A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 410: Dị Trạng Của Hứa Bán Tiên

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:12

Hoa Thạch Vũ lấy một chiếc kính đồng hình bầu d.ụ.c ra, kích thước cỡ bàn tay, để từng đệ t.ử soi qua một lượt. Tất cả đều lần lượt cầm gương soi, nhưng vẫn không phát hiện được điều gì bất thường.

Đệ t.ử của Hoa Thạch Vũ soi qua chiếc kính đồng nhỏ, cung kính trả lại cho sư phụ, sau đó truyền âm, nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, chẳng lẽ người kia đã chạy mất rồi?”

Hoa Thạch Vũ đáp: “Không thể. Vi sư luôn chú ý đến động tĩnh xung quanh. Dù người có rời đi từ dưới biển hay trên mặt biển, vi sư đều sẽ cảm nhận được.”

Đệ t.ử lại nói: “Nhưng số lượng các đệ t.ử không thay đổi. Nếu cái tên đã giả mạo Tề Vũ Xuyên kia không đóng giả ai cả, đáng lẽ phải dư ra một người mới đúng.”

“Không, chắc chắn hắn đã giả làm một ai đó khác.” Hoa Thạch Vũ nói đến đây, thần thức chợt động. Ông vô thức ngẩng đầu lên, thấy Diệp Phong Dương không biết đã đứng ở đỉnh linh chu từ bao giờ.

Ông ôm quyền với đối phương.

Diệp Phong Dương liếc mắt nhìn Hoa Thạch Vũ một cái, truyền âm hỏi, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu Hoa Thạch Vũ: “Cần ta giúp không?”

“Đa tạ tiền bối đã quan tâm. Vãn bối sẽ thử lại một lần nữa. Nếu thật sự cần hỗ trợ, vãn bối sẽ nhờ đến tiền bối.” Ngữ khí của Hoa Thạch Vũ vô cùng cung kính.

Nghe vậy, thân ảnh của Diệp Phong Dương biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Sau khi Diệp Phong Dương biến mất, Hoa Thạch Vũ nhìn sang đám đệ t.ử trước mặt. Việc đối phương chủ động hỏi có cần giúp đỡ hay không, mặt khác đã chứng minh phán đoán của ông là đúng, kẻ giả dạng vẫn còn trên linh chu.

“Sư phụ…” Đệ t.ử của Hoa Thạch Vũ nhận ra người vừa xuất hiện thoáng qua lúc nãy, liền truyền âm hỏi nhỏ: “Sao chúng ta không nhờ thiên tôn giúp?”

Hoa Thạch Vũ liếc hắn bằng ánh mắt hận sắt không thành thép: “Chuyện của Bồng Lai, nếu có thể tự giải quyết thì phải tự giải quyết. Không thể lúc nào cũng dựa vào người khác. Người khác chỉ có thể giúp một lúc, không thể giúp cả đời.”

Đệ t.ử nghe xong, cảm thấy rất có lý, nói rằng bản thân đã hiểu rồi.

Hoa Thạch Vũ nhìn đám đệ t.ử đứng chen chúc trên boong thuyền, không nói gì. Có vài điều ông chưa nói ra,  nếu việc nhỏ như thế này mà Bồng Lai cũng không xử lý nổi, lại phải phiền đến người ngoài, chắc chắn uy tín của Bồng Lai đảo sẽ sụt giảm.

“Hoa sư huynh, ta đưa vị đệ t.ử này đi chữa trị trước.” Một vị trưởng lão lên tiếng, chỉ vào Tề Vũ Xuyên bị đứt một cánh tay, hắn đã soi kính đồng, không phát hiện dị thường. “Tình trạng thế này không chậm trễ được.”

Hoa Thạch Vũ nhìn cánh tay của Tề Vũ Xuyên: “Được, các ngươi đi đi.”

Tề Vũ Xuyên tu kiếm đạo, cánh tay phải vô cùng quan trọng đối với hắn, nếu giữ lại được thì tốt.

“Hoa sư huynh…” Sau khi vị trưởng lão kia đưa Tề Vũ Xuyên xuống tầng một để chữa trị, Hứa Bán Tiên đứng phía sau Hoa Thạch Vũ lên tiếng.

Ông ta vuốt râu, nói: “Dường như nơi này chẳng còn chuyện của ta. Vậy, ta đi trước nhé?”

Hoa Thạch Vũ nghe vậy, mất kiên nhẫn, quay đầu lườm ông ta một cái: “Tránh qua một bên.”

Hứa Bán Tiên ôm quyền, xoay người đi lên tầng ba của linh chu, vừa đi vừa khẽ hát, chẳng ra nhịp điệu gì: “Rượu ngon ơi rượu ngon, ta đến đây~”

Chỉ khi bóng lưng Hứa Bán Tiên biến mất ở góc cầu thang, Hoa Thạch Vũ mới thu hồi tầm mắt.

Ở tầng ba, ngay khi bước vào phòng trong, vẻ mặt vô tư lúc nãy của Hứa Bán Tiên biến mất. Thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc. Ông ta quay đầu nhìn xung quanh một cách thận trọng, sau khi xác định không có ai theo dõi, ông ta mới hơi thả lỏng.

Ông ta không dám đóng cửa, sợ rằng nếu có hành động bất thường sẽ khiến người trên boong nghi ngờ.

Hứa Bán Tiên bước nhẹ đến bên cửa sổ trong gian phòng, vén một góc rèm trúc lên, quan sát tình hình bên ngoài. Đệ t.ử Bồng Lai đứng chật cả boong thuyền, Hoa Thạch Vũ đang tra soát khắp nơi.

Khóe môi “Hứa Bán Tiên” cong lên, đầy sự châm chọc. Lòng hắn đắc ý, trưởng lão Bồng Lai gì chứ, hư danh cả thôi. Đều bị hắn lừa xoay như dế.

Không đúng, có lẽ là vì năng lực của hắn đã mạnh hơn trước, nên mới có thể lừa được cả trưởng lão Bồng Lai đảo. Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi của hắn càng thêm đắc ý.

Hắn quay người, bước đến tủ gỗ dựa vào tường trong phòng, mở ra. Bên trong có một cái bong bóng bán trong suốt. Hứa Bán Tiên thật đang bị nhốt bên trong.

Gương mặt ông đỏ bừng, giống như đang say rượu, mũi và miệng thỉnh thoảng giật giật, phát ra tiếng ngáy khò.

Bong bóng kỳ lạ kia đã cách ly âm thanh và khí tức bên trong hoàn toàn. Nếu không đứng ngay trước mặt bong bóng này, không ai có thể phát hiện bên trong có người.

“Hứa Bán Tiên giả” nhìn lão nhân trong bong bóng bằng ánh mắt ghét bỏ. Hắn không hiểu nổi. Hứa Bán Tiên chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, vậy mà tại sao lại ngạo mạn đến thế? Hoa trưởng lão kia lại luôn làm ngơ trước sự ngạo mạn của ông ta.

Các đệ t.ử còn gọi ông ta là ‘sư thúc’? Ở Bồng Lai đảo, tu vi này cũng có thể làm sư thúc được sao?

Nếu đúng như thế, hắn có nên tiếp tục giả dạng người này, trà trộn lâu dài ở Bồng Lai đảo không? Dù sao đi nữa, tìm được người có bối phận cao nhưng tu vi thấp như thế này rất hiếm.

Hứa Bán Tiên giả chính là Tề Vũ Xuyên giả. Hắn giả vờ điều tức trong phòng, thực chất là muốn âm thầm quan sát, tìm lỗ hổng khi các đệ t.ử tuần tra để trốn đi.

Nhưng vì Bồng Lai lo lắng cho các đệ t.ử bị thương, đã tập trung toàn bộ người cần dưỡng thương lên cùng một linh chu với Hoa Thạch Vũ. Hắn muốn chạy cũng không có cơ hội.

Thêm vào đó, hắn liên tục cảm nhận được thần thức của Hoa Thạch Vũ quét phía bên ngoài, hắn càng không dám manh động.

Lúc đầu, hắn định đợi đến khi về Bồng Lai đảo, lúc mọi người thả lỏng sẽ trốn đi. Nhưng sự xuất hiện của “Tề Vũ Xuyên thật” đã phá hỏng kế hoạch của hắn.

Vừa nghe động tĩnh bên ngoài, hắn hiểu ngay, nếu không chạy, hắn sẽ c.h.ế.t. Nhưng hắn không chạy nổi.

Hắn định đóng giả một đệ t.ử khác, nhưng các đệ t.ử trên linh chu đều đi theo nhóm. Cuối cùng, trong lúc hoảng loạn, hắn chạy lên tầng ba, bắt gặp Hứa Bán Tiên đã say bí tỉ.

Do dự chốc lát, hắn quyết định dùng pháp bảo nhặt được để nhốt lão già có tu vi thấp nhưng địa vị có vẻ không tầm thường này vào bong bóng, giấu đi.

Sau đó, hắn cải trang thành Hứa Bán Tiên, theo hai đệ t.ử Bồng Lai xuống tầng dưới. Tuy trong lòng hoảng sợ, nhưng lại may mắn qua được mọi kiểm tra.

Nhớ lại toàn bộ quá trình, hắn cúi đầu nhìn bong bóng. Giấu ở đâu đây? Hay là g.i.ế.c luôn?

Hắn cực kỳ phân vân. Trực giác của hắn mách bảo rằng, giữ lão lại sẽ tốt hơn. Đệ t.ử của các đại tông môn đều có mệnh đăng. Có thể Bồng Lai đảo không để tâm đến một hai đệ t.ử bình thường, nhưng người có cùng bối phận với Hoa Thạch Vũ mà c.h.ế.t thì lại là chuyện khác.

Hơn nữa, nếu mệnh đăng tắt, hắn không thể giả dạng người này được nữa.

Nếu không g.i.ế.c, phải giấu ở đâu đây? Hứa Bán Tiên giả nhíu mày, vô thức lẩm bẩm thành tiếng.

“Hay để lão phu giúp ngươi giấu?” Giọng nói già nua vang lên phía sau hắn.

Hứa Bán Tiên giả giật thót. Nhận ra điều gì đó, hắn lập tức vươn tay, năm ngón tay vươn ra như móng vuốt, chộp lấy bong bóng. Chưa kịp chạm vào, cổ áo sau lưng hắn đã bị ai đó nắm lấy, sau đó, hắn bị ném mạnh ra xa.

Cùng lúc hắn bay ra ngoài, một chiếc Khốn Linh Tỏa bay đến, khóa c.h.ặ.t cổ tay hắn. Trói Tiên Thừng đuổi theo ngay phía sau, quấn hắn lại thành một cái bánh chưng lơ lửng trên không.

“BỐP!”

Tu vi bị khóa, yêu lực mất sạch, hắn lập tức hiện nguyên hình, là một con thủy quái có làn da trơn bóng, bên trên phủ lớp nhớt màu xanh lục.

Thủy quái rơi xuống sàn một cách nặng nề, boong thuyền rung lên một chút.

Hoa Thạch Vũ nhìn xuyên qua bong bóng, xác nhận Hứa Bán Tiên còn sống, thả lỏng.

“Ngươi phát hiện bằng cách nào?” Thủy quái vùng vẫy trên sàn, nhưng càng vùng vẫy, Trói Tiên Thừng càng siết c.h.ặ.t.

“Dù sư đệ ta không đáng tin cậy, cũng không giống như ngươi.” Hoa Thạch Vũ liếc con thủy quái.

Ông thừa nhận, lúc đầu, ông không chú ý đến sự bất thường của “Hứa Bán Tiên”. Nhưng khi “Hứa Bán Tiên” nói ra câu “nơi này không có chuyện của ta, ta đi trước”, ông lập tức cảm thấy có điều không đúng.

Hứa sư đệ thích nhất là hóng chuyện. Không chịu được cảnh vãn bối phải chịu khổ. Nếu đối phương thật sự là Hứa sư đệ, chắc chắn sẽ nghĩ cách giúp tìm ra kẻ muốn g.i.ế.c đệ t.ử Bồng Lai đảo, sẽ không bỏ đi như thế.

Sau khi nhận ra điểm bất thường, Hoa Thạch Vũ âm thầm quan sát, dùng thuật che mắt, ẩn thân, lặng lẽ theo vào căn phòng trên tầng ba.

Lý do ông không lập tức bắt giữ “Hứa Bán Tiên” là vì muốn chắc chắn rằng sư đệ của mình an toàn.

“Thả ta ra! Không thì lão già kia sẽ c.h.ế.t chung với ta! Ta có c.h.ế.t cũng sẽ kéo lão theo!” Gân xanh trên làn da nhớp nháp của thủy quái nổi lên, đe dọa một cách dữ tợn.

Sắc mặt Hoa Thạch Vũ trầm xuống. Ông lướt đến, vung tay c.h.é.m một cái.

“BỐP!”

Thủy quái trợn mắt trắng, ngất xỉu. Gân xanh biến mất.

Hoa Thạch Vũ đến bên tủ kiểm tra Hứa Bán Tiên. Thấy sư đệ mình không sao, ông thở phào.

Nhưng lúc này…

Một giọng nói lạnh buốt vang lên bên tai ông: “Ma khí.”

Hoa Thạch Vũ quay đầu lại. Đầu tiên, ông nghe thấy âm thanh kiếm rút khỏi vỏ, sau đó, một luồng kiếm quang lạnh lẽo phóng thẳng về phía Hứa Bán Tiên đang bị nhốt trong bong bóng.

Hoa Thạch Vũ hoảng hốt hét lên: “Thiên tôn, xin hãy dừng tay!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.