Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 165
Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:09
Bước vào văn phòng, các nhân viên đang tất bật nghe điện thoại trong những ô làm việc (cubicle). Ngoại trừ việc trên bàn không có máy tính, nơi này chẳng khác gì những văn phòng trong ấn tượng kiếp trước của Nhạc Ninh.
Chưa đến cửa văn phòng Triệu Hi Như, Nhạc Ninh đã nghe thấy một giọng nói the thé như mèo bị giẫm phải đuôi: “Các người đi tìm cao minh khác đi, tôi không tài trợ, cũng không chỉ đạo gì sất. Động một tí là đòi gợi cảm, phải diễn bạo, nghệ thuật khỏa thân. Chẳng qua cũng chỉ để thỏa mãn cái tâm lý dâm đãng của đám sắc lang các người muốn ngắm n.g.ự.c nữ minh tinh chứ gì? Liễu Cát Liên mới 18 tuổi thôi. Cái cảnh l.à.m t.ì.n.h hoang dã chi tiết thế này, ông không thể quay mờ ảo một chút được à? Lại còn nằng nặc đòi mặc trang phục mỏng tang xuyên thấu? Đúng đúng đúng, tôi không phải đạo diễn, tôi không hiểu, các người tự đi mà làm. Tôi không làm được cái kiểu gợi cảm mà không dung tục, sắc mà không dâm của ông đâu. Theo tôi thấy, cái phân cảnh này bản thân nó đã thấp kém và tởm lợm lắm rồi.”
Triệu Hi Như dập máy cái "rầm". Thôi Tuệ Nghi cười bước vào: “Ai chọc giận cô Hi Như của chúng ta thế này?”
Triệu Hi Như hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn cảm xúc. Đột nhiên, cô nhìn thấy Nhạc Ninh, hai mắt sáng rực lên như mèo thấy chuột, lao tới chỉ trong một nốt nhạc: “Trời đất ơi! Tôi nhất định phải bắt lão sắc quỷ Hoàng Ngọc Tường kia đến xem. Bản thân không biết quay phim thì cứ thừa nhận đi, đừng có đổ lỗi phim ế khách là do mỹ nữ mặc quá nhiều quần áo.”
Nhạc Ninh bị nhìn chằm chằm đến mức khó hiểu. Triệu Hi Như xuýt xoa: “Chất liệu vải này quá đẹp, quá sang trọng.”
Điều này thì Nhạc Ninh công nhận. Đây chính là lụa Hàng La, được các nghệ nhân dệt thủ công bằng khung cửi gỗ. Nếu ở kiếp trước của cô, thứ này có trả giá cao ngất ngưởng cũng chẳng ai bán.
Ở thời đại này, giá trị của những nghề thủ công truyền thống ở đại lục vẫn chưa được nhìn nhận đúng mức. Chiếc áo này, tiền vải chỉ tốn hơn ba mươi đồng. Trong mắt người lao động đại lục, loại lụa tơ tằm đỏng đảnh khó chiều này làm sao sánh được với loại vải sợi tổng hợp giá chỉ vài đồng một thước?
Cô giải thích: “Đây là lụa Hàng La. Hàng La cùng với lụa Tô Châu, gấm Vân Cẩm được xưng tụng là Đông Nam Tam Bảo. Mấy năm nay, người ta coi khung cửi gỗ là phương thức sản xuất lạc hậu, mốc meo nên gần như đã bị đào thải hết, trên thị trường cũng gần như tuyệt tích. Em cũng tình cờ thấy xấp vải này ở cửa hàng hữu nghị Việt Thành (Quảng Châu) nên mua ngay lập tức.”
“Chiếc áo này may cũng rất khéo, kiểu dáng đơn giản nhưng lại rất có gu, hơn nữa đường kim mũi chỉ chẳng hề thua kém những thợ may sườn xám lão làng chuyên phục vụ các phu nhân nhà giàu ở Cảng Thành.” Triệu Hi Như cẩn thận quan sát trang phục của Nhạc Ninh, rồi cúi xuống nhìn chiếc quần và đôi dép lê thêu hoa dưới chân cô, “Đôi dép lê này thêu tinh xảo thật đấy, không giống kiểu giày thêu hoa của Cảng Thành chúng ta.”
“Đều mua ở cửa hàng hữu nghị Việt Thành cả đấy ạ. Giày là mua sẵn, em thấy hình thêu tinh xảo quá! Nghe giới thiệu hình như là kiểu dáng Đông Nam Á.” Nhạc Ninh cười đáp.
“Ừ, Thái Lan, Indonesia và Malaysia đều đi kiểu dép lê tương tự, Cảng Thành chúng ta cũng có.” Triệu Hi Như lùi lại một bước, ngắm nhìn tổng thể Nhạc Ninh, “Bộ đồ màu xám tối qua cũng rất đẹp, em mặc vào cực kỳ khí chất. Nhưng phải công nhận, bộ đồ hôm nay càng làm chị mê mẩn hơn.”
“Xấp vải đó là lụa Tang Sóng, chỉ còn lại một mảnh vải vụn, vì chỉ đủ may quần áo trẻ con, màu sắc lại kén người mặc nên chẳng ai thèm lấy. Em thấy thích nên mua về, may thành chiếc áo sát nách này. Chị dám tin không? Mảnh vải đó giá chỉ có mười hai đồng thôi đấy.” Mua được món đồ vừa rẻ vừa ưng ý, Nhạc Ninh không nhịn được mà khoe khoang.
Triệu Hi Như sững sờ: “Rẻ thế cơ á?”
“Em còn may một chiếc áo khoác gấm dệt thoi họa tiết tường vân nền chàm, một chiếc áo choàng lụa hoa văn hoa sen dây leo nền sẫm. Một chiếc áo choàng tính cả công lẫn vải mới hơn 50 đồng, áo khoác thì hơn 60 đồng.”
Triệu Hi Như kinh ngạc kêu lên: “Mấy hôm trước chị đi cùng mẹ đến tiệm may sườn xám, chỉ chọn một xấp vải gấm lụa bình thường thôi đã tốn hơn 3000 đồng, cộng thêm tiền công may nữa là hơn 5000 đồng đấy.”
Thế thì Nhạc Ninh không thể không khoe khoang thêm: “Em mua chưa đến một trăm đồng tiền vải mà may được mười mấy bộ. Tất nhiên kiểu dáng em chọn khá đơn giản, phần lớn không đòi hỏi nhiều công đoạn thủ công phức tạp như sườn xám. Em trả cho hai vợ chồng bác thợ may già một trăm đồng tiền công, hai bác ấy mừng rỡ vô cùng. Suy cho cùng, lương tháng của hai vợ chồng cộng lại cũng chỉ hơn 80 đồng thôi.”
“Không được, chị phải đi Việt Thành một chuyến mới được.”
“Đi đi chị! Đi đi! Chúng ta cùng đi, em sẽ dẫn chị đi tìm mua vải, tìm cả hai vợ chồng bác thợ may già kia nữa. Tay nghề của họ đỉnh lắm.” Nhạc Ninh hào hứng rủ rê, “Chị mà đi Việt Thành, chắc chắn sẽ muốn đi cả Hàng Châu, Tô Châu và Bắc Kinh nữa cho xem.”
Trên đường tới đây, Thôi Tuệ Nghi đã kể cho Nhạc Ninh nghe về gia thế của nhà họ Triệu.
Nhà họ Triệu cũng giống như nhà ngoại của Thôi Tuệ Nghi, đều là những gia đình di dời một phần sản nghiệp đến Cảng Thành trong thời kỳ chiến tranh, và cùng với Lập Đức, họ bám rễ ở Sao Ki Loan (Shau Kei Wan), mở xưởng kéo sợi và xưởng dệt.
Đến thập niên 60, khi dân số Cảng Thành bùng nổ, nhà họ Triệu đã chớp lấy cơ hội mở xưởng may mặc, nhận các đơn hàng lớn từ các công ty nước ngoài. Hiện nay, họ đã trở thành nhà máy gia công lớn cho nhiều thương hiệu quốc tế.
Triệu Hi Như từ nhỏ đã được tắm mình trong môi trường đó, lại thêm niềm đam mê hội họa. Sau khi du học ở Ý và Pháp trở về, cô đã mở công ty này. Ngoài việc kinh doanh thương hiệu riêng, cô còn nắm giữ quyền phân phối của hai thương hiệu nước ngoài tại Cảng Thành và Đông Nam Á.
Nhà họ Triệu chuyên về may mặc và vải vóc, Triệu Hi Như lại là người trong nghề. Nếu họ có thể hợp tác với đại lục, biết đâu có thể giúp những nghề thủ công truyền thống như dệt lụa Hàng La bằng khung cửi gỗ sớm ngày hồi sinh.
