Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Ngoại Truyện: Kỷ Sóc Đình X Diệp Cần (10)

Cập nhật lúc: 28/03/2026 12:00

Kỷ Sóc Đình đi phía sau, nãy giờ không nói năng gì, thỉnh thoảng cúi mày trầm tư, không biết đang nghĩ gì. Ba người nhất thời không còn chuyện để nói. Đến bên hồ, Diệp Tuân nói vài câu khách sáo rồi rời đi, để Tiêu Căng và Kỷ Sóc Đình tự nhiên dạo chơi.

Trong đình bên hồ và trên cầu có dăm ba thiếu niên đứng thành nhóm, người không nhiều nhưng đều đang cười nói vui vẻ, trông cũng có vẻ náo nhiệt. Tiêu Căng giao thiệp rộng, danh tiếng lại lớn.

Hắn vừa xuất hiện đã có không ít người trông thấy, lục tục vây quanh bắt chuyện với hai người. Kỷ Sóc Đình giữ nụ cười trên môi, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu một cách lơ đãng. Hắn không thích những dịp thế này, chỉ thấy phiền phức.

Phần lớn thời gian hắn ngồi bên cạnh nghe họ nói qua nói lại, hiếm khi tham gia vào chủ đề. Ánh mắt hắn cứ vòng này qua vòng khác quét qua xung quanh, lướt qua từng thiếu niên một, trông như đang nhìn vu vơ, lại như đang tìm kiếm điều gì đó.

Tiêu Căng nhìn ra được, liền đuổi khéo những người xung quanh đi, tự mình nằm vật ra ghế đá, bảo: "Ngươi thông thuộc Diệp phủ rồi, chắc không cần ta dẫn đi dạo đâu nhỉ?"

"Ta nói muốn đi dạo bao giờ?" Kỷ Sóc Đình vặn hỏi lạ lùng.

“Ngươi không muốn đi, chỉ có đôi mắt ngươi muốn đi thôi." Tiêu Căng nhắm mắt lại, cười nói: “Ngươi có đi tìm cũng chưa chắc đã thấy đâu, huống hồ chỉ ngồi đây mà nhìn. Trong phủ toàn là khách khứa, làm sao họ để một cô nương vừa mới cập kê chạy lung tung được?"

Kỷ Sóc Đình không nói gì, im lặng nửa buổi rồi đứng dậy bỏ đi. Nếu là nhà bình thường, đương nhiên sẽ không để cô nương mới cập kê ra gặp khách ngoài, nhưng Diệp Cần là một ngoại lệ. Nàng chắc chắn sẽ lén chạy ra, mà sự thờ ơ của người cha cùng sự nuông chiều của người ca ca cũng sẽ không ngăn cản nàng quá mức.

Hiện giờ nàng chắc chắn đang trốn ở xó xỉnh nào đó. Trong lòng Kỷ Sóc Đình có chút do dự, hắn không biết mình có nên đi xem Diệp Cần hay không. Đã nửa năm không gặp, giờ đã đến Diệp phủ, gặp nàng cũng chỉ là chuyện thuận tiện, nhưng trong lòng hắn luôn có một sức cản, ngăn hắn đi tìm nàng.

Hắn mang đầy tâm sự, càng đi càng vắng vẻ, chỉ muốn tìm nơi thanh tịnh. Đi vòng qua lầu các bên hồ, hắn nghe thấy tiếng người nói chuyện phía trước. Tai hắn xưa nay vẫn thính, hắn đi về hướng âm thanh phát ra, đi qua một cánh cửa đá nhỏ, liền thấy dưới gốc cây trong sân nhỏ có hai người đang đứng.

Vừa nhìn qua, Kỷ Sóc Đình thấy một bóng dáng màu vàng mơ trước tiên, hơi xoay người lại chính là góc nghiêng của Diệp Cần. Đối diện nàng là một thiếu niên vóc dáng cao hơn nàng một chút.

Gương mặt gã mang nụ cười ôn hòa đang trò chuyện với nàng, còn giơ tay gỡ thứ gì đó trên tóc nàng, rồi khẽ cúi đầu ghé sát lại. Phải rồi, lại là thế này. Diệp Cần sẽ không ngoan ngoãn ở trong phòng, nàng chắc chắn sẽ lén chạy ra, rồi bị bất kỳ kẻ nào đó lừa đến một góc vắng vẻ.

Lần trước là Tề Minh, lần này là một kẻ không biết từ đâu chui ra. Nàng lúc nào cũng rất dễ bị lừa gạt. Kỷ Sóc Đình đứng bên cửa, hai người dưới gốc cây đều không phát hiện ra hắn. Hắn thấy thiếu niên kia nắm lấy một lọn b.í.m tóc nhỏ của Diệp Cần, vê vê đầu ngón tay, thần sắc ấy giống như đang nói lời tình tứ ngọt ngào.

Hắn đứng đó một lát, rồi quay người rời đi trước khi bị phát hiện. Kỷ Sóc Đình lại đi ra phía bờ hồ, dần dần rời khỏi nơi thanh tịnh để bước vào đám đông. Đi được nửa vòng hắn quay lại lương đình, rồi đến lúc khai tiệc trưa, hắn cùng Tiêu Căng đi dùng cơm.

Đáng lẽ ăn xong bữa trưa là có thể rời đi, nhưng Tiêu Căng thấy Kỷ Sóc Đình có vẻ mất hồn mất vía, liền đề nghị ở lại Diệp phủ chơi thêm chút nữa. Hắn tìm người khác tán gẫu, bỏ mặc Kỷ Sóc Đình một mình, nhưng lại hẹn sẽ cùng về, tâm tư ấy Kỷ Sóc Đình nhìn thấu mồn một.

Hắn rất bất đắc dĩ rời khỏi chốn náo nhiệt, đến chỗ bóng râm cạnh hòn non bộ nằm nghỉ ngơi. Vừa nhắm mắt lại, hắn không kìm được mà nhớ lại cảnh tượng thấy dưới gốc cây lúc nãy. Hiện giờ Diệp Cần là đích thiên kim của Tri phủ, đương nhiên sẽ có người đến cầu thân.

Chỉ là mục đích là thực lòng yêu thích nàng muốn kết tóc phu thê, hay là nhắm vào thế lực của Diệp gia thì không ai biết được. Chỉ là những chuyện này, cũng không liên quan gì đến hắn. Kỷ Sóc Đình nằm một lát, bỗng nghe thấy tiếng người nói chuyện bên dưới.

Hắn kỳ lạ nhíu mày, không ngờ nơi vắng vẻ thanh tịnh thế này ngoài hắn ra còn có người tới.

"Lý thiếu, huynh gặp mặt được đích nữ nhà họ Diệp rồi à? Thật không?" Giọng nói cười cợt của một thiếu niên vọng lên. Kỷ Sóc Đình hơi nhỏm dậy, nhìn xuống dưới. Chính là thiếu niên đứng dưới gốc cây nói chuyện với Diệp Cần lúc trước.

Bên cạnh hắn còn có hai thiếu niên xấp xỉ tuổi nhau, ba người đến đây chắc là để tránh mặt người khác nói chuyện riêng tư. Kỷ Sóc Đình trong lòng thầm nhủ, thiên hạ này còn có chuyện trùng hợp thế sao?

Sao mấy kẻ này lại không có mắt mà đ.â.m đầu vào chỗ hắn thế này. Hắn cúi đầu nhìn kỹ, thấy thiếu niên kia tướng mạo rất bình thường, nước da hơi đen, trên người có chút thịt tích tụ trông hơi nặng nề, khi cười lên trông có vẻ thật thà.

Ba người tụ tập nói chuyện, không hề phát hiện ra trên hòn non bộ còn có người đang nằm.

"Đương nhiên là thật, ta nói dối chuyện này làm gì?" Thiếu niên có vẻ mặt thật thà nói: "Tuy là kẻ ngốc, nhưng tướng mạo sinh ra rất xinh đẹp."

"Thế huynh đã nói với nàng ta chuyện cầu thân chưa?"

"Nói rồi chứ."

"Thế nàng ta phản ứng thế nào?"

Khóe miệng thiếu niên nở nụ cười đắc ý: "Nàng ta đương nhiên là cầu còn không được. Loại ngốc bị hỏng não như nàng ta, có người cưới là đã thắp hương bái Phật rồi, huống hồ Lý gia ta giàu có, nàng ta gả qua cũng chẳng phải chịu khổ gì, điều kiện như vậy nàng ta có lý do gì mà từ chối?"

Kỷ Sóc Đình kinh ngạc nhìn thiếu niên một cái, nhất thời không phân biệt được hắn đang bốc phét hay Diệp Cần thực sự đã đồng ý gả cho hắn.

"Lý thiếu lợi hại thật. Nhưng chuyện đại sự hôn nhân cũng không phải hai người nói là xong, còn phải để Tri phủ đại nhân gật đầu đã."

"Chuyện đó có gì khó? Chỉ cần lừa được nha đầu ngốc đó vào tay, lúc đó lừa nó ra ngoài để nó mang chủng của ta, chuyện hôn sự này chẳng lẽ không thành?"

Những lời này nghe thật quá mức ghê tởm. Nghe giọng điệu đắc ý bên dưới, Kỷ Sóc Đình không khỏi cau mày. Ba người nói thêm vài câu rồi xuyên qua hòn non bộ, dần dần đi xa. Chờ đến khi tiếng nói biến mất hoàn toàn, không gian trở nên yên tĩnh, Kỷ Sóc Đình mới chợt cảm thấy lòng bàn tay nhói đau.

Hắn giơ tay lên nhìn, mới phát hiện lúc nãy không chú ý đã dùng sức nhấn xuống, bị cạnh sắc của đá cắt rách lòng bàn tay, dòng m.á.u đỏ tươi đang chậm rãi chảy ra. Kỷ Sóc Đình nhìn lòng bàn tay thẫn thờ một lát rồi xoay người nhảy xuống.

Hắn nghĩ dùng lý do này để bảo Tiêu Căng về, chắc hắn sẽ không từ chối nữa. Chẳng ngờ vừa xuống đi được vài bước, phía sau vang lên giọng nói của thiếu nữ: "Sóc Đình ca?" Cửa sổ mở rộng.

Ánh nắng từ bên ngoài chiếu xiên vào trong, đổ thành từng mảng lớn trên mặt đất và mặt bàn, bao phủ lấy một nửa thân hình của Diệp Cần. Mái tóc và góc nghiêng của nàng như được mạ một lớp ánh kim.

Hàng lông mi đổ bóng xuống gương mặt, làn da còn vương lớp lông tơ mịn màng, trông vừa non nớt vừa đáng yêu. Đình viện của Diệp Tuân vốn không có thị vệ canh gác, cũng không có hạ nhân đi qua, không gian xung quanh tĩnh lặng như thể thời gian đang trôi chậm lại.

Kỷ Sóc Đình nhìn nàng, chờ đợi câu trả lời. Diệp Cần nghe thấy câu hỏi thì ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi lại cúi xuống sắp xếp lại hộp t.h.u.ố.c nhỏ, thu dọn đồ đạc ngăn nắp xong mới chậm rãi đáp: "Ai cầu thân cơ?"

Kỷ Sóc Đình định nói là "kẻ đứng cùng muội dưới gốc cây ấy", nhưng nghĩ lại, nếu nói vậy chẳng phải lộ ra chuyện hắn đứng bên cửa xem trộm sao? Hắn lại không biết tên họ hay gia thế của gã đó, chỉ nhớ mang máng những gì nghe được ở chỗ hòn non bộ, bèn nói: "Cái người họ Lý ấy."

"Họ Lý?" Diệp Cần kỹ càng nhớ lại, đặt hộp t.h.u.ố.c về chỗ cũ, quay đầu nói: "Ồ! Muội nhớ ra rồi, là cái người đen đen béo béo đó, hắn bảo muốn dẫn muội đi chơi." Kỷ Sóc Đình nhìn nàng: "Muội đồng ý rồi sao?"

Diệp Cần lắc đầu, lại ngồi xuống đối diện Kỷ Sóc Đình, nở nụ cười rạng rỡ lộ hàm răng trắng tinh: "Ca ca bảo không được tùy tiện đi ra ngoài với người lạ." Kỷ Sóc Đình thầm nghĩ: Chẳng lẽ ca ca muội không dạy muội rằng không được để người lạ lừa đến nơi vắng vẻ sao?

Không dạy muội rằng lúc trong phủ có khách không được chạy lung tung sao? Những điều này chắc chắn Diệp Tuân có dạy, chỉ là Diệp Cần không nghe mà thôi. Kỷ Sóc Đình liếc mắt nhìn ánh nắng lọt qua cửa sổ.

Làn gió hạ mát lành mơn man trên mặt, hắn bỗng thấy sự bực bội trong lòng tan biến đi nhiều, cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Hắn đang định lên tiếng cảm ơn rồi rời đi, thì nghe Diệp Cần lại hỏi: "Cầu thân với đính hôn có giống nhau không?"

Kỷ Sóc Đình mập mờ đáp: "Cũng coi là giống nhau." Diệp Cần như sực nhớ ra điều gì, đứng bật dậy đến bên tủ tìm kiếm một hồi, lôi ra một chiếc hộp dài mang đến trước mặt Kỷ Sóc Đình. Nàng mở hộp ra, bên trong là một thanh bạch ngọc dài.

Chất ngọc rất thượng hạng nhưng chưa qua điêu khắc. Nàng đẩy chiếc hộp về phía trước, đưa tới trước mặt hắn.

"Tặng ta sao?" Kỷ Sóc Đình hiểu ý nàng. Diệp Cần gật đầu, nói: "Ca ca bảo cái này gọi là báo đáp. Đây là quà báo đáp muội tặng Sóc Đình ca, vì huynh đã cho muội ăn rất nhiều thứ."

Kỷ Sóc Đình chưa bao giờ nghĩ sẽ nhận được sự báo đáp nào từ Diệp Cần, nhưng rõ ràng trong những ngày hắn không gặp nàng, Diệp Tuân đã dạy nàng rất nhiều điều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.