A Ninh - 3
Cập nhật lúc: 21/07/2026 02:03
Ta siết c.h.ặ.t khăn hỷ trong tay, cúi mắt đáp: “Vâng.”
Ra khỏi cửa, ta vẫn gặp Tấn Toại một lần.
Hắn được các quan lớn quyền quý vây quanh còn ta được các bà mối và nha hoàn vây quanh.
Qua chiếc quạt hỷ, ta vô tình liếc nhìn hắn một cái.
Ánh mắt hai người chạm nhau, gắn khựng lại khẽ nhíu mày.
Ta vội đưa quạt hỷ che gần hơn, bước chân cũng nhanh hơn.
Đã gần sang đông, chưa tới giờ Dậu mà ánh mặt trời đã tắt hẳn.
Lúc ta bước lên kiệu hoa, ngoài cổng vừa đúng lúc thắp sáng những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ thẫm.
Phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng và trưởng tỷ đều mỉm cười đứng nhìn ta.
Kiệu vừa chuẩn bị khởi hành, bỗng có tiếng gọi vang lên.
“Đợi đã! Nhị tiểu thư, đợi đã!”
Là nha hoàn Xuân Đào của ta.
“Nhị tiểu thư, sao người lại quên mang thứ này rồi!”
Nàng ôm một hộp trang điểm bằng gỗ chạy tới nhưng không ngờ lại vấp ngã, đồ vật trong hộp đổ tung khắp mặt đất.
Có lẽ bà mối sợ lỡ giờ lành nên không đợi nàng nữa.
“Khởi kiệu!”
Kiệu hoa vừa nhấc khỏi mặt đất lại nghe một tiếng quát:
“Khoan đã!”
Xung quanh bỗng im lặng trong chốc lát, là giọng của Tấn Toại.
Ta khẽ vén rèm kiệu.
Trong hộp trang điểm đều là những món đồ quý giá ta cất giữ nhiều năm.
Lúc này đủ loại khuyên tai, vòng tay, trâm cài tóc… đang nằm rải rác trên mặt đất.
Tấn Toại đứng dưới ánh đèn đỏ rực rỡ của ngày đại hỷ.
Trong tay cầm một chiếc khăn tay quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Xuân Đào:
“Đây là của Nhị tiểu thư nhà các ngươi sao?”
7
“Điện hạ!” Trưởng tỷ đột nhiên lên tiếng ngăn Xuân Đào lại ngay lúc nàng sắp mở miệng trả lời.
“Điện hạ...”
Trưởng tỷ bước nhanh tới bên cạnh Tấn Toại nhón chân ghé sát tai hắn, không biết đã nói mấy câu gì.
Tấn Toại nhíu mày nhìn về phía ta, ánh mắt sắc lạnh.
Ta lập tức buông rèm kiệu xuống.
Trưởng tỷ đã nói gì với hắn? Là nói về chuyện năm đó ta từng quen biết một vị công t.ử mù sao?
Trưởng tỷ không hề biết người ấy chính là Tấn Toại.
Trời tối thế này, tỷ ấy hẳn cũng không nhìn thấy chữ “Toại” được thêu trên khăn.
Không đâu.
Trưởng tỷ từng nói, chuyện này liên quan đến danh tiết của ta, tuyệt đối không được truyền ra ngoài.
Quả nhiên, Tấn Toại không hỏi thêm nữa.
Bà mối lại cất tiếng: “Khởi kiệu!”
Nhưng một lần nữa bị người khác ngăn lại.
“Nhị tiểu thư đại hỷ! Nhị tiểu thư đại hỷ!”
“Quách lão gia ở Kim Lăng đặc biệt đưa quà thêm của hồi môn tới!”
“Mau nào! Thêm vào của hồi môn cho Nhị tiểu thư!”
Ta lại hé một góc rèm kiệu.
Là ngoại tổ phụ.
Một hôn lễ vội vàng như thế này, vậy mà người vẫn sai người vượt ngàn dặm đưa tới hơn hai, ba chục rương sính lễ.
Sống mũi ta cay xè nhưng ngay lúc ấy lại nghe thấy giọng của Tấn Toại.
“Nhị tiểu thư cũng từng tới Kim Lăng sao?”
“Nhị tiểu thư từ nhỏ...”
Người kia còn chưa nói hết huynh trưởng đã cắt ngang:
“Ngoại tổ ở Kim Lăng, A Ninh đương nhiên từng tới đó.”
“Nhưng nói cho cùng, vẫn không thể thân thiết với ngoại tổ phụ bằng A Ý được.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Phụ thân và mẫu thân cũng vội vàng tiến lên.
“A Ninh chỉ xuất hiện vào các dịp lễ tết. A Ý thì từng ở Kim Lăng ba, năm tháng liền.”
Trưởng tỷ từng ở Kim Lăng ba, năm tháng liền từ khi nào?
Huynh trưởng dường như cũng rất sợ Tấn Toại biết ta thân thiết với ngoại tổ phụ.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ta nhưng còn chưa kịp nắm bắt đã nghe thấy tiếng cười khẩy của Tấn Toại.
“Dù sao cũng đã lỡ giờ lành rồi.”
“Nhị tiểu thư.”
Trong tay hắn vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc khăn vừa nhặt được.
Giọng nói lạnh lẽo đến mức ta chưa từng nghe thấy:
“Xuống kiệu đi.”
8
Xung quanh nhất thời lặng ngắt.
Những dây pháo đang chuẩn bị đốt bị đặt xuống.
Khúc nhạc hỷ đang chuẩn bị tấu lên cũng dừng lại.
Ai cũng biết lúc này gọi tân nương xuống kiệu là không hợp quy củ nhưng không ai dám chất vấn Tấn Toại.
Huống hồ còn là Tấn Toại đang lạnh mặt.
Bà mối không còn nụ cười như trước nữa, sắc mặt căng thẳng vén rèm kiệu lên.
Ta siết c.h.ặ.t quạt hỷ, không hiểu vì sao Tấn Toại đột nhiên làm như vậy.
Nhưng cũng chỉ có thể thuận theo ý hắn mà xuống kiệu trước.
“Thường An, Nhị tiểu thư đã lỡ giờ lành.”
“Xem ra chiếc kiệu hoa này xung khắc với bát tự của Nhị tiểu thư.”
“Giờ lành tiếp theo để bái đường là nửa canh giờ sau phải không?”
Thường An là thị vệ thân cận của Tấn Toại.
Nghe vậy liền liên tục gật đầu:
“Vâng, vâng, bẩm điện hạ, đúng là nửa canh giờ sau.”
“Đã vậy, xin mời Nhị tiểu thư bỏ kiệu, đi bộ tới hỷ đường đi.”
Lời vừa dứt xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán.
Tấn Toại lại ung dung bổ sung một câu:
“Nửa canh giờ. Vừa hay.”
Ta gần như không cầm nổi quạt hỷ nữa thế nên dứt khoát hạ quạt xuống.
Tấn Toại đang nhìn chằm chằm vào ta, khóe môi treo nụ cười ác ý.
Ta không hiểu.
Mọi chuyện đều đã như ý hắn rồi.
Ta chưa từng nhắc với trưởng tỷ dù chỉ một chữ về ba năm ở lãnh cung.
Ta cũng nghe theo ý hắn.
Trong hai người hắn đưa ra, ta đã chọn một người, nhanh ch.óng gả bản thân đi. Vậy vì sao hắn còn muốn làm nhục ta như thế?
Để tân nương đi bộ tới hỷ đường.
Không cần đợi tới sáng mai, ta sẽ trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.
Ở phu gia cũng không thể ngẩng đầu lên được nữa.
“Điện hạ...”
Trưởng tỷ vội vàng bước tới, nhìn Tấn Toại rồi lại nhìn ta.
Sắc mặt hơi tái nhợt.
“Điện hạ có ý gì vậy?” Ta hỏi.
“Nhị tiểu thư, có những chuyện đã dám làm thì nên có giác ngộ gánh chịu hậu quả.”
“Ta đã làm chuyện gì? Đáng để điện hạ phải sỉ nhục ta như thế?!”
“Nàng...”
“A Ninh!” Trưởng tỷ đột ngột quát lên.
“A Ninh, sao muội có thể vô lễ với Thái t.ử điện hạ như vậy?!”
Huynh trưởng tức giận bước tới, mẫu thân theo sát phía sau.
“Chân Ninh! Con muốn trước mặt bao người chống lại ý chỉ của trữ quân sao?”
Phụ thân cau mày:
“Ninh Ninh, chỉ đi vài bước đường thôi mà, làm gì phải làm bộ như thế?”
Ta vô thức lùi lại hai bước.
Tất cả mọi người đều đang nhìn ta, người thì chờ xem trò cười, người thì chê ta không đủ hiểu chuyện.
Ta như trở lại năm ấy.
Năm bảy tuổi, ta bị đưa tới Kim Lăng.
Mang giọng kinh thành, không hiểu tiếng địa phương Kim Lăng, không có bằng hữu cùng chơi.
Lần đầu tiên xung quanh náo nhiệt như thế.
Lần đầu tiên ta hiểu được những đứa trẻ kia đang nói gì.
Chúng vây quanh ta:
“Phụ thân không thương, mẫu thân không yêu, cải thối từ kinh thành tới!”
“Chó cũng ghét, mèo cũng đá, cục bùn nhặt bên bờ sông!”
Ba năm trước bị vây trong Đông Cung, dù bọn họ tra hỏi thế nào ta cũng chỉ im lặng.
Ta nghĩ giữ được bí mật cho trưởng tỷ, phụ thân và mẫu thân sẽ vui lắm nhỉ?
Huynh trưởng cũng sẽ nhận ra không phải lúc nào ta cũng rụt rè.
Sự ít nói của ta cũng có giá trị của nó chứ?
Họ sẽ giống như yêu thương trưởng tỷ mà yêu thương ta một chút chứ? Sẽ như vậy mà?
Thì ra là không.
Ngay cả Tấn Toại cũng không.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, không để nước mắt rơi xuống nâng váy lên.
Đang định bước đi.
“Nhị tiểu thư nào có lỡ giờ lành?”
Một giọng nam trong trẻo xuyên qua đám đông.
Tiếp theo là tiếng vó ngựa vang lên lanh lảnh.
Ung dung thong thả phá tan mọi ánh mắt đang đổ dồn lên người ta.
“Thái t.ử biểu ca chẳng lẽ không biết sao?”
“Cưới được đúng người, từng phút từng giây đều là giờ lành.”
Là Tiêu Sở.
Ngày ấy chỉ nhìn từ xa một lần, ta chưa từng nhìn rõ diện mạo của hắn.
Lúc này hắn mặc hỷ phục đỏ thẫm làn da càng thêm trắng trẻo, đôi mắt sáng như sao.
