
Khi Nghe Mưa
Cố Nhất Mộng lớn lên cùng những trận mưa: mưa chôn thiếu niên mười bốn tuổi đã vẽ trái tim lệch trên kính sương, mưa hành lang cấp ba khiến cậu bỏ lỡ tấm ảnh chung vì tự ti, mưa ghế dài công viên khi người kia nhét điện thoại vào ngực nói ‘ủ một lúc là được’. Gặp nhiều người, uống nhiều rượu, cậu hiểu hầu hết cuộc gặp chỉ là đi ngang. Nỗi đau không phải không được yêu, mà sử thi cậu viết bằng máu chỉ là một trang nhật ký bình thường với đối phương. Mưa vẫn rơi. Cậu học cách tự che ô và bước tiếp. Đam mỹ hiện đại, campus, ngược, BE, tự cứu.












