A Hòa - 1

Cập nhật lúc: 27/08/2026 07:01

1. 

Tạ phu nhân biết tin ta tình nguyện chịu phạt thay người khác, bà ngậm ngùi mắng ta là đứa trẻ ngốc nghếch. 

Ta nào có ngốc đâu. 

Năm xưa binh đ/ao loạn lạc, cha chê ta vướng víu nên nhẫn tâm đ/ẩy ta xuống khỏi xe chạy nạn. 

Nếu không nhờ Tạ gia có lòng tốt, thì chẳng biết ta đã vùi th/ây ở xó xỉnh nào rồi. 

Tạ phu nhân đưa ta về, nói là để ta xung hỉ cho Tạ thiếu gia đang ốm đau, làm con dâu nuôi từ bé của hắn. 

Tạ Hành yếu ớt nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng bệch không chút m/áu. Hắn hờ hững nhìn ta hai cái, khóe miệng vương nét lạnh lùng: 

"Ai thèm nhận đứa con dâu nuôi từ bé này? Ta đến nửa đồng sính lễ cũng không có đâu." 

"Cứ một mực đòi gả cho ta sao? Tự mình đi kiếm tiền đi!"

Ta thấp thỏm bất an đứng trân trân trước giường. 

Trước khi tới, ta đã nghe nói Tạ công t.ử mắc bệnh nặng, mời đại phu khắp nơi vẫn không thuyên giảm, gia sản cũng sắp bị tiền t.h.u.ố.c men vắt kiệt. 

Tạ phu nhân vỗ nhẹ lên vai ta, thở dài thườn thượt hết tiếng này đến tiếng khác. Ta chỉ sợ lại bị đuổi đi, vội vàng lên tiếng nói rằng bản thân có thể tự nuôi sống chính mình. 

Tạ Hành nghe xong chỉ cười khẩy một tiếng, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Nhưng những lời ta nói đều là sự thật. 

Từ chẻ củi, nhóm lửa, giặt giũ đến nấu cơm, việc nào ta cũng làm thạo. Ngay cả mẹ cũng hay khen ta bẩm sinh đã là một đứa tháo vát. 

Ta lập tức bắt tay vào việc, dọn dẹp nhà họ Tạ sạch sẽ từ trong ra ngoài, lại còn xới được một luống đất ở chân tường, chỉ đợi xin được hạt giống gieo xuống, Tạ phu nhân nhìn thấy chắc chắn sẽ khen ngợi. 

Thế nhưng, Tạ Hành lúc nào cũng khó ở. 

Chốc thì hắn chê ta cười ồn ào, lát lại bảo ta làm việc động tĩnh quá lớn. Mẹ từng dạy ta rằng nếu làm người khác giận, thì cứ lấy một viên kẹo ra dỗ dành là xong. 

Vì vậy, ta đã sớm tha thứ cho cha rồi, bởi lẽ trước khi ta bị bỏ lại, mẹ đã lén nhét cho ta một viên kẹo.

Ta nâng niu viên kẹo mạch nha đưa đến trước mặt Tạ Hành: "Ngài... ngài ăn viên kẹo này đi... sau này không được hung dữ với ta nữa đâu đấy!" 

Ai ngờ Tạ Hành như bị giật mình, vung tay gạt phăng cả kẹo lẫn tay ta ra: "Cái thứ bẩn thỉu gì đây! Mau đem ra chỗ khác!" 

Nó rõ ràng rất sạch sẽ mà. Mẹ bảo viên kẹo này vốn để dành cho đệ đệ, lúc gói không được qua loa, từng lớp giấy đều do mẹ canh chừng ta bọc cẩn thận, làm sao mà bẩn cho được. 

Ta cũng chỉ lấy ra ngắm những lúc nhớ mẹ, chứ chưa bao giờ mở ra. Bây giờ, ngay cả viên kẹo duy nhất này cũng rơi mất rồi, sau này nhớ mẹ ta còn biết nhìn vào đâu nữa? 

Ta chẳng dám khóc thành tiếng, chỉ biết bặm c.h.ặ.t môi, nhẫn nhịn hết mức, nhưng nước mắt vẫn cứ từng giọt rơi xuống chân. 

Tạ Hành lập tức hoảng hốt: "Này? Ngươi... ngươi đừng có khóc đấy." 

"Ta, ta không..." 

Vừa mới nặn ra được mấy chữ, nước mắt lại càng tuôn rơi dữ dội hơn. 

"Chỉ là một viên kẹo thôi mà, ta đền cho ngươi viên khác là được chứ gì."

Nhưng đó không chỉ là kẹo, đó còn là chút kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho ta. Bình thường ta đến l.i.ế.m thử một miếng cũng không nỡ, càng nghĩ trong lòng càng chua xót, tiếng nức nở làm sao cũng không đè nén nổi. 

Tạ Hành bực bội vò vò mái tóc, cố tình cao giọng: "Còn khóc nữa là ta đuổi cổ ngươi ra ngoài thật đấy!" 

Ta sợ điếng người, vội c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đến tiếng thút thít cũng không dám lọt ra. 

Tạ Hành thở dài, giọng điệu cuối cùng cũng dịu lại: "Thôi được rồi đừng khóc nữa, ta đền cho ngươi hẳn một trăm viên có được không?" 

Cha vứt ta xuống xe, mẹ cũng chỉ cho ta một viên, Tạ Hành vậy mà lại chịu cho ta tới một trăm viên. Ta cứ bẻ ngón tay đếm đi đếm lại cũng không tính xuể. 

Tạ Hành bị bộ dạng của ta chọc cười. Hắn gập ngón tay gõ nhẹ lên trán ta, giọng nói vương theo ý cười: "Đồ ngốc nghếch!"

2. 

Tạ phu nhân đã tìm hạt giống rau về cho ta, Tạ Hành quả nhiên cũng giữ lời hứa, mua về một hũ kẹo đầy ắp đưa cho ta. 

"Bạc tiêu hết rồi, không mua đủ một trăm viên, ngươi ăn tạm những thứ này trước đi, sau này ta đền bù thêm cho ngươi." 

Chừng này đã là nhiều vô kể rồi. 

Ta ôm khư khư hũ kẹo, cười tít mắt như chú mèo nhỏ tr/ộm được cá, đệ đệ của ta cũng chưa từng có nhiều kẹo đến thế. 

Ta bóc một viên, cẩn trọng trân quý đưa vào miệng, chao ôi sao mà ngọt thế! 

Thảo nào mỗi lần đệ đệ ăn đều phải trốn mọi người, nếu đổi lại là ta, ta cũng chẳng nỡ chia cho ai. 

Sau khi nhận kẹo, ta làm việc càng thêm hăng hái, chẳng những suốt ngày luẩn quẩn bên luống rau, mà việc đun củi thổi lửa dưới bếp cũng không vắng bóng ta. 

Mỗi ngày gặp chuyện gì mới lạ, ta đều kể cho Tạ Hành nghe. Phần lớn thời gian hắn chỉ lặng lẽ lắng nghe, thi thoảng buông một câu: "Thật ngốc!" 

Nếu bị ta nói nhiều đến phát phiền, hắn sẽ nhét kẹo vào miệng ta, không cho ta nói tiếp nữa. Ngày tháng chầm chậm trôi qua, sắc mặt Tạ Hành dần có huyết sắc trở lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.