Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 384

Cập nhật lúc: 08/05/2026 06:12

Ai cho bọn họ sự tự tin đó? Chẳng phải là sự phát triển nhanh ch.óng này đã khiến bọn họ trở nên kiêu ngạo, bành trướng sao? Bọn họ căn bản không coi đối tác Cảng Thành ra gì, không ngờ lần quay phim này HTV, hay nói đúng hơn là cô, lại muốn nắm quyền chủ đạo. Điều này khiến bọn họ vô cùng bực bội. Có lẽ chuyện này còn chưa được báo cáo về Đông Kinh, Thạch Xuyên và những người khác chưa chắc đã biết.

Nhạc Ninh nói với Thẩm Văn Kỳ: “Cô Thẩm, cô bảo đồng nghiệp phụ trách liên lạc với PN của HTV, nói một tiếng với nhân viên phát triển thị trường của PN ở Cảng Thành. Cho họ biết ở đây đã xảy ra chuyện gì.”

Thẩm Văn Kỳ ngạc nhiên, cô nói: “Cô Nhạc, chuyện này chưa đến mức phải trao đổi với PN chứ? Chúng ta không nên hiệp thương giải quyết trước sao?”

“PN muốn mở rộng thị trường Cảng Thành. So với những ngôi sao đang nổi, Kiều Quân Hiền là cậu hai nhà họ Kiều, lại là một người đam mê nhiếp ảnh. Anh ấy cầm chiếc máy ảnh đời mới nhất của PN để chụp lại cảnh sắc mùa thu Nhật Bản, đây chẳng phải là một quảng cáo tuyệt vời sao?” Nhạc Ninh phân tích cho Thẩm Văn Kỳ nghe, “Nếu không, sao PN có thể vung nhiều tiền như vậy để tài trợ độc quyền? Cứ xem PN có sẵn sàng từ bỏ cơ hội này không. Cô gọi điện về, cứ nói tôi nghe được tin này, quyết định không quay nữa. So với việc đài TS đến Ninh Yến quay chương trình ẩm thực Trung Hoa, tôi càng coi trọng danh tiếng của mình hơn. Nếu nhất định phải quay như vậy, tôi thà bỏ chương trình này. Tôi cho các người một phương án: tìm một ngôi sao đến tiếp quản việc quay phim, hoặc cứ dùng bản dịch từ phim gốc của đài TS. Hơn nữa, tôi cũng nói luôn, nếu phải bồi thường, tôi sẵn sàng bồi thường. Tôi tùy hứng không muốn quay nữa, muốn đi nghỉ mát.”

Thẩm Văn Kỳ gật đầu: “Thì ra là vậy!”

“Vì lợi ích cả thôi! Mau đi gọi điện thoại đi!” Nhạc Ninh cười bảo cô, “Chúng tôi lên phòng trước, trao đổi xong thì báo lại cho chúng tôi nhé?”

“Vâng.”

“Cứ cứng rắn lên, đẩy hết mọi chuyện lên đầu tôi. Cứ nói cậu hai Kiều cũng ở bên cạnh hùa theo, bảo tôi cứ nghiêm túc mà đi nghỉ mát.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.” Thẩm Văn Kỳ chạy bay lên lầu để gọi điện thoại.

Đạo diễn bước tới: “Cô Nhạc, may mà có cô. Bình thường tôi ghét nhất là hợp tác với phía Nhật Bản, lần nào cũng phải nghe theo họ, riết rồi thành thói quen.”

“Bọn họ quả thực rất mạnh, nhưng đôi khi những yêu cầu vô lý của họ, chúng ta cũng phải học cách từ chối. Lần này hoàn toàn là do tâm lý của bọn họ có vấn đề.”

Mấy người họ đang đi về phía thang máy thì đột nhiên bị một người chặn đường. Người đàn ông Nhật Bản trạc 30 tuổi này cúi gập người, tuôn ra một tràng tiếng Nhật.

Phiên dịch viên nói: “Cô Nhạc, anh ta nói anh ta là chủ một quán Bánh xèo Nhật Bản ở khu Dotonbori. Anh ta nghe đồng nghiệp kể lại rằng hôm nay cô quay chương trình giới thiệu ẩm thực Osaka ở đó, có vẻ như đã xảy ra chút xích mích.”

Nhạc Ninh hỏi: “Sao anh biết tôi? Hơn nữa, sao anh biết chúng tôi xảy ra xích mích?”

Người đàn ông này lại thao thao bất tuyệt một hồi.

Phiên dịch viên tóm tắt lại đại ý: Anh ta thấy mì ăn liền Ninh Tiểu Bếp trên tivi liền đi mua ăn thử, phát hiện rất ngon. Vừa hay anh ta sắp đi Cảng Thành nên đã cất công tìm hiểu về Nhạc Ninh, còn đến quán mì Ninh Tiểu Bếp ăn một bát. Anh ta cảm thấy ăn tại quán ngon hơn mì ăn liền nhiều. Người này hết lời khen ngợi món mì vịt quay và thịt nướng.

Thực ra hôm nay Nhạc Ninh đến Dotonbori, anh ta đã nhìn thấy. Anh ta thấy họ vào quán Bánh xèo Nhật Bản kia, liền đợi họ rời đi rồi đi dò hỏi, mới biết Nhạc Ninh đến quay chương trình ẩm thực.

Anh ta rất tiếc nuối vì quán của mình không có vinh hạnh được chọn. Mãi đến chiều, anh ta nghe nhân viên quán đối diện kể lại rằng, ông chủ quán đó nghe nói đầu bếp cho ít nước sốt khi làm Bánh xèo kiểu Hiroshima thì vô cùng tức giận, thậm chí còn tuyên bố sẽ đuổi việc người đầu bếp kia.

Nhạc Ninh nở nụ cười nhạt nhìn anh ta: “Cho nên anh đến tìm tôi?”

Anh ta lại cúi gập người.

“Cô Nhạc, quán chúng tôi có thể có được vinh hạnh này không? Có thể mời cô đến chỉ đạo một chút không? Mì Ninh Tiểu Bếp cho tôi biết cô là người am hiểu ẩm thực Nhật Bản. Tôi hy vọng tương lai sẽ có nhiều khách hàng Cảng Thành đến quán. Tôi nghe nói cô Nakamura Mii rất thích mì của cô.”

Mặc kệ hương vị Bánh xèo Nhật Bản của quán anh ta ra sao, chỉ bằng bản lĩnh nắm bắt cơ hội này, Nhạc Ninh cũng sẵn sàng cho anh ta một cơ hội.

“Để lại phương thức liên lạc đi, tôi xem lịch trình rồi sẽ liên hệ với anh.”

Anh ta đưa danh thiếp bằng hai tay. Nhạc Ninh nhận lấy, cô không biết chữ Nhật, phiên dịch viên nói tên quán của anh ta chính là họ "Nakatani" (Trung Cốc).

Nhạc Ninh đang ở trong phòng nghỉ thì nghe tiếng gõ cửa. Cô mở cửa, Thẩm Văn Kỳ và chuyên viên trang điểm đang đứng ngoài.

“Cô Nhạc, trang điểm thôi. Chuẩn bị xuất phát đi ăn Teppanyaki (Ván sắt thiêu).” Thẩm Văn Kỳ vừa nãy còn ủ rũ giờ đã khôi phục lại sức sống.

“Vào đi!”

Nhạc Ninh vào trong thay quần áo trước. Teppanyaki là món ăn có thể bình dân nhưng cũng có thể rất cao cấp. Một tấm sắt ngoài đường phố chiên vài miếng đậu phụ cũng gọi là Teppanyaki, nhưng một loại khác lại được người Nhật coi là nghệ thuật trên tấm sắt. Kế hoạch bữa tối hôm nay chính là ăn ở một nhà hàng như vậy.

Món Nhật cao cấp có thể bán với giá cao ngất ngưởng, một phần là do thời điểm món Nhật vươn ra thế giới cũng chính là lúc quốc lực Nhật Bản hưng thịnh nhất. Một nguyên nhân khác là món Nhật cao cấp đã được diễn hóa hơn ngàn năm dựa trên nền tảng lễ nghi thời Đường, đến thời cận đại lại liều mạng học hỏi ẩm thực Pháp, nên phong thái vô cùng sang trọng, đẳng cấp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.