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thiếu niên: “Ngươi nói, khi ngươi chuẩn bị bóp nát lệnh bài rời bí cảnh, đã bị Phùng Dịch c.h.é.m đứt cánh tay?”
“Đúng.” Sắc mặt thiếu niên trắng bệch: “Nếu không nhờ Tang sư muội kịp thời cứu giúp, đệ t.ử đã c.h.ế.t rồi.”
Hoa Thạch Vũ cau mày, nhìn sang đệ t.ử phụ trách vớt người: “Ngươi nói, ngươi vớt hai người tên là Tề Vũ Xuyên?”
“Dạ phải.”
“Vậy Tề Vũ Xuyên lần trước đâu? Gọi hắn đến đây.”
Đệ t.ử kia đáp: “Tề sư đệ kia nói rằng hắn cảm thấy linh khí trong người rối loạn, đang điều tức trong phòng. Đệ t.ử đã cho người đi gọi hắn rồi.”
“Không xong rồi, sư huynh! Người kia biến mất rồi!” Một đệ t.ử từ boong tầng hai của thuyền bên cạnh thò đầu ra, hô lớn.
Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi. Thần thức của Hoa Thạch Vũ tỏa ra, bao phủ xung quanh, đến cả đàn cá dưới biển cũng thấy rõ, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Tề Vũ Xuyên kia.
Sắt mặt Hoa Thạch Vũ trầm xuống: “Đi tìm.”
“Rõ!”
Đệ t.ử còn chưa kịp rời đi, đã bị ông gọi giật lại: “Khoan đã.” Hoa Thạch Vũ nhìn quanh một vòng, sau đó nói: “Tên Tề Vũ Xuyên đó giỏi Biến Hóa Thuật. Tập trung toàn bộ đệ t.ử lên boong, ta tự mình kiểm tra.”
“Rõ.”
Không qua bao lâu, tất cả đệ t.ử Bồng Lai đảo đều tập trung trên boong.
Hứa Bán Tiên bước từ tầng trên của thuyền xuống, toàn thân đầy mùi rượu: “Hoa sư huynh.”
Hoa Thạch Vũ nhíu mày: “Xử lý mùi rượu đi. Trước mặt vãn bối mà trông như vậy, còn ra thể thống gì.”
Hứa Bán Tiên cười gượng, tự thi triển thuật thanh tẩy.
Đệ t.ử phụ trách thống kê đếm người báo cáo: “Sư phụ, các đệ t.ử đã đến đủ.”
Hoa Thạch Vũ tiến lên, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua từng gương mặt. Một lúc lâu sau, ông cau mày. Không có kẻ cải trang? Chẳng lẽ hắn chạy trốn rồi? Nhưng trên biển mênh m.ô.n.g như thế, sao có thể rời đi mà không bị phát hiện?
