Anh Bỏ Mặc Tôi Để Giúp Đỡ Em Gái Nuôi - Hết
Cập nhật lúc: 17/07/2026 05:05
Ba ngày sau Cố Cảnh Thâm mới dám đến tìm tôi. Anh đứng dưới công ty từ lúc tan làm. Tôi vừa bước ra đã nhìn thấy anh. So với hơn một tuần trước, anh gầy đi rất nhiều. Cằm lún phún râu, hai mắt đỏ ngầu. Nhìn thấy tôi anh lập tức bước tới giọng khàn đặc.
- Vãn Vãn.
Tôi dừng chân, bình tĩnh nhìn anh.
- Có chuyện gì sao?
- Anh... Anh muốn nói chuyện với em.
Tôi nhìn đồng hồ rồi khẽ gật đầu.
- Mười phút.
Chúng tôi ngồi trong một quán cà phê gần công ty. Đúng vị trí sát cửa sổ nhưng lần này người cúi đầu lại là Cố Cảnh Thâm.
- Anh xin lỗi.
Tôi không để tâm, chỉ nhẹ nhàng hỏi.
- Rồi sao nữa?
Cố Cảnh Thâm nghẹn lời. Rất lâu sau anh mới run run mở miệng.
- Anh biết hết rồi. Tiểu Nghiên...tất cả đều là giả. Cô ấy yêu anh. Những cuộc điện thoại, những lần giả đau đều là cố ý.
Tôi khẽ gật đầu.
- Ừ.
Anh ngẩng đầu có chút sững sờ.
- Em... Em không bất ngờ sao?
Tôi mỉm cười.
- Không. Tôi đoán được từ lâu rồi.
Chỉ là ngày trước tôi luôn tự lừa mình, tự nói với bản thân có lẽ cô ấy thật sự cần anh, có lẽ chỉ là trùng hợp. Có lẽ...chỉ cần tôi nhẫn nhịn thêm một chút mọi chuyện sẽ tốt lên. Bây giờ nghĩ lại người ngu ngốc nhất chính là tôi. Cố Cảnh Thâm cúi đầu, hai vai run lên.
- Không. Người ngu là anh. Anh đã tin cô ấy hết lần này đến lần khác. Anh xin lỗi.
Tôi nhìn anh, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
- Cảnh Thâm, có những chuyện không phải một câu xin lỗi là đủ.
Anh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đột nhiên quỳ xuống ngay giữa quán cà phê. Mọi người xung quanh đều quay lại nhìn. Anh mặc kệ, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.
- Vãn Vãn, anh biết mình sai rồi. Em cho anh thêm một cơ hội được không? Anh đã cắt đứt với Tiểu Nghiên rồi. Sau này sẽ không ai làm phiền chúng ta nữa. Chúng ta...làm lại từ đầu nhé?
Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình. Trong lòng không còn đau nữa, chỉ còn tiếc nuối. Tôi nhẹ nhàng hỏi.
- Anh còn nhớ hôm tôi sốt tôi đã nói gì với anh không?
Anh khựng lại, giọng nói rất nhỏ.
- Em bảo...em rất khó chịu.
Tôi gật đầu.
- Đúng. Hôm đó tôi sốt ba mươi chín độ tám. Tôi muốn anh đưa mình đến bệnh viện. Nhưng anh đi rồi.
Cố Cảnh Thâm cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
- Anh biết... Anh sai rồi.
Tôi lắc đầu.
- Không. Anh vẫn chưa biết mình sai ở đâu.
Nói xong, tôi lôi ra chiếc hộp màu xanh từ trong túi. Tôi mở nắp rồi lấy ra một đôi giày len nhỏ xíu đặt lên bàn. Động tác của Cố Cảnh Thâm cứng đờ. Anh nhìn đôi giày lại nhìn tôi, ánh mắt dần trở nên hoảng loạn. Tiếp theo tôi lấy ra tờ siêu âm. Trên đó là tên của tôi và hình ảnh một t.h.a.i nhi mới chỉ vài tuần tuổi. Cuối cùng tôi lấy chiếc điện thoại của mình đặt trước mặt anh.
- Cái này chắc anh đã nghe rồi.
Giọng anh run rẩy.
- Vãn Vãn... Đứa bé...
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Lần đầu tiên kể lại toàn bộ sự thật.
- Hôm đó tôi định nói cho anh biết mình có thai. Tôi còn chuẩn bị quà, chuẩn bị cả lời chúc. Tôi nghĩ...anh sẽ rất vui.
Khóe môi tôi khẽ cong lên. Nhưng nụ cười ấy đầy cay đắng.
- Nhưng Tiểu Nghiên gọi anh đi rồi. Tôi sốt cao, ngất trong phòng khách. Dì Trương đưa tôi đến bệnh viện. Đứa bé…không giữ được.
Cả người Cố Cảnh Thâm cứng lại, đồng t.ử co rút dữ dội. Anh lắp bắp.
- Không... Không thể... Không thể...
Tôi bình tĩnh nói tiếp.
- Lúc anh đến bệnh viện, bác sĩ vốn định nói nhưng tôi nhờ họ đừng nói.
Anh ngẩng đầu khó hiểu nhìn tôi.
- Tại sao?
Tôi cười, giọng rất nhẹ.
- Bởi vì tôi muốn cho anh một cơ hội. Nếu hôm đó anh hỏi thêm tôi một câu. Nếu anh để ý vì sao tôi luôn đặt tay lên bụng. Nếu anh nhìn thấy chiếc hộp trong ngăn kéo tôi sẽ nói. Nhưng anh không hỏi, một câu cũng không.
Nước mắt Cố Cảnh Thâm rơi lã chã. Anh ôm đầu, bờ vai run dữ dội.
- Anh không biết... Anh thật sự không biết...
Tôi nhìn anh. Lần đầu tiên giọng nói có chút nghẹn ngào.
- Đúng. Anh không biết. Nhưng người khiến anh không biết không phải Hoắc Tiểu Nghiên mà là chính anh.
Anh sững sờ. Tôi đóng chiếc hộp lại, nhẹ nhàng đẩy về phía anh.
- Anh biết không? Tôi từng nghĩ sau này con sẽ giống anh. Mắt giống anh, mũi giống anh. Tôi còn tưởng tượng lần đầu con gọi "bố" anh sẽ vui đến mức nào.
Giọng tôi dừng lại. Một lúc lâu mới tiếp tục.
- Nhưng...con không đợi được nữa. Con từng đến. Chỉ là...bố chưa từng chọn con.
Ầm.
Câu nói ấy như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Cố Cảnh Thâm. Anh ôm mặt, khóc đến gần như không thở nổi. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy anh khóc. Nhưng đã quá muộn. Một năm sau tôi mở một tiệm hoa nhỏ. Không quá lớn nhưng mỗi ngày đều ngập tràn hương thơm. Cuối tuần tôi còn mở lớp dạy cắm hoa, cuộc sống khá bận rộn nhưng cũng rất bình yên. Đồng nghiệp từng hỏi tôi.
- Chị còn tin vào tình yêu không?
Tôi cười, nhìn những bông hoa đang nở khẽ đáp.
- Tin chứ. Chỉ là điều em nên yêu đầu tiên luôn phải là chính mình.
Nghe nói Hoắc Tiểu Nghiên sau khi bị nhà họ Cố cắt đứt quan hệ đã chuyển sang một thành phố khác, không còn ai biết tin tức. Còn Cố Cảnh Thâm, anh vẫn sống trong căn biệt thự ấy, không tái hôn, không yêu thêm ai. Chiếc phòng trẻ em mà anh tự tay sửa sang sau khi biết sự thật vẫn luôn đóng kín. Có người từng khuyên anh.
- Chuyện đã qua rồi. Buông xuống đi.
Anh chỉ lặng lẽ lắc đầu rồi mở chiếc hộp màu xanh. Bên trong vẫn là đôi giày len nhỏ xíu. Tờ siêu âm đã hơi ố vàng và đoạn ghi âm. Mỗi đêm anh đều mở nghe một lần.
"Cảnh Thâm..."
"Chúc mừng anh nhé..."
"Anh sắp được làm bố rồi..."
Mỗi lần nghe xong anh đều ngồi rất lâu, đôi mắt đỏ hoe. Bởi anh biết trên đời này không có thứ t.h.u.ố.c nào chữa được sự hối hận. Cũng không có ai có thể quay về để ôm lấy một đứa trẻ đã mãi mãi không còn cơ hội chào đời.
