
Ác Nữ Trạng Nguyên
Lục Cảnh, đóa hoa cao quý trên đài cao, đã l/iếm chân tôi suốt nửa năm trời, nhưng lại cố tình tìm người phế đi bàn tay phải của tôi ngay trước kỳ thi đại học.
Tin tức vừa tung ra, toàn trường sôi sục.
“Lục thiếu giấu nghề sâu thật đấy, để trút giận cho hoa khôi học đường, ngay cả bạn gái mà cũng có thể đem ra hiến tế."
“Con mọt sách nghèo kiết xác còn muốn dựa vào kỳ thi đại học để đổi đời, phen này coi như tiêu đời nhà ma rồi!"
“Ai bảo loại chuột nhắt dưới đáy xã hội này còn mơ mộng hão huyền được bạch mã hoàng tử đến giải cứu, thật là ch/ết đáng đời!"
Nhưng tôi chẳng hề đau lòng một chút nào.
Bởi vì nếu bàn tay phải này của tôi không gãy, thì vở kịch này sẽ chẳng còn gì đặc sắc nữa.












