Ẩm Thực Thập Niên 60 Mang Theo Con Thơ Đi Tùy Quân, Tôi Khiến Cả Doanh Trại Thèm Rỏ Dãi - Chương 14: Cũng Chẳng Hào Phóng Đến Thế
Cập nhật lúc: 07/03/2026 08:06
Thư từ của gia thuộc quân nhân cũng sẽ được gửi đến nhanh hơn thư từ bình thường.
Nhưng đợi thư đến quân khu, cũng đã là bảy ngày sau.
Một người đàn ông mặc quân phục xách một bưu kiện lớn trong tay đến bệnh viện, đi thẳng đến khu nội trú, anh ta quen cửa quen nẻo đi đến phòng bệnh của Cố Thanh Yến, đưa tay gõ cửa, bên trong liền truyền ra một giọng nói trầm thấp đầy nội lực: “Vào đi.”
Nghe thấy giọng nói này, người đàn ông mới đẩy cửa, anh ta cười giơ bưu kiện trong tay lên với người đàn ông đang ngồi trên giường bệnh: “Xem tôi mang gì đến cho cậu này.”
Cố Thanh Yến ngước mắt lên nhìn một cái: “Cái gì?”
Bố mẹ anh đâu biết làm món gì ngon gửi đến cho anh, phần lớn thời gian chỉ biết gửi thư, hoặc là gửi trả lại những phiếu anh gửi về nhà cho anh.
Quần áo các thứ, cũng không thể nào. Mẹ anh không biết may vá, bố anh cũng không. Đều là nhờ các thím trong thôn làm giúp, anh cũng quen rồi.
“Người nhà cậu gửi cho cậu đấy.” Người đàn ông đặt bưu kiện lớn xuống cạnh giường bệnh.
Nghe thấy lời này Cố Thanh Yến có chút bất ngờ, lập tức nhớ đến Tống Thanh Hoan, tuy rằng lúc đó kết hôn phần lớn nguyên nhân là do lão lãnh đạo làm mối, nhưng hôn sự này cũng là anh tự nguyện nhận.
Chỉ là hai người không có nhiều thời gian chung sống, anh hiểu biết về cô cũng rất ít.
Anh đưa tay định nhấc bưu kiện lên đùi mình, người đàn ông bên cạnh giật mình, vội vàng xách bưu kiện đi: “Vết thương của cậu còn chưa lành hẳn, không cần chân nữa à.”
Cố Thanh Yến sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về liền nằm trong bệnh viện hơn một tháng, thư gửi về nhà đều là sau khi tỉnh lại mới viết, không về nhà không phải là không có phép thăm thân, mà là vì bị thương căn bản không cử động được.
Bây giờ thư này đi một vòng, hơn nửa tháng lại trôi qua rồi. Cố Thanh Yến đưa tay ra: “Tôi khỏi gần hết rồi, đưa bưu kiện cho tôi.”
Cố Thanh Yến vẻ mặt nhàn nhạt nhìn anh ta, người đàn ông “chậc” một tiếng: “Tôi thật sự phục cậu rồi đấy. Cũng may cậu có cái mặt tiền đẹp đẽ này, nếu không cả đời này cậu cũng chẳng lấy được vợ.”
Mặt đen sì sì, cứ như người khác nợ tiền cậu ta vậy.
Anh ta đưa bưu kiện trong tay cho Cố Thanh Yến, liền nghe thấy Cố Thanh Yến nói: “Tôi kết hôn rồi.”
Anh kết hôn gấp, báo cáo kết hôn vừa được duyệt là về kết hôn ngay, vì một số nguyên nhân nên không báo cho những người khác, sau đó liền đi làm nhiệm vụ.
“Thật hay giả? Chuyện từ khi nào thế?”
“Đương nhiên là thật. Hai năm trước rồi, kết hôn hơi gấp.” Cố Thanh Yến mở bưu kiện, bưu kiện quả thực rất nặng, vừa mở ra đập vào mắt là những lọ thủy tinh được xếp ngay ngắn, qua lớp thủy tinh có thể nhìn thấy tương thịt nấm hương đen nhánh và đậu tương chín nục bên trong.
“Ái chà, nhà cậu lo cậu ăn không ngon ở quân khu đây mà.” Người đàn ông không hỏi nhiều, anh ta tùy tiện cầm một lọ đồ hộp mở ra, lập tức một mùi thơm kèm theo chút vị cay nồng nhàn nhạt lan tỏa.
Người đàn ông nuốt nước bọt, anh ta liếc nhìn Cố Thanh Yến, đậy nắp lọ trong tay lại, lén lút giấu ra sau lưng.
“Bỏ ra đây.” Cố Thanh Yến mở thư, rõ ràng mắt đang nhìn vào tờ giấy viết thư trước mặt, thế mà cứ như nhìn thấy hành động của người đàn ông vậy.
Người đàn ông: “... Tôi nói này, giao tình của chúng ta cũng mười năm rồi nhỉ. Mười năm, còn không đáng giá một lọ tương sao! Cố Thanh Yến, cậu thực sự làm tôi quá thất vọng.”
Cố Thanh Yến không trả lời anh ta, mắt dán vào tờ giấy viết thư, vẫn còn chút chưa hoàn hồn.
Trong thư nói anh có hai đứa con, lại còn là sinh đôi long phụng. Nhắc đến chuyện này cũng không vì gì khác, muốn tùy quân thì đồ đạc của hai đứa trẻ đều phải chuẩn bị sớm.
Nhưng mà... Cố Thanh Yến nhớ lại mình nói với gia đình là có nhiệm vụ rồi rời đi, lần đi này là hai năm. Hai năm nay vì lý do bảo mật nhiệm vụ, cũng không liên lạc thư từ với gia đình... cho nên bây giờ anh mới biết mình đã là bố của hai đứa trẻ rồi.
“Trần Vệ Quân.”
“Hả?” Trần Vệ Quân đang thao thao bất tuyệt bị ngắt lời thì ngẩn ra một chút. Sau đó anh ta nghe thấy Cố Thanh Yến nói tiếp: “Tôi có con rồi, hai đứa, sinh đôi long phụng.”
Trần Vệ Quân: “... Cậu lên cơn à.”
Cố Thanh Yến nở một nụ cười nhàn nhạt trên mặt, khiến Trần Vệ Quân nhìn mà sởn gai ốc.
Anh ta hỏi: “Thật á?”
Cố Thanh Yến gật đầu: “Con trai tên là Cố Triều Niên, con gái tên là Cố Triều Tuế. Tên chắc là do mẹ chúng nó đặt.”
Hai người già trong nhà chắc chắn sẽ không đặt cái tên như vậy, nếu năm xưa ông tú tài đặt tên cho anh còn sống, bố mẹ chắc sẽ đi nhờ ông tú tài đặt tên.
Tiếc là, ông tú tài đã qua đời mấy năm rồi.
“Đúng rồi, cậu giúp tôi hỏi xem tùy quân cần chuẩn bị những giấy tờ gì.” Cố Thanh Yến gấp tờ giấy viết thư lại, nét chữ thanh tú bị che đi, thư này chắc là do Tống Thanh Hoan viết, trước đây người nhà gửi thư đến, nét chữ không phải như thế này.
“Vợ cậu định đến tùy quân thật à?” Nói đến đây, Trần Vệ Quân lại không nhịn được đưa tay sờ lọ tương giấu sau lưng, “Bên khu gia thuộc có khối người đang chờ làm mối cho cậu đấy. Cậu lần này hoàn thành nhiệm vụ đẹp như thế, chắc chắn sẽ thăng chức. Cậu chính là miếng mồi ngon trong mắt mấy bà thím đó, họ mà biết cậu kết hôn rồi, chắc chắn sẽ kinh ngạc lắm cho xem.”
Cố Thanh Yến vốn là cấp chính doanh, nhiệm vụ lần này của anh có cấp độ bảo mật cao, anh hoàn thành vô cùng xuất sắc. Cộng thêm hai năm trước vì quân hàm chưa đủ nên cấp trên có ý rèn luyện anh, bảo anh đợi thêm chút.
Lần này nhiệm vụ lại hoàn thành xuất sắc như vậy, thăng chức là cái chắc.
“Không liên quan đến tôi.” Cố Thanh Yến cất thư đi, bưu kiện lần này rất lớn, tương thịt nấm hương gửi cho anh ba lọ, đậu tương dầu có bốn lọ, trong thư còn nói chi tiết hai món này có thể trộn cơm, cũng có thể trộn mì và ăn kèm với cháo.
Anh tùy tiện mở một lọ ngửi thử, khóe miệng khẽ mím, lập tức nhìn về phía Trần Vệ Quân: “Lọ đó cho các cậu mang về ăn.”
Trần Vệ Quân chưa kết hôn, bình thường ăn cơm đều ăn ở căng tin quân đội.
“Cậu không biết đâu, anh nuôi mới đến trong căng tin hấp màn thầu ăn vào thấy vị chua loét.” Trần Vệ Quân thở dài, nếu không phải trên chiến trường cái gì cũng từng ăn, anh ta thật sự nuốt không trôi.
“Haizz, đợi cậu xuất viện là biết, cậu còn phải nằm bao lâu nữa?”
“Chắc khoảng nửa tháng nữa là xuất viện được rồi.”
Lại nói chuyện thêm một lúc, Trần Vệ Quân cầm lọ đồ hộp rời đi.
Thế nhưng chiều hôm đó, Cố Thanh Yến lại thấy anh ta trong phòng bệnh.
Cố Thanh Yến: “...”
Trần Vệ Quân cười hì hì bưng cơm sán lại: “Tôi thấy cậu vẫn cần người chăm sóc, quan hệ chúng ta tốt thế nào chứ, tôi liền qua đây luôn.”
Cố Thanh Yến: “...”
Lúc này vừa hay là giờ cơm, Trần Vệ Quân không chỉ cầm phần của Cố Thanh Yến, bản thân còn mang theo mấy cái màn thầu.
“Cậu xem tôi tốt chưa, còn đến ăn cơm cùng cậu.”
Cố Thanh Yến: “Ăn hết rồi?”
Trần Vệ Quân: “... Cậu không biết đám tiểu t.ử kia đâu, ngửi thấy mùi là như châu chấu ấy, ‘vù’ một cái bay tới, đợi cái lọ quay lại tay tôi, thì chỉ còn cái đáy.”
Chút đáy còn lại đó đương nhiên là bị anh ta ăn rồi, hắng giọng một cái, Trần Vệ Quân lại nói: “Ai bảo tương nhà cậu làm ngon quá làm gì, tôi ăn kèm với tương mà hết gần năm cái màn thầu!”
Có điều anh ta cũng khôn lỏi, không nói tương này ở đâu ra, nếu không chiều nay anh ta sẽ bị một đám người vây chặn, đám tiểu t.ử đó dám đến làm phiền anh ta, nhưng chắc chắn không dám làm phiền Cố Thanh Yến.
Cố Thanh Yến lấy đậu tương dầu ra, buổi trưa anh cũng đã ăn tương thịt nấm hương, mùi vị quả thực rất ngon.
Nấm hương thái nhỏ ngấm đẫm nước thịt và mùi thơm của nước tương, trộn nó với cơm trắng, cơm có hơi khô cứng cũng trở nên ngon hơn hẳn.
Thế nhưng đợi sau khi mở lọ đậu tương dầu ra, ngửi thấy mùi vị anh liền biết, bản thân mình thực ra cũng chẳng hào phóng đến thế.
